"Lý sư đệ!"
Nhìn thấy đại hán kia bị một chưởng vỗ thành thịt vụn, nguyên thần câu diệt, đông đảo trưởng lão Vô Cực Ma Cung trợn mắt ngoác mồm, không nhịn được hét lớn thành tiếng, quả thực là phẫn nộ đến cực điểm.
Đây chính là trưởng lão Pháp Tướng Cảnh của Vô Cực Ma Cung bọn họ, vị cao quyền trọng, tương đương với một viên đại tướng, nhưng bây giờ lại ở ngay trước mặt bọn họ, bị sống sờ sờ một chưởng vỗ chết, thi cốt vô tồn, ngay cả cứu viện cũng không kịp.
Thậm chí cái tên khốn kiếp này còn vô cùng bỉ thị thực lực của Lý sư đệ bọn họ, nói thực lực của Lý sư đệ quả thực là quá yếu, không chịu nổi một kích, tên khốn này rốt cuộc muốn coi thường người khác đến mức nào chứ!
Nghe thấy những lời này, cho dù là người đất cũng có ba phần hỏa khí.
Thật ra chuyện này cũng không thể trách trưởng lão Vô Cực Ma Cung kia quá yếu, thực sự là Hạ Bình lúc này quá mức cường đại.
Trên người hắn sở hữu huyết mạch Địa Ngục Kim Ô, sâu trong nguyên thần có Thế Giới Chi Thư, thôn phệ vô số linh hồn cường hoành, thậm chí còn khai tịch ra chín đại Tử Phủ, pháp lực bàng bạc vượt xa trí tưởng tượng của mọi người, cho dù là Thần Thú cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chỉ ở Quy Chân Cảnh, hắn đã có thể quét ngang đại bộ phận đại năng Pháp Tướng Cảnh, nguyên thần trên người cường hoành vô song, một thân chiến lực kinh thiên động địa, quét ngang chư địch.
Hiện tại tiến thăng đến Pháp Tướng Cảnh, ngưng tụ Thiên Địa Pháp Tướng, đem tinh khí thần triệt để dung hợp, ngưng thành một luồng, pháp lực lột xác, chiến lực của hắn lại càng cường hoành đến mức khiến người ta run sợ.
Trừ phi là đại năng Lôi Kiếp Cảnh mới có hy vọng giữ mạng dưới tay hắn, những người khác cơ bản là con đường chết.
"Đã rắp tâm hại Lý sư đệ, ngươi đây là tự tìm đường chết, lão phu nhất định phải làm thịt ngươi, lột da rút gân ngươi! Ma đạo thần thông —— Ám Hắc Trầm Luân Công!"
Ngay trong nháy mắt này, Đại trưởng lão trong đám đệ tử Vô Cực Ma Cung kia, một ma đạo cự phách Lôi Kiếp Cảnh sơ kỳ, một lão giả tóc đỏ, giận dữ phát cuồng.
Mắt lão lộ ra hàn mang hung sát, toàn thân tuôn ra ma khí màu đen đáng sợ, gần như biến phương viên mấy ngàn km thành một vùng tinh vực tăm tối, giơ tay không thấy năm ngón.
Nhưng đây không phải là ma khí thông thường, mà là tội nghiệt ma khí đến từ Hắc Ám Thứ Nguyên, trong đó ẩn chứa các loại khí tức trầm luân, ăn mòn, tội ác, có thể khiến người ta đọa vào địa ngục A Tỳ, chịu đựng vĩnh thế dày vò.
Đồng thời những tội nghiệt ma khí này có thể ăn mòn, xâm thực pháp lực, một khi bị những ma khí này xâm nhập, toàn bộ cơ thể sẽ bị ma khí nhiễm hóa, ngay cả linh hồn cũng sẽ trầm luân, cuối cùng hóa thành ma đầu sát lục không có tình cảm.
Nhờ vào môn ma công này, vị ma đạo Đại trưởng lão đến từ Vô Cực Ma Cung này sở hướng phi mĩ, được xưng tụng là một thế hệ ma đầu, không biết đã sát hại bao nhiêu sinh linh.
Thậm chí từng có lần môn ma công này thi triển, sinh linh của cả một tinh cầu đều bị xâm thực, cuối cùng đều trở thành ma đầu mất đi lý trí, tàn sát lẫn nhau, tự tàn sát mà chết.
Trong khoảnh khắc, những tội nghiệt ma khí này dưới sự thao túng của vị Đại trưởng lão kia, phảng phịu như có sinh mệnh, ngưng tụ thành từng đạo đao mang đáng sợ, cắt rách hư không.
Ầm!
Từng đạo đao mang màu đen oanh kích trước mặt Hạ Bình, cả tinh cầu, mảnh đại địa này đều đang rung chuyển, dường như ẩn chứa uy lực hủy thiên diệt địa, ngay cả không gian cũng bị xé rách, xuất hiện từng vết rạn nứt li ti.
Bất kỳ thứ gì trước mặt đao mang màu đen này đều sẽ bị cắt thành phấn vụn, không còn tồn tại.
Thậm chí đao mang màu đen này ẩn chứa tội nghiệt ma khí, có thể ảnh hưởng đến linh hồn, sinh ra ảo giác, khiến sinh mệnh đọa vào vực sâu vô tận, mãi mãi trầm luân, vĩnh thế không thể siêu sinh.
Dưới một kích như vậy, gần như là toàn lực nhất kích của đại năng Lôi Kiếp Cảnh sơ kỳ, sát cơ như vậy đủ để xé rách một tinh cầu, khiến tinh cầu nguyên thủy này triệt để sụp đổ.
"Bất Động Như Lai!"
Hạ Bình nhìn cũng không nhìn, ý niệm vừa động, tôn Thiên Thủ Phật Đà phía sau lưng lập tức ra tay, ba cánh tay màu vàng óng vung vẩy, dường như kết ấn lên, hóa thành một ký hiệu Vạn, ẩn chứa vô thượng phật âm.
Một chưởng này vỗ tới, phảng phất là một chưởng hằng cổ bất diệt, oanh ra phật đà chi lực vĩ đại như trấn áp, bất diệt, vĩnh hằng, vô thượng, trấn áp hết thảy tồn tại vĩ đại.
Thấp thoáng giữa đó, sâu trong nội bộ phật chưởng màu vàng này, dường như có một tôn Bất Động Như Lai cư ngụ trong đó.
Phật chưởng màu vàng này trực tiếp xé rách màn trời hắc ám, luồng tội nghiệt ma khí kia gặp phải vô thượng phật quang, trong nháy mắt đã bị tiêu diệt, phảng phất như bị triệt để tịnh hóa.
Cả mảnh thiên địa đều được phật quang phổ chiếu, tất cả ma khí đều biến mất sạch sẽ, không còn một mống.
Đại trưởng lão Vô Cực Ma Cung căn bản không ngờ tới sẽ xảy ra một màn này, cả người không kịp đề phòng, bị một chưởng tát bay ra ngoài, thế mà trực tiếp bị vỗ bay khỏi tinh cầu nguyên thủy này, đánh thẳng ra ngoài thái không, rơi xuống một tinh cầu lân cận.
Đùng!
Cả người lão lún sâu vào tinh cầu hoang vu kia, phương viên mấy vạn dặm đều sụp đổ xuống, trên mặt đất xuất hiện một ký hiệu Vạn màu vàng khổng lồ, bùn đất xung quanh hiện ra hình dáng lưu ly màu vàng óng.
Sau đó vị Đại trưởng lão Vô Cực Ma Cung kia không ngừng ho ra máu, ngũ tạng lục phủ đều bị đánh thành một đống thịt vụn, phật quang khủng bố xâm nhập vào sâu trong phế phủ của lão, quấy nhiễu pháp lực trong cơ thể vận chuyển.
"Không thể nào, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Ám Hắc Trầm Luân Công của ta là vô thượng ma đạo công pháp, hấp thu tội nghiệt ma khí sâu trong Hắc Ám Thứ Nguyên, trải qua chín ngàn chín trăm chín mươi chín năm mài giũa mới rốt cuộc đại thành.
Ma công vừa xuất, lập tức có thể phá vỡ hằng cổ, hủy diệt tinh cầu, ẩn chứa vô cùng biến hóa, cho dù là vô thượng chân khí của nhân vật chính đạo cũng không thể ngăn cản được tội nghiệt ma khí trên người ta, nó và nguyên thủy ma khí cùng một nguồn gốc.
Nhân vật tầm thường trúng một kích của ta, lập tức sẽ bị ăn mòn pháp lực, trong khoảnh khắc sẽ trầm luân đọa lạc, hóa thành ma vật mất đi lý trí, vĩnh thế không được siêu sinh.
Thế nhưng hiện tại cư nhiên bị một chưởng liền phá diệt tội nghiệt ma khí trên người ta, tiểu tử ngươi rốt cuộc là có lai lịch thế nào, lẽ nào là Phật tử trong Phật môn, có được truyền thừa của Phật Tổ hay sao?"
Đại trưởng lão Vô Cực Ma Cung kia hét rít lên, vô cùng không cam lòng, thân là Đại trưởng lão Vô Cực Ma Cung, hoành hành vũ trụ mấy vạn năm, sát lục vô số, làm ác đa đoan.
Nhưng vẫn không có ai có thể thu thập được lão, tiêu dao ngoài vòng pháp luật, tùy ý làm bậy.
Nhưng bây giờ gặp phải một tiểu bối như vậy, cư nhiên một chưởng liền đem lão đánh thành cái dạng đức hạnh này, tại chỗ thần hồn câu diệt, đối mặt với kết cục như vậy thử hỏi sao lão có thể cam tâm.
"Đại trưởng lão!"
Đông đảo trưởng lão Vô Cực Ma Cung cũng bi phẫn không thôi, tuy rằng cách một tinh cầu, nhưng những người có mặt cơ bản đều là đại năng Pháp Tướng Cảnh trở lên, thần thức cường hoành, đừng nói là khoảng cách cách một tinh cầu, cho dù là khoảng cách cách mười mấy tinh cầu, bọn họ đều có thể nghe được thanh âm của đối phương.
Nghe thấy những lời bi phẫn, không cam lòng như vậy của Đại trưởng lão, bọn họ cũng có cảm giác thỏ tử hồ bi, nộ khí xung thiên.
"Tâm tình của ngươi ta rất thấu hiểu."
Hạ Bình chắp tay sau lưng mà đứng: "Nhưng chuyện này cũng không thể trách ngươi, trong số những người tu luyện tầm thường ngươi cũng được coi là một cao thủ khá tốt, có điều ta quả thực là quá mạnh, mạnh đến mức bản thân ta cũng phải sợ hãi, vừa rồi có chút không khống chế được, một chưởng liền đánh phế ngươi rồi.
Nhưng ngươi cứ việc yên tâm, tiếp theo sẽ không thế nữa, ta sẽ dốc toàn lực, một chưởng tiễn ngươi về tây thiên, không cần phải cảm nhận các loại cực khổ của nhân gian, đây cũng là một loại từ bi."
"Ngươi!"
Nghe thấy lời này, Đại trưởng lão Vô Cực Ma Cung kia khí cấp công tâm, lại không cẩn thận làm dao động phật lực khổng lồ mà Hạ Bình lưu lại trong cơ thể lão, lúc này rốt cuộc không thể áp chế nổi nữa.
Ầm!
Luồng phật lực này nổ tung, nguyên thần và thân thể của Đại trưởng lão Vô Cực Ma Cung đều nổ nát, hóa thành một đoàn bột mịn, hiển nhiên lúc này đã triệt triệt để để vẫn lạc.