Xuyên Thành Nông Nữ, Được Cả Nhà Chồng Cưng Chiều

Lượt đọc: 23163 | 4 Đánh giá: 6,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269
Tiến »
Chương 172

❊ ❊ ❊

Hổ tử hiển thần uy

“Câm miệng!”

Hắc lão đại đẩy chủy thủ lên thêm hai phân, “Nói thêm nữa, ta sẽ cắt đứt cổ ngươi!”

Tiêu Trường Hà tức thì cảm thấy cổ lạnh buốt, dường như có thứ chất lỏng ấm nóng, chảy ra từ dưới da.

“Các ngươi có bản lĩnh thì cứ giếc ta đi, dù sao giếc ta các ngươi cũng không lấy được tiền, nhi tử ta lập tức sẽ trở về, hắn mà trở về rồi, các ngươi ai cũng đừng hòng chạy thoát!”

“Hắc hắc!” Hắc lão đại cười lạnh.

“Con trai ngươi đã ra đầu thôn bắt thủ hạ của ta rồi, đợi hắn phản ứng kịp, cả sân nhà các ngươi đã sớm mất mạng rồi. Đã vậy các ngươi đều không biết điều, vậy ta sẽ cho các ngươi chứng kiến thủ pháp giếc người của ta, cứ bắt đầu từ ngươi vậy.

Yên tâm, đao của ta rất nhanh đó!”

Lời của Hắc lão đại vừa dứt, hắn bỗng cảm thấy sau lưng lạnh toát.

Một cơn đau nhói thấu tim từ sau lưng truyền đến.

Hắn quay đầu lại, thấy một nữ tử yếu ớt không biết từ lúc nào đã đến sau lưng mình.

Chủy thủ trong tay nàng đang cắm trên người hắn, trong mắt tràn đầy ánh nhìn kiên nghị.

Ba người còn lại đều ngây ra trong khoảnh khắc.

Nữ tử này từ đầu đến giờ vẫn chưa hề cất tiếng, vậy mà không ai hay nàng đã tiếp cận Hắc lão đại từ lúc nào.

“Đi chết đi!”

Hắc lão đại quay người, con chủy thủ đang kề trên cổ Tiêu Trường Hà liền bị hắn ta lật ngược lại, đâm thẳng tới cổ Diệp Lạc Hân.

Diệp Lạc Hân không còn sức lực chống trả, thấy mũi d.a.o sắc bén lao tới, nàng nhanh nhẹn ngồi xổm xuống, tránh được một đòn.

Hắc lão đại chưa từng gặp phải đối thủ như vậy.

Ngồi xổm trước mặt hắn, quả thực là tự tìm đường chết.

Hắn thuận thế thu d.a.o găm, nhấc chân trái, định đá vào đầu Diệp Lạc Hân.

Lão phu nhân thấy cảnh này, suýt nữa thì ngừng thở.

“Lạc Hân!”

Nàng kinh hãi thốt lên, lập tức muốn xông lên liều mạng với Hắc lão đại.

Bùi Thần y lại dang tay chặn nàng lại: “Xuân Hoa, trông chừng lão phu nhân nhà ngươi!”

Vừa nói, y vừa nhanh chân lao về phía Diệp Lạc Hân.

Nhưng dù sao hai người cũng có một đoạn khoảng cách, cho dù nhanh đến mấy cũng không thể ngăn cản một cú đá của Hắc lão đại.

Chỉ thấy cú đá kia sắp sửa đạp trúng trán Diệp Lạc Hân.

Hắc lão đại chợt cảm thấy thân mình không vững.

Eo hắn ta đột nhiên bị người khác ôm lấy, rồi dưới một lực đẩy mạnh, cái chân trụ trên mặt đất của hắn ta không tự chủ được mà xoay nửa vòng, mũi chân đang đá cũng chuyển hướng.

Hắc lão đại cúi đầu nhìn, hóa ra lại là lão nhân vừa bị hắn ta kề dao!

Vừa rồi hắn ta đã thả ông ta ra, vậy mà ông ta lại không chạy trốn!

“Tìm chết! Các ngươi đều sống đủ rồi!” Hắc lão đại ra tay độc ác, dùng khuỷu tay nện mạnh vào lưng Tiêu Trường Hà.

Tiêu Trường Hà bị đ.á.n.h cho tối sầm mắt mũi, hai tay lập tức buông lỏng, ngã nhào xuống đất.

Diệp Lạc Hân không ngờ thể lực của Hắc lão đại lại tốt đến vậy.

Nàng vừa rồi đâm một nhát rất chuẩn, tưởng rằng một đao sẽ kết liễu Hắc lão đại, không ngờ lại bị phản sát.

Thừa lúc Tiêu Trường Hà cản chân Hắc lão đại, nàng lập tức lăn hai vòng, tránh khỏi phạm vi tấn công của hắn ta.

Từ Chính Hương nhìn mà lòng căng thẳng, thấy Hắc lão đại đ.á.n.h cho hai người không thể chống trả, nàng cũng không màng sợ hãi, vớ lấy chiếc đòn gánh để dưới mái hiên rồi xông tới.

Chưa kịp tới gần, đã bị lão ngũ của bọn lưu khấu chặn lại.

Bùi Thần y cũng bị lão nhị cản chân.

Hai nha hoàn Xuân Hoa, Thu Nguyệt cố sức bảo vệ lão phu nhân, Đại Hoa, Tiểu Hoa cùng Dương Phượng đều cầm vũ khí thuận tay, chớp thời cơ giao đấu với bọn hung đồ.

Hắc lão đại hiển nhiên căm hờn Diệp Lạc Hân nhất.

Đối với người đã gây thương tích cho thân thể hắn, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Cho nên sau khi đ.á.n.h gục Tiêu Trường Hà, hắn ta lại quay người tìm kiếm bóng dáng Diệp Lạc Hân.

Thấy nàng đang chạy trốn vào chỗ tối, hắn ta lập tức tiến lên hai bước, như chim ưng vồ gà con, vươn tay tóm lấy cánh tay nàng.

Ngay lúc tay Hắc lão đại sắp tóm được cánh tay Diệp Lạc Hân, nàng đột nhiên xoay người, con chủy thủ trong tay vung lên, cắt đứt lòng bàn tay Hắc lão đại.

“Ngươi… hãy… đi… chết… đi!”

Hắc lão đại nghiến răng nghiến lợi nói ra mấy chữ này, lập tức hóa chưởng thành quyền, nắm đ.ấ.m to như bao cát, đ.á.n.h thẳng vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Lạc Hân.

Diệp Lạc Hân cảm nhận được áp lực của khí thế.

Dưới đòn tấn công này, nàng hoàn toàn không có sức chống trả, dù có muốn tránh cũng khó mà tránh được.

Nàng khó khăn nghiêng người, tránh được cú đ.ấ.m vào đầu.

Đồng thời, cũng đặt vai mình vào tầm bao phủ của quyền phong.

“Ít nhất bị gãy một cánh tay sẽ không chết!”

Diệp Lạc Hân tự an ủi mình như vậy.

Nàng nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cơn đau dữ dội ập tới.

Ngay sau đó, bên tai liền truyền đến một tiếng “rắc” vang lên, tiếng xương gãy.

Lại không đau!

Xương bị đ.á.n.h gãy lại không hề đau!

Diệp Lạc Hân đang cảm thấy khó tin, chợt cảm thấy thân thể mình rơi vào một vòng ôm rộng lớn ấm áp.

Cảm giác này vô cùng quen thuộc.

Không cần nhìn, nàng cũng biết: là Tiêu Mộc!

Tiêu Mộc đã trở về!

Diệp Lạc Hân dựa vào lòng Tiêu Mộc, chợt thấy mũi cay cay, một cảm giác tủi thân lập tức dâng trào trong lòng.

Tiêu Mộc nhận ra hành động của nàng, vòng tay ôm nàng lại càng siết chặt.

“Đừng sợ!” Một giọng nói trầm thấp vang lên.

Ngay sau đó, hắn giơ chân đá văng kẻ vừa bị hắn bóp nát xương cổ ra ngoài.

Đường đường là Hắc lão đại lưu khấu, còn chưa kịp phát ra một tiếng kêu nào, đã mất mạng một cách khó hiểu.

“Đại ca!”

“Đại ca!”

Ba người còn lại đều hoảng loạn.

Hắc lão đại là người có sức chiến đấu mạnh nhất trong năm người bọn chúng.

Không ai ngờ rằng, cuộc chiến vừa mới bắt đầu, hắn ta đã kết thúc.

Trong thôn này lại có người võ lực mạnh đến vậy!

“Dám làm bị thương người thân của ta, các ngươi tìm chết!”

Tiêu Mộc nghiến răng nghiến lợi, Diệp Lạc Hân lần đầu tiên nhìn thấy một ánh mắt rợn người như vậy trong mắt hắn.

Lão nhị, lão tam và lão ngũ thấy tình thế không ổn, lập tức chạy ra ngoài sân.

Tiêu Mộc đá một cú, một viên đá nhỏ bay thẳng vào huyệt hậu tâm của lão tam, chỉ nghe thấy tiếng ‘phịch’ một cái, lão tam cũng nằm bò ra đất.

Tiêu Mộc còn muốn tiến lên, Nguyên Bảo đột nhiên từ bên ngoài tường nhảy vào, đụng thẳng vào lão nhị đang trèo tường, thân hình to lớn của hổ lập tức đẩy lão nhị rơi xuống từ trên tường, thân thể hổ cùng hắn ta rơi xuống đất, tất cả mọi người đều nghe thấy một tiếng kêu t.h.ả.m thiết khàn khàn.

Trong năm người, lão ngũ có thể lực kém nhất, nhưng tốc độ của lão ngũ lại nhanh nhất.

Ngay lúc lão nhị bị hổ vồ, lão ngũ đã lên được đầu tường.

Diệp Lạc Hân thấy hắn ta định chạy, liền hét lên một tiếng: “Hổ Tử, lên!”

Lão ngũ theo bản năng quay đầu lại, thấy con hổ vẫn đang nằm úp sấp dưới bức tường bên kia, cách mình một khoảng, trong lòng thầm mừng: May mà mình chạy sang bên này, nhảy xuống tường, con hổ kia chưa chắc đã bắt được mình.

Nhưng hắn vừa quay đầu lại, chợt cảm thấy mắt tối sầm.

Một con chim khổng lồ vỗ cánh bay thẳng về phía hắn.

Lão ngũ theo bản năng dùng tay ôm đầu.

Nhưng động tác của hắn quá chậm.

Sau khi Hổ Tử bay qua, những móng vuốt sắc nhọn đã để lại ba vết máu trên tai hắn.

Lão ngũ đứng không vững, một cú nhào lộn từ trên tường rơi xuống.

Tiêu Tùng vừa hay đến bên ngoài cổng, thấy người rơi từ trên tường xuống, lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra.

Hắn sải bước tiến lên, từ trong lòng móc ra sợi dây nhỏ buộc chặt tay chân tên trộm.

Vừa định đứng dậy gọi người, chợt nghe trong sân truyền đến tiếng hoảng sợ của Dương Phượng: “Cha, cha người sao rồi?”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269
Tiến »