Xuyên Thành Nông Nữ, Được Cả Nhà Chồng Cưng Chiều

Lượt đọc: 23208 | 4 Đánh giá: 6,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269
Tiến »
Chương 269

❊ ❊ ❊

Năm năm sau.

Trong căn nhà đã được mở rộng của Tiêu gia, tiếng quát giận của Diệp Lạc Hân vang vọng khắp thư phòng.

Nàng đứng giữa gian phòng bừa bộn, sách vở lăn lóc dưới đất, tranh quý bị vứt ngổn ngang, lửa giận dâng đến tận đỉnh đầu.

“Văn Chiêu, Văn Huyên! Hai đứa mau ra đây cho ta!”

Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Diệp Lạc Hân liền xắn tay áo, một tay chống nạnh, dằn giọng:

“Ta đếm đến ba! Nếu các ngươi còn không lòi mặt ra, đừng trách nương đem trúc duẩn xào thịt cấm khẩu luôn!”

“Một!”

“Hai!”

Chữ “hai” vừa rơi xuống, sau bình phong liền có hai bóng nhỏ lăn ra ngoài như hai cuộn len lăn xuống bậc thang.

Một trai một gái, mặt mày giống hệt Diệp Lạc Hân, làn da trắng muốt, đôi mắt đen láy sáng trong. Bé gái búi hai chỏm tóc củ tỏi, vài lọn tơ nghịch ngợm xõa xuống trước trán; bé trai thì búi một búi tóc gọn gàng trên đỉnh đầu, trán trơn bóng như ngọc.

Hai tiểu oa nhi còn chưa đứng vững đã nhào vào nhau, vừa lôi vừa kéo, vừa cãi nhau chí chóe:

“Huynh đừng có đè lên áo của muội!”

“Rõ ràng là muội đè tay ta trước!”

Diệp Lạc Hân thấy hai đứa vẫn chẳng hề sợ hãi, lửa giận càng bốc cao. “Bốp!” Một chưởng vỗ mạnh xuống bàn.

“Cuốn sổ kế toán ai xé nát? Bức tranh chân tích phụ thân các ngươi trân quý nhất, lại là ai lật ra?”

Hai tiểu tử liếc nhau, trong mắt lóe lên ánh sáng ăn ý, lập tức đồng thanh hô:

“Là huynh làm đó!”

“Rõ ràng là muội làm!”

Nàng cầm chổi lên, lạnh giọng:

“Nếu không ai chịu nhận, vậy thì phạt cả đôi!”

Vừa nghe thế, Văn Huyên kêu toáng:

“Nguyên Bảo, cứu mạng!”

Diệp Lạc Hân tức đến bật cười lạnh:

“Lại bỏ trốn! Nguyên Bảo, từ nay đừng hòng có miếng thịt nào vào miệng!”

Nói đoạn, nàng quay sang nhìn Văn Chiêu còn sót lại.

“Muội muội chạy mất rồi, vậy… phạt con thôi nhé?”

“Nương!” Văn Chiêu vội ôm lấy đùi nàng, đôi mắt tròn xoe khẩn cầu:

“Thật sự không phải con! Là muội muội… muội muội làm sai sổ sách, tức giận mới xé nát kia mà!”

“Thế còn bộ sưu tập của phụ thân con?”

“Con… con chỉ muốn lấy ra xem thôi!” – Văn Chiêu nhỏ giọng đáp.

Đúng lúc này, tiểu hồ ly cũng chạy tới, ngồi bên cạnh Văn Chiêu, thè lưỡi l.i.ế.m tay hắn, như muốn an ủi.

Diệp Lạc Hân còn định trách thêm thì Tiêu Mộc từ ngoài bước vào.

Hắn một tay xách Văn Huyên vừa bỏ trốn, tay còn lại kéo theo con hổ Nguyên Bảo.

Văn Huyên bốn chân chổng ngược, giãy giụa thế nào cũng không thoát được lòng bàn tay phụ thân, đành cầu cứu:

“Mẫu thân cứu con!”

Tiêu Mộc đặt Văn Huyên xuống, bắt cả hai huynh muội cùng quỳ:

“Nói mau, hai đứa lại chọc giận phu nhân ta thế nào rồi?”

Hai đứa nhỏ tuy nghịch ngợm, nhưng biết nhận lỗi rất nhanh:

“Cha, nương, chúng con sai rồi, không dám nữa!”

“Câu này phụ thân đã nghe nhiều lần rồi, đổi cách khác đi.” – Tiêu Mộc nghiêm giọng.

“Nếu con còn chọc nương tức giận, con sẽ chép Tứ Thư!” – Văn Chiêu nhanh nhảu.

“Nếu con còn chọc nương tức giận, thì phạt con… phạt con ăn hai miếng bánh long nhãn táo!” – Văn Huyên vắt óc suy nghĩ, rốt cuộc cũng nghĩ ra một “hình phạt” khác người.

“Con đúng là chỉ sợ chịu thiệt thôi!”

Diệp Lạc Hân “phụt” cười thành tiếng.

Thấy nương cuối cùng cũng nở nụ cười, một lớn hai nhỏ đồng loạt thở phào.

Ngay cả Nguyên Bảo nằm cạnh cũng rụt rịt cử động móng vuốt tê cứng.

“Được rồi, mau đi rửa cái mặt mèo của các con đi, lát nữa Chu phu tử và Hoa thẩm sẽ đến thăm đấy!” – Diệp Lạc Hân dặn dò.

“Muội muội nhỏ nhà Hoa thẩm cũng đến sao?” – Văn Huyên chớp mắt hỏi.

“Đến!”

“Tốt quá!” – Văn Huyên reo lên rồi chạy vụt ra ngoài.

Diệp Lạc Hân tức đến bật cười lạnh:

“Lại bỏ trốn! Nguyên Bảo, từ nay đừng hòng có miếng thịt nào vào miệng!”

Nói đoạn, nàng quay sang nhìn Văn Chiêu còn sót lại.

“Muội muội chạy mất rồi, vậy… phạt con thôi nhé?”

“Nương!” Văn Chiêu vội ôm lấy chân nàng, đôi mắt tròn xoe khẩn cầu:

“Thật sự không phải con! Là muội muội… muội muội làm sai sổ sách, tức giận mới xé nát kia mà!”

“Thế còn bộ sưu tập của phụ thân con?”

“Con… con chỉ muốn lấy ra xem một chút thôi…” – Văn Chiêu nhỏ giọng đáp.

Đúng lúc này, tiểu hồ ly cũng chạy tới, ngồi xổm bên cạnh Văn Chiêu, thè lưỡi l.i.ế.m tay hắn, như đang thay hắn cầu xin.

Diệp Lạc Hân còn định trách thêm, thì Tiêu Mộc từ ngoài bước vào.

Hắn một tay xách Văn Huyên vừa bỏ trốn, tay còn lại kéo theo con hổ Nguyên Bảo.

Văn Huyên bốn chân chổng ngược, giãy giụa thế nào cũng không thoát được bàn tay phụ thân, đành kêu to:

“Mẫu thân cứu con!”

Tiêu Mộc đặt Văn Huyên xuống đất, rồi nghiêm giọng:

“Cả hai, mau quỳ xuống! Nói đi, các con lại chọc giận nương thế nào rồi?”

Hai tiểu oa nhi tuy nghịch ngợm, nhưng biết nhận lỗi rất nhanh:

“Cha, nương, chúng con sai rồi, không dám nữa!”

Tiêu Mộc nhíu mày:

“Câu này cha đã nghe quá nhiều rồi, đổi cách khác đi.”

“Nếu con còn chọc nương tức giận, con sẽ chép Tứ Thư!” – Văn Chiêu nhanh nhảu nói.

“Nếu con còn chọc nương tức giận, thì phạt con… phạt con ăn hai miếng bánh long nhãn táo!” – Văn Huyên nghĩ mãi mới nói ra được một “hình phạt” như ý.

“Con bé này, chỉ biết tìm chỗ lợi thôi!”

Diệp Lạc Hân “phụt” cười thành tiếng.

Thấy nương cuối cùng cũng chịu cười, một lớn hai nhỏ đồng loạt thở phào.

Ngay cả Nguyên Bảo nằm bò bên cạnh cũng rụt rịt cử động móng vuốt bị tê cứng.

“Được rồi, mau đi rửa cái mặt mèo của các con đi. Lát nữa Chu phu tử và Hoa thẩm sẽ đến thăm đấy.” – Diệp Lạc Hân dặn dò.

“Muội muội nhỏ nhà Hoa thẩm cũng đến sao?” – Văn Huyên chớp mắt hỏi.

“Đến!”

“Tốt quá!” – Văn Huyên reo lên, rồi chạy vụt ra ngoài.

Vừa vặn gặp Văn Thanh đang vác ghế đẩu, định tới xem náo nhiệt.

“Kìa, hôm nay thẩm sao lại tha cho các con nhanh thế?” – Văn Thanh tò mò hỏi.

“Biết vậy ta đã chẳng mang hạt dưa đến, uổng công chuẩn bị.”

“Huynh lại chỉ giỏi hóng chuyện!” – Văn Huyên bĩu môi, hừ hừ nói. – “Ta sẽ đi mách đại bá nương rằng hôm qua huynh lại cào hỏng bộ quần áo mới bà ấy vừa làm, còn chạy sang nhờ nương ta vá hộ nữa đó!”

“Ấy, muội muội, đợi đã… đừng nói mà, Huyên muội muội…” – Văn Thanh vội vã đuổi theo.

Bên ngoài, bọn nhỏ ríu rít cãi nhau.

Trong nhà, Diệp Lạc Hân và Tiêu Mộc nhìn nhau cười.

Nương tựa kề cận, nguyện cùng nhau đi qua tháng năm vô tận.

Chỉ mong ngày tháng trôi thật chậm, chậm thêm một chút nữa mới phải.

Ngày nối ngày, họ cùng nhau trồng trọt, gieo mạ, mùa gặt tay nắm tay. Đêm đến, dưới ánh trăng bạc, cả nhà quây quần bên bếp lửa, kể đôi ba câu chuyện giản đơn mà ngọt ngào.

Cuộc sống cứ thế chậm rãi trôi qua, êm đềm như dòng suối nhỏ . Chỉ cần có nhau, thế là đủ.

Toàn văn đã kết thúc!

Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269
Tiến »