"Không thể nào, Tái Cổ Thiên Long Phù? Đây là chí bảo của Long tộc lưu lạc khắp nơi trong vũ trụ, yêu quái tầm thường đạt được một tấm đã là đại hạnh vận, ngươi thế mà có được nhiều như vậy, rốt cuộc là tìm thấy từ nơi nào?!"
Phong Cương Liệt cũng là kẻ có kiến thức rộng rãi, lập tức nhận ra đây chính là đại danh đỉnh đỉnh Tái Cổ Thiên Long Phù, sâu trong đạo phù lục kia tràn ngập khí tức thần thánh, rộng lớn, cao quý, vô địch.
Khí tức Thiên Long như vậy cực kỳ đáng sợ, giống như ngự trị trên đỉnh chuỗi thức ăn, chỉ một sợi khí tức nghiền áp xuống, đã chấn cho linh hồn nó run rẩy, hầu như không thể động đậy.
Tái Cổ Thiên Long Phù?!
Từ trong cảnh tử địa thoát ra, Phỉ Thúy Chi Chủ cùng các yêu vương khác cũng trợn to mắt, khó mà tin nổi nhìn Hạ Bình đang đại phát thần uy, trong lòng chúng cũng bừng tỉnh đại ngộ, nghĩ đến cái chết của Hắc Phong Lão Yêu.
Hóa ra là thế, trên người thế mà có vô thượng chí bảo như Tái Cổ Thiên Long Phù, hèn chi có thể dễ dàng đánh chết Hắc Phong Lão Yêu, đại danh đỉnh đỉnh của Tái Cổ Thiên Long Phù quả thực có được sức mạnh như vậy.
Nhưng khi chúng nghĩ đến việc Hạ Bình đợi đến lúc chúng sắp bị Phong Cương Liệt đánh chết mới ra tay, phỏng chừng cũng là muốn cho chúng một bài học phủ đầu, sắc mặt của chúng liền đen thui như mực.
Phải nói rằng, chúng quả thực đã bị trấn áp, thủ đoạn của vị yêu quái trẻ tuổi này ác liệt vô cùng.
"Tìm thấy như thế nào? Liên quan gì đến ngươi, yêu quái nhà quê."
Hạ Bình căn bản không nói nhảm với Phong Cương Liệt, hai tay kết ấn, thao túng Tái Cổ Thiên Long Phù, oanh kích về phía Phong Cương Liệt.
Phải nói rằng, sau khi có được mười tám tấm Tái Cổ Thiên Long Phù của Hắc Phong Lão Yêu, những phù lục này dung hợp lại một chỗ, sức mạnh đột nhiên tăng lên gấp mấy lần, so với trước kia cường hoành hơn quá nhiều.
Nhất cử nhất động của những phù lục này đều ẩn chứa uy lực cực lớn, triệt để kích phát ra, quả thực có một tia khí thế Tái Cổ Thiên Long thức tỉnh từ trong hỗn độn, khiến người ta run rẩy.
"Yêu quái nhà quê? Võ Thái Đẩu, ngươi thế mà còn dám sỉ nhục ta?! Cho dù trên người ngươi có Tái Cổ Thiên Long Phù thì đã sao, cảnh giới không đủ, pháp lực không đủ, làm sao có thể khống chế, để xem ta tiêu diệt ngươi thế nào."
Phong Cương Liệt giận dữ hét lớn một tiếng, ra lệnh cho hàng trăm yêu vương thủ hạ ra tay, kết thành trận pháp, quán thâu pháp lực.
Ngay lập tức, pháp lực trên người nó điên cuồng thiêu đốt, phỏng chừng lúc này luồng khí lưu vô tận giữa thiên địa đều hội tụ tại trọng tâm thân thể nó, khiến nơi này hình thành một vòng xoáy khí lưu khổng lồ.
Lấy thân thể nó làm trung tâm, phương viên mấy vạn dặm đều hóa thành bão tố khủng bố, mà nơi nó đứng chính là tâm bão, sâu trong hư không từng thế giới thứ nguyên bị mở ra, quán thâu xuống năng lượng thứ nguyên bàng bạc.
Từng tòa trận pháp hệ phong hiện lên, gia trì lên người Phong Cương Liệt, ẩn ước giữa đó, thân khu nó được bao phủ bởi vô số tầng cương phong, hình thành Phong Thần kết giới.
Dưới sự bao bọc của Phong Thần kết giới, thân thể Phong Cương Liệt giống như khoác lên từng tầng chướng ngại không gian đáng sợ, kiên cố không thể phá vỡ, còn mạnh hơn bất kỳ bức tường đồng vách sắt nào.
Thế nhưng bốn mươi sáu đầu Tái Cổ Thiên Long đồng thời ra tay, Thiên Long thò vuốt, sức mạnh Thiên Long khủng bố hội tụ tại một trung tâm, hướng về phía Phong Cương Liệt nhẹ nhàng vồ một trảo.
Đùng!
Phong Thần kết giới trên người Phong Cương Liệt lập tức nổ tung, từng tấc từng tấc xé rách, căn bản không thể ngăn cản một mảy may của Tái Cổ Thiên Long Phù, đây là Thiên Long một trảo, vắt ngang hư không, dọc ngang cổ kim, bễ nghễ thiên hạ.
"A a a!!!"
Ngay lập tức Phong Cương Liệt phát ra từng tiếng thảm thiết thê lương, cảm thấy mỗi một tấc thần kinh trên người mình đều vỡ vụn, toàn bộ thân thể đều bị sức mạnh Thiên Long xâm nhập, điên cuồng phá hoại.
Mỗi một tấc cơ bắp, mỗi một khúc xương, thậm chí mỗi một tế bào trên người nó giống như đều bị Thiên Long cắn xé, ngay cả linh hồn cũng bị long uy trấn áp, sắp sửa hỏng mất và xé rách.
Nếu như tiếp tục như vậy, nó nhất định sẽ bị một trảo này oanh sát.
Mà đông đảo yêu vương chống đỡ phía sau nó cũng không chịu nổi uy lực của một trảo này, tòa trận pháp này lập tức đổ vỡ, từng tấc vỡ vụn, nguyên khí không ngừng nổ tung, phát ra âm thanh kinh thiên động địa.
Không ít yêu vương đến từ Bạo Phong Thành đều phát ra tiếng thảm thiết thê lương, không chịu nổi phản phệ của trận pháp tan vỡ, trực tiếp nổ tung ra, thịt nát xương tan, hóa thành một đống thịt vụn.
"Không ổn, phải chạy trốn thôi, thiêu đốt huyết mạch, Thiên Ma Giải Thể, ra đi, Ẩn Nấp Chi Phong..."
Ngay trong khoảnh khắc đó, cảm nhận được nguy cơ chí mạng, phong yêu Phong Cương Liệt cắn rách đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi, huyết mạch trên người nó bắt đầu điên cuồng thiêu đốt, tuổi thọ cũng điên cuồng hao tổn.
Máu tươi trên người nó biến mất với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, mỗi một sợi kinh mạch đều bị đứt đoạn, sụp đổ, lông tóc vốn màu đen lúc này lại biến thành màu trắng, trên người tràn ngập khí tức xám xịt, suy bại, giống như một lão già gần đất xa trời.
Ở thời khắc sinh tử này, để chống đỡ lại sức mạnh của Tái Cổ Thiên Long Phù, Phong Cương Liệt thế mà lấy huyết mạch của mình, tuổi thọ của mình làm cái giá, thi triển ra vô thượng độn thuật tuyệt học của phong yêu nhất tộc là Ẩn Nấp Chi Phong.
Nếu như làm như vậy, nó ít nhất sẽ hao tổn ba ngàn năm tuổi thọ, tạo thành thương hại khó có thể bù đắp, thậm chí sẽ dẫn đến hiện tượng tu vi thụt lùi, tiến giai khó khăn.
Tổn thất như vậy, lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Nhưng Phong Cương Liệt cũng không thể không làm như thế, bởi vì nếu bây giờ nó không trốn đi thì sẽ chết dưới tay Tái Cổ Thiên Long Phù.
Bây giờ chạy trốn, ngày sau còn có cơ hội Đông Sơn tái khởi, khôi phục tuổi thọ hao tổn, nhưng nếu không trốn, nó lúc này liền sẽ chết trong tay Võ Thái Đẩu.
Cho nên, làm như vậy xem như còn có một tia sinh cơ, chết bây giờ hay chết trong tương lai, Phong Cương Liệt trong nháy mắt đã có quyết đoán, nó cũng được coi là một yêu vương cực kỳ quyết đoán.
Vút!
Tức thì, trên người Phong Cương Liệt sinh ra vô số vòng xoáy, thôn phệ lực lượng không gian, trên bề mặt thân thể hiện lên rất nhiều phù văn không gian, chỉ trong vài nhịp thở, nó thế mà hóa thành một luồng khí lưu không gian trong suốt.
Giây tiếp theo, nó nhanh chóng độn tẩu, rời xa chiến trường nguy hiểm này.
"Mau đuổi theo, Phong Cương Liệt muốn trốn!"
Sắc mặt Phỉ Thúy Chi Chủ cùng các yêu vương biến đổi, nhìn ra ý đồ muốn độn tẩu của Phong Cương Liệt, chúng lập tức muốn đuổi giết theo, triệt để trảm sát Phong Cương Liệt ở nơi này.
Dù sao Phong Cương Liệt cũng là thiếu thành chủ Bạo Phong Thành, nếu như một cường địch như vậy trốn thoát, ngày sau nhất định sẽ trả thù, lúc đó chính là tai họa ngập đầu của Phỉ Thúy Thành.
Cho nên, chúng phải trảm sát Phong Cương Liệt ở nơi này, nhổ cỏ nhổ tận gốc, trừ bỏ hậu họa này, khiến Bạo Phong Thành cho dù muốn tìm hung thủ cũng không có cách nào.
Nhưng tốc độ của Phong Cương Liệt thực sự quá nhanh quá nhanh, lại hóa thành khí lưu không gian, độn vào sâu trong hư không, căn bản không phải là thứ Phỉ Thúy Chi Chủ cùng các yêu vương này có thể đuổi kịp.
Hạ Bình có thể đuổi kịp, nhưng hắn không ra tay, mặc cho Phong Cương Liệt chạy trốn, bởi vì hắn cần Phong Cương Liệt còn sống, chỉ có Phong Cương Liệt còn sống, đám yêu vương Phỉ Thúy Chi Chủ mới cùng chung một chiếc thuyền với hắn, không dám phản bội.
Hơn nữa hắn cũng không lo lắng sự trả thù của Phong Cương Liệt, dù sao hắn không thể nào ở lại Yêu Giới mãi mãi, đợi đạt được Hắc Động Trùng liền rời đi, đâu cần lo lắng thế lực của Bạo Phong Thành.
Cho nên, để Phong Cương Liệt đào tẩu, đối với Hạ Bình mà nói, trăm lợi mà không có một hại.
"Võ Thái Đẩu, chờ đó cho ta, ta nhớ kỹ ngươi rồi." Hiển nhiên, Phong Cương Liệt rất không cam lòng, cho dù chạy trốn cũng phải lưu lại một câu tàn nhẫn.
Bỏ lại câu này, thân ảnh Phong Cương Liệt rất nhanh đã biến mất.