Tầm Bảo Thần Đồng

Lượt đọc: 2646 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chiêu thương

❊ ❊ ❊

Cảnh sát đã đến, hơn nữa người dẫn đội còn là người quen cũ Phương Văn Tĩnh, cô đã được điều chuyển tới đồn cảnh sát khu vực này. Tuy nhiên với thân phận của cô thì đã không cần phải đích thân ra mặt rồi.

Lý Mặc ban đầu hơi ngạc nhiên, suy nghĩ một chút liền hiểu đám người trong văn phòng đang nghĩ gì. Gọi cảnh sát xử lý, một là một, hai là hai, cũng không cần lo lắng mình sẽ dùng thủ đoạn gì với họ.

Không chỉ Phương Văn Tĩnh vị đại đội trưởng này đích thân tới, ngay cả hiệu trưởng và phó hiệu trưởng trường học cũng đến rồi.

Lý Mặc được mời vào một văn phòng khác một cách hòa nhã, Phương Văn Tĩnh nhìn anh rồi cười khổ nói: "Chuyện này tôi đã tìm hiểu qua từ phía họ, người gây sự và có hành vi nhục mạ là mấy nam sinh kia, tuy Nghiêm Dương Dương ra tay trước, nhưng ở độ tuổi của cô bé cũng có thể hiểu được. Người báo cảnh sát nhấn mạnh đến thân phận của cậu, nên cục cũng rất coi trọng, mới sắp xếp tôi tới xử lý một chút. Giáo sư Lý, cậu nghĩ thế nào?"

"Không phải là tôi nghĩ thế nào, mà là họ nghĩ thế nào." Lý Mặc liếc nhìn hiệu trưởng rồi bình thản nói, "Mâu thuẫn giữa học sinh với nhau, phụ huynh không biết tình hình thực tế mà làm ra hành vi quá khích vượt quá giới hạn tuy cũng khiến người ta bực mình, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất. Điều đáng ghét nhất là thân làm thầy cô giáo mà lại không phân biệt được phải trái, đảo lộn trắng đen. Thật đáng sợ, ai còn dám giao con cái của mình cho loại người không có sư đức này giáo dục chứ."

"Đội trưởng Phương, mâu thuẫn giữa tôi và mấy vị phụ huynh kia rất dễ giải quyết, chẳng qua chỉ là xin lỗi và bồi thường. Nhưng liên quan đến giáo dục con trẻ, chuyện ảnh hưởng đến cả đời trưởng thành của chúng, tôi sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu."

Phương Văn Tĩnh rất đồng tình với lời nói của Lý Mặc.

"Giá trị của chiếc mặt dây chuyền phỉ thúy Hoàng Gia Tử chủng thủy tinh đó tôi đã nhờ người tư vấn các chuyên gia liên quan, họ sẽ đưa ra gợi ý giá trị hợp lý."

Lúc này hiệu trưởng cũng đứng dậy nghiêm túc nói: "Giáo sư Lý, tôi rất xin lỗi vì chuyện xảy ra ngày hôm nay, là do chúng tôi không kịp thời làm tốt công tác, dẫn đến phát sinh vấn đề nghiêm trọng hơn. Về vấn đề của chủ nhiệm giáo dục và giáo viên chủ nhiệm, chúng tôi sẽ kịp thời họp bàn để đưa ra phương án xử lý."

"Tôi sẽ theo dõi kết quả."

Sau đó văn phòng rơi vào một sự im lặng khó xử, không ai biết nên nói gì. Khoảng mười phút sau, Phương Văn Tĩnh đẩy cửa bước vào nói: "Giáo sư Lý, dựa theo gợi ý của chuyên gia và người trong ngành, lại thêm trao đổi với phụ huynh của sáu đứa trẻ kia, chiếc mặt dây chuyền phỉ thúy Hoàng Gia Tử chủng thủy tinh đó định giá là mười hai triệu, mức giá này cậu có đồng ý không?"

"Không vấn đề gì, trong chuyện của bọn trẻ cả hai bên đều có lỗi, Dương Dương ra tay trước, chúng tôi gánh một nửa trách nhiệm, coi như dùng để bồi thường cho sáu nam sinh kia. Trong số còn lại, vị phụ huynh đã ra tay đánh người phải bỏ ra năm triệu, một triệu còn lại để các phụ huynh khác tự thương lượng. Tôi đưa ra một gợi ý, hôm nay ai lái siêu xe đến thì gánh vác nhiều thêm một chút. Nếu họ thương lượng không xong, tôi sẽ trực tiếp đưa ra kết quả cho họ."

"Được, tôi đi trao đổi với họ ngay đây."

"Ngoài ra, tất cả tiền bồi thường tôi không lấy một xu, quyên góp toàn bộ cho trường học, dùng để cải thiện bữa ăn ba bữa của các em học sinh. Cá nhân tôi quyên góp thêm ba mươi triệu để thành lập một quỹ giáo dục học đường, mỗi học kỳ, mỗi học năm, dành tặng những giáo viên làm việc xuất sắc, tận tâm tận lực và những học sinh ưu tú mỗi khối. Quỹ này chỉ được dùng vào hai việc đó, có thể đầu tư tài chính thu lợi cố định, nhưng không được phép sử dụng vào mục đích khác."

Ban lãnh đạo nhà trường vốn đang nơm nớp lo sợ lúc này đều sững sờ, chuyện xấu biến thành chuyện tốt?

Nửa giờ sau, Lý Mặc bước ra khỏi cổng trường, Nghiêm Dương Dương đi theo phía sau. Hôm nay mặt bảy học sinh đều có vết thương cần xử lý, nên đều đi theo bố mẹ rời đi.

"Giáo sư Lý, cùng ăn cơm nhé."

Phương Văn Tĩnh lái xe đuổi theo ra.

"Cô mời à?"

Lý Mặc quay đầu nhìn cô cười hỏi.

"Sa Huyện Tiểu Ăn muốn gọi gì cứ gọi, sẽ không để cậu đói đâu."

"Hay là tôi mời đi, haizz, tôi kiếm chút tiền có dễ dàng gì đâu?" Lý Mặc vỗ vỗ vai Dương Dương bên cạnh, "Chúng ta lên xe."

Ba người đến một nhà hàng Tây, gọi bữa tiệc bít tết và điểm tâm.

"Gương mặt non nớt thế này mà đỏ hết cả lên, tên kia ra tay thật mạnh."

Phương Văn Tĩnh nhìn mặt Dương Dương thấy khá xót xa.

"Dì Phương, cháu không sao."

"Gọi chị Văn Tĩnh đi, gọi dì già mất rồi."

"Vậy chẳng phải cô thấp hơn sư phụ cháu một bậc sao?"

Lý Mặc uống ngụm nước chanh: "Tôi thế nào cũng được, cùng lắm thì tết nhất chuẩn bị thêm một cái hồng bao là được."

"Nhìn cậu tự đắc chưa kìa." Phương Văn Tĩnh khẽ cười, dùng khăn ướt lau bàn rồi nói, "Thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt đã bao nhiêu năm trôi qua rồi."

"Năm đó mới quen cô, cô còn là một mình. Bao nhiêu năm qua rồi, cô vẫn một mình, sao thế, định độc thân cả đời à?"

"Cậu cứ đắc ý đi, cứ đắc ý cho thỏa thích đi." Phương Văn Tĩnh rót cho anh và Dương Dương mỗi người một cốc nước, "Trước đây tôi muốn tìm một gia đình bình thường, nhưng người lớn trong nhà kiên quyết phản đối. Còn những gia đình môn đăng hộ đối thì quy tắc quá nhiều, tôi lại không phải người an phận, nên bản thân kiên quyết không gả vào gia đình như vậy. Thực ra lúc đầu cậu tác hợp tôi và Tư Quân, tôi vẫn khá cảm ơn cậu, ít nhất cậu là người công nhận tôi."

"Sống cuộc sống mình muốn thôi."

Phương Văn Tĩnh nhìn anh cười nói: "Người đàn ông như cậu, trên đời này chỉ có một."

Buổi chiều, Lý Mặc đưa Dương Dương về nhà trước, sau đó mới đi tới hội nghị chiêu thương ở phía Yên Giao. Hội nghị chiêu thương được tổ chức tại một khách sạn năm sao ở Yên Giao, bao trọn năm cái đại sảnh, hiện trường dựng rất nhiều gian hàng.

"Ông chủ, có cần hội họp với Trần tổng bọn họ không?"

Tông Hùng đi theo phía sau, tay cầm áo khoác lông vũ của anh.

"Phía chính quyền có những ai ở đó?"

"Người phụ trách thứ nhất và người phụ trách thứ hai của Yên Giao hai ngày này đều sẽ có mặt tại hiện trường, lần này hội tụ các nhà đầu tư từ khắp nơi, cơ hội hiếm có. Còn nghe nói người phụ trách thứ hai của Ký Địa hôm nay cũng đích thân dẫn một đoàn đội tới, có thể thấy lần này chính quyền Ký Địa cũng rất coi trọng."

"Chúng ta hội hợp với Trần tổng bọn họ trước, sau đó đi gặp người phụ trách phía chính quyền."

Rất nhiều người nhìn thấy cơ hội đầu tư, cũng nhìn thấy cơ hội khác, ví dụ như tiếp xúc nhiều hơn với những đại gia thương mại, hoặc là ông lớn trong giới đầu tư, nhỡ đâu sau này có cơ hội hợp tác một dự án nào đó thì sao. Vì vậy trong bối cảnh như thế, người đến đặc biệt đông, thậm chí đều đến dưới hình thức đoàn đội để tìm hiểu.

Trần Phượng đang dẫn đội ngũ đối tiếp ba dự án khách sạn năm sao với Ký Địa, sự xuất hiện của Lý Mặc đã làm gián đoạn cuộc đối thoại của họ.

"Sư tỷ, mọi người cứ nói chuyện đi, em đi dạo lung tung chút."

Trần Phượng đứng dậy nói: "Cũng trao đổi gần xong rồi, chủ yếu còn một số chi tiết cần thương thảo lại. Chị đi cùng em một lát, dự án ở đây quả thực không ít, cơ hội đầu tư cũng đặc biệt nhiều."

Lý Mặc xem tin nhắn trên điện thoại, sau đó gật đầu nói: "Vậy chúng ta đi gặp mấy người phía chính quyền trước, dự án đầu tư lần này, vốn dân doanh bên chúng ta là nhiều nhất, tiếp xúc trước với người phụ trách, sau này có việc cũng có thể kịp thời trao đổi xử lý."

"Được, là đi gặp Hoàng Trung Chính sao?"

Lý Mặc vừa đi vừa nói: "Là người phụ trách thứ hai của Ký Địa."

Trên đường đi, người Lý Mặc quen hay không quen đều đua nhau chào hỏi anh, anh cũng lần lượt mỉm cười đáp lễ.

"Lý Mặc, bên này."

Ngưu Tam Béo ở cách đó không xa đang vẫy tay với anh, bên cạnh hắn là những thành viên thuộc Thiên Ức Minh của hắn, đa số khuôn mặt Lý Mặc vẫn khá quen thuộc, chỉ là không gọi được tên.

"Tam Béo, trận thế này của cậu không nhỏ nha, hiện tại đã nhắm trúng mấy dự án rồi?"

Ngưu Tam Béo nhìn xung quanh, cười ha ha nói: "Trận thế này có phải khá hù người không, chúng ta cần chính là hiệu quả này. Dự án nhắm trúng thì đúng là có mấy cái, quan trọng hơn là quen biết được không ít bạn mới, cậu hiểu mà."

"Có thu hoạch là được, tôi phải đi gặp một người, cậu có muốn đi cùng không?"

"Chắc chắn rồi, để tôi nói với bạn bè một tiếng."

Ngưu Tam Béo dặn dò những người khác một tiếng, sau đó đi theo Lý Mặc hướng ra ngoài hội trường.

"Lý Mặc, có tin tức nội bộ nào muốn tiết lộ cho tôi không?"

"Cậu muốn biết tin tức gì?"

"Chính là về mảng thương mại hải ngoại ấy, cô Liễu Doanh Doanh muốn chuyển nhượng hết cổ phần trong tay, chúng tôi không phải hơi lo lắng sao."

"Cái này thì có nội bộ gì chứ, chủ yếu là Doanh Doanh không giỏi kinh doanh, nên tôi mới bảo cô ấy chuyển nhượng cổ phần trong tay. Tuy nhiên về mảng thương mại hải ngoại, các cậu vẫn phải có ý thức rủi ro, nhỡ đâu ngày nào đó bị người ta bóp nghẹt cổ họng, thì tổn thất đó không phải chuyện đùa đâu. Tôi thấy môi trường đầu tư trong nước tốt hơn, xảy ra bất cứ chuyện gì cũng có thể kịp thời xử lý."

"Chuyện này chúng tôi cũng bàn bạc rồi, mảng thương mại hải ngoại sẽ dần dần kiểm soát quy mô. Được rồi, không có nội dung đáng sợ là được."

Đi đến trước một phòng nghỉ, một nhân viên ở cửa lập tức đi tới cung kính nói: "Giáo sư Lý, mời bên này."

Trong phòng có bốn hàng ghế sô pha đơn, giữa mỗi hai ghế sô pha đều có một bàn trà, lúc này đã có hơn mười người đang trò chuyện vui vẻ.

Lý Mặc dẫn mọi người bước vào đại sảnh, Thi Lệnh Viễn lập tức vẫy vẫy tay với anh, chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình.

"Chào ông Thi."

"Giáo sư Lý, không phải lần đầu gặp mặt, nên cậu đừng khách sáo, ngồi xuống từ từ nói chuyện."

Nhóm người đi theo Lý Mặc nghe thấy người đàn ông trung niên này họ Thi, lập tức liên tưởng ngay đến họ của gia đình ngoại Lý Mặc, mười phần là người thân, hèn gì vị đại thần phong cương đại lại này nhìn thấy Lý Mặc lại không có chút kiêu ngạo nào.

Những người phía chính quyền khác cũng thầm kinh ngạc. Đa số họ là lần đầu tiên nhìn thấy Lý Mặc, nhưng đối với năng lượng của Lý Mặc lại có thể nghiệm sâu sắc, đơn giản là một sự tồn tại khổng lồ.

"Giáo sư Lý, không giới thiệu cho tôi mấy người bạn của cậu sao?" Thi Lệnh Viễn biết những người đi theo Lý Mặc đều là những người có sức ảnh hưởng rất lớn trong giới thương nghiệp, ông không tham gia kinh doanh, nên sau này tiếp xúc cũng nhiều với những người này.

"Vị này là bà Trần Phượng, tổng giám đốc tập đoàn Thiên Niên Thịnh Tàng, khoản đầu tư ba mươi tỷ lần này đều sẽ do bà ấy đích thân thực hiện."

Tổng giám đốc tập đoàn Thiên Niên Thịnh Tàng Trần Phượng, đó là doanh nhân nổi tiếng lẫy lừng trong nước, ông lớn thương mại thường xuyên xuất hiện trên truyền hình và truyền thông.

Sau khi mọi người đều yên tĩnh lại, Lý Mặc lại chỉ chỉ Ngưu Tam Béo cười nói: "Bạn tôi Ngưu Anh Tuấn, người nổi bật trong giới trẻ kinh đô, trong tay nắm giữ nhiều công ty quy mô tài sản vượt trăm tỷ. Có lẽ mọi người không nghe nhiều về anh ấy, nhưng Thiên Ức Minh rất nổi tiếng ở kinh đô gần đây chắc mọi người đều có nghe tin, anh ấy chính là minh chủ của Thiên Ức Minh."

Thi Lệnh Viễn đương nhiên biết hắn, nhưng cách giới thiệu của Lý Mặc cũng khá thú vị. Thật sự là dụng tâm rồi, đừng nhìn chỉ giới thiệu hai người, nhưng mạng lưới quan hệ sau lưng họ lại vô cùng lớn, chỉ cần giữ quan hệ hữu hảo với họ, thực chất chính là có liên hệ với thế lực sau lưng họ.

Sau khi mọi người quen biết nhau, Lý Mặc mỉm cười nhìn Cốc Phương đang ngồi ở phía ngoài cùng: "Chủ nhiệm Cốc đến kinh đô đã lâu, tôi vẫn chưa có cơ hội mời ông ăn cơm. Chúng ta vốn đã hẹn ở Phù Phong rồi, đợi tôi về kinh cùng nhau ăn lẩu lòng cừu, hôm nay gặp đúng lúc, tối nay làm nồi lẩu thôi."

Cốc Phương ở đây vốn không có sự tồn tại nào, vì đi theo Hoàng Trung Chính tới đây, cộng thêm trong sảnh có không ít chỗ trống, nên ông lặng lẽ ngồi ở chỗ xa nhất phía ngoài cùng. Vừa rồi thấy Lý Mặc xuất hiện, trong lòng còn có một tia vui mừng, nào ngờ anh lại trực tiếp hẹn lẩu với mình trước mặt mọi người.

Thực ra có hẹn trước đâu, chỉ là Lý Mặc biết cách đối nhân xử thế thôi, anh nói như vậy, người trong sảnh ai còn dám coi thường ông nữa.

"Giáo sư Lý, vị này là?"

Thi Lệnh Viễn cũng hơi ngạc nhiên, ông còn tưởng người đàn ông có tuổi tác lớn hơn mình một chút kia chỉ là nhân viên bình thường, không ngờ lại còn có quan hệ với Lý Mặc.

"Xem ra mọi người vẫn chưa quen thuộc với ông ấy, tôi xin trịnh trọng giới thiệu với mọi người. Cốc Phương, chủ nhiệm Ủy ban quản lý khu thắng cảnh Pháp Vân Tự, Phù Phong, Thiểm Tây. Tình hình Pháp Vân Tự chắc mọi người thời gian trước cũng đã biết qua, ở đó đã khảo cổ phát hiện địa cung thời Đường. Từ trong đó đã xuất thế di cốt ngón tay Phật Thích Ca Mâu Ni duy nhất trên đời, ba hạt xá lợi ảnh cốt, một cây vương trượng tích trượng, một tháp xá lợi đồng mạ vàng và một chiếc Bát Trọng Bảo Hàm, mà những phật môn chí bảo này tương lai đều sẽ được thờ phụng tại thánh địa bái Phật của Ký Địa."

"Mà Pháp Vân Tự chính là được xây dựng hoàn thành dưới sự vận hành tận tay của chủ nhiệm Cốc, năng lực không cần bàn cãi. Lần này quy mô thánh địa bái Phật của Ký Địa lớn hơn, nhìn khắp cả nước chủ nhiệm Cốc là một trong số ít người có kinh nghiệm quý báu này, nên tôi mới hết sức đề cử lên cấp trên để chủ nhiệm Cốc đến Ký Địa chủ trì công tác chuẩn bị xây dựng thánh địa bái Phật."

Người có thể được Lý Mặc coi trọng quả nhiên đều không phải người bình thường, những người vốn không thèm nhìn thẳng Cốc Phương lúc này đều lộ ra vẻ kinh diễm. Tuy cấp bậc ban đầu của ông rất thấp, nhưng người ta sau khi điều tới lại là chủ trì công việc.

Có Lý Mặc bảo đảm, sau này ai muốn gây khó dễ cho ông cũng phải cân nhắc một chút mới được.

Cốc Phương vội vàng đứng dậy cúi đầu hành lễ với mọi người, ông căn bản không cần phải nói thêm gì nữa, đợi khi bước ra khỏi đại sảnh này, chắc hẳn rất nhanh sẽ có thêm nhiều người biết đến sự tồn tại của mình.

"Ông Thi, hiện tại chiến tích thu hút đầu tư của Ký Địa thế nào rồi?"

"Thành tích rực rỡ, hiện tại tổng số tiền ý định đầu tư đã ký kết đạt hơn năm mươi tỷ, dự án phía Yên Giao cũng có hơn năm tỷ, cộng thêm khoản đầu tư cấp trăm tỷ của Mỹ, từ hôm qua đến hôm nay đã có khoảng sáu trăm năm mươi tỷ đầu tư."

"Xem ra hôm nay tôi đến đúng lúc gặp cơ hội thể hiện rồi, tập đoàn Thiên Niên Thịnh Tàng của chúng tôi sẽ ký kết thư ngỏ ý đầu tư ba mươi tỷ, phía Ngưu tổng cũng có một khoản đầu tư năm tỷ, hôm nay kết thúc chiêu thương chắc chắn có thể phá ngưỡng một nghìn tỷ."

"Ha ha ha, tốt tốt, tôi lần này không đến uổng công, lần đầu tiên được tận mắt chứng kiến khoảnh khắc rạng rỡ này."

Đây mới là ngày thứ hai của hội nghị chiêu thương, tiếp theo còn năm ngày nữa. Cho đến hiện tại đã phá một nghìn tỷ đầu tư, đợi đến khi chiến tích như vậy được báo cáo lên, đó mới là khoảnh khắc rạng rỡ dành riêng cho Thi Lệnh Viễn, đặt nền móng vững chắc cho sự thăng tiến trong tương lai của ông.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:848
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »