Lời còn chưa dứt, vù một tiếng, một viên đá nhỏ bỗng nhiên bay xẹt qua, đại khái chỉ lớn bằng ngón cái, không tiếng động, tốc độ nhanh đến mức khó tin, tất cả mọi người không kịp phản ứng.
Ầm!
Lập tức, viên đá nhỏ này chuẩn xác nện ở trên đầu Giới Nộ đại sư, thoắt cái đã nện ra một cục u lớn, cả viên đá nhỏ trong nháy mắt đã bị chấn thành nát vụn.
Giới Nộ hòa thượng tại chỗ liền ngẩn ngơ, hoàn toàn không ngờ tới tên rùa đen rút đầu kia thế mà còn cầm đá nện mình, tên khốn đó rõ ràng biết như vậy không giết được mình, thế nhưng vẫn làm như thế, đây là khiêu khích, rõ ràng là khiêu khích.
Có người nhìn thấy một màn này, lập tức mắng to, đứng ra bênh vực cho Giới Nộ hòa thượng: "Võ Vô Địch, ngươi quá mức rồi, thế mà dùng những thủ đoạn nhỏ này để sỉ nhục Giới Nộ đại sư, ngươi còn có một chút đạo nghĩa giang hồ nào không, có bản lĩnh thì quang minh chính đại mà đến."
"Nói không sai, Võ Vô Địch, ngươi chính là một tên vô đảm phỉ loại, Giới Nộ đại sư chính là đắc đạo cao tăng, sao lại bị ngươi cái loại ma đầu ti tiện vô sỉ này kích giận, dập tắt cái tâm tư đó đi."
Một đám người phẫn nộ quát lên, trợn mắt trừng trừng nhìn Hạ Bình ở đằng xa.
"A di đà Phật, chư vị thí tử bớt giận, đây bất quá chỉ là hành vi giãy chết của ma đầu mà thôi, điều này chứng minh đối phương đã là chó cùng rứt giậu, không còn cách nào khác, mới giở ra cái thủ đoạn giống như trẻ con này."
Giới Nộ đại sư khoát tay áo, vẻ mặt thản nhiên: "Cứ nghĩ dựa vào một viên đá nhỏ cỏn con mà có thể khiến cho một vị đắc đạo cao tăng như bần tăng mất đi lý trí, từ đó phẫn nộ, thật sự là quá coi thường sự hàm dưỡng do bần tăng tu luyện ba mươi lăm nghìn bảy trăm ba mươi sáu năm mà thành rồi, tâm ta bây giờ như nước lặng, giống như gương sáng, không có một gợn sóng nào."
Hắn chắp tay đứng lặng, dường như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra cả.
"Không hổ là Giới Nộ đại sư, cao tăng Phật môn, sự hàm dưỡng thế này thật sự là cao thượng, bọn ta không bằng a."
"Thế mà bị sỉ nhục thế này mà vẫn có thể dửng dưng vô sự, không có lời lẽ ác ý, không có mấy vạn năm tu luyện thì không làm được đâu."
"Thụ giáo rồi, thật sự thụ giáo rồi, chỉ có người như Giới Nộ đại sư mới được coi là đại sư chân chính, những người khác tuy tu vi không tệ, nhưng hàm dưỡng cực kỳ thấp, động một tí là thốt ra lời cay đắng, bất quá chỉ là mấy kẻ mãng phu mà thôi, không nhận được sự tôn trọng của người khác."
"Ta cảm nhận được một luồng khí tức Phật ở trước mặt đại sư, đó là chân Phật tại thế, xem ra thánh nhân có hy vọng rồi."
Mọi người bội phục không thôi, vẻ mặt sùng kính.
Lời còn chưa dứt, lại là một khối đá màu đen to bằng quả dưa hấu từ đằng xa nện tới, giống như lưu tinh, xé gió lao đi, mang theo khí thế đáng sợ.
Ầm!
Khối đá này lại nện mạnh lên trán Giới Nộ đại sư, trong nháy mắt toàn bộ khối đá đã bị hộ thể thần công của hắn chấn thành nát vụn, thế nhưng đại lượng vụn đá rơi trên người hắn, vô cùng chật vật.
<span>"Đại sư!"</span>
Mọi người đều chết lặng, nhìn Giới Nộ đại sư, bọn họ hoàn toàn không ngờ sự khiêu khích liên tiếp này của Võ Vô Địch, hoàn toàn là nhắm vào Giới Nộ đại sư, muốn tại chỗ vả mặt hắn.
"Võ Vô Địch, ngươi đủ rồi đấy, luôn nhắm vào Giới Nộ đại sư như vậy, có bản lĩnh thì nhắm vào ta đây này."
"Tên khốn đó chính là thấy Giới Nộ đại sư sẽ không tức giận, cho nên mới liên tiếp gây chuyện."
"Đây là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, chỉ biết tìm quả hồng mềm mà nắn, thật ti tiện vô sỉ."
Một đám người kêu la, quần chúng sục sôi.
"Tiểu nhi ngu muội, sắc tức thị không không tức thị sắc, hết thảy vô pháp vô vi vô tướng,chủng chủng trên đời chẳng qua chỉ là ảo ảnh bọt nước, bất quá chỉ là một khối đá to bằng quả dưa hấu mà thôi, ngươi làm như vậy là không kích nộ được ta đâu, ma đầu, buông đao đồ tể xuống thành Phật tại chỗ đi."
Giới Nộ đại sư chắp tay trước ngực, thế nhưng lúc nói ra những lời này, sắc mặt rõ ràng có chút cứng ngắc, có chút dữ tợn.
Vù!
Lời còn chưa dứt, lại là một khối đá nện qua, thế nhưng đây không phải là đá bình thường, mà là một khối vẫn thạch khổng lồ có đường kính dài tới năm trăm cây số, giống như một tiểu hành tinh vậy.
Viên vẫn thạch này ẩn chứa pháp lực cường hãn, bao bọc toàn thân, xé gió bay đến, trực tiếp hướng về trán Giới Nộ đại sư nện tới.
Còn chưa đợi những người xung quanh phản ứng lại, Giới Nộ đại sư kia lập tức phát nổ, nhảy dựng lên, giận dữ mắng to: "Võ Vô Địch, ta cờ-lờ-mờ nhà ngươi, thảo tổ tông mười tám đời nhà ngươi, thực sự tưởng bần tăng không có tính khí đấy phỏng, đã nện cho hai ba lần rồi, còn muốn nện qua đây. Lần này càng quá đáng hơn, ném một khối vẫn thạch tới, quá đáng lắm rồi, Phật cũng có lửa giận."
Ầm!
Hắn nhảy vọt lên không trung, đấm ra một quyền, trong nháy mắt liền đem khối vẫn thạch kia nện cho vỡ nát bốn phía, triệt để thành tro bụi.
"Giới Nộ đại sư, hà tất phải tức giận chứ, Phật tổ chẳng phải đã từng nói qua, phải khoan dung, nếu có người đánh mặt trái của ngươi, ngươi đem mặt phải thấu qua cho hắn cùng đánh, khoan dung hết thảy tội ác của người khác."
Hạ Bình điềm tĩnh nói.
"Khoan dung đại gia ngươi, đó là do đám chim non Thiên Sứ tộc kia nói, không liên quan gì đến Phật tổ, bần tăng lúc này liền tiễn ngươi đi gặp Phật tổ." Giới Nộ nổi giận gầm lên toàn thân bộc phát ra từng đoàn kim quang Phật quang, sau lưng trong nháy mắt ngưng tụ thành một tôn thiên địa pháp tướng, đó là một tôn nộ mục kim cương, toàn thân trên dưới bộc phát ra lửa giận đáng sợ, giống như nghiệp hỏa Phật môn, thiêu đốt vạn vật.
<span>"Tiểu tử đó tiêu đời rồi, thế mà dám chọc giận Giới Nộ trưởng lão, không biết Giới Nộ trưởng lão tu hành nộ mục kim cương thần thông, càng phẫn nộ, thần thông Phật môn trên người càng đáng sợ, hắn lấy lửa giận làm căn cơ, không đem lửa giận thiêu đốt sạch sành sanh, thì tuyệt đối sẽ không chết, tử chiến đến cùng, không chết không thôi, đây là lửa giận của Phật tổ."</span>
Có tăng nhân Phật môn nói ra một số gốc gác trên người Giới Nộ đại sư.
Ầm~~
Chỉ thấy Giới Nộ đại sư xông giết lên, toàn thân màu vàng óng, giống như được đúc bằng vàng, toàn thân trên dưới chằng chịt phù văn Phật môn dày đặc, giống như một phiến kinh văn bao phủ toàn thân, mỗi một tấc đều ẩn chứa Phật lực đáng sợ.
Bất kỳ tà ma nào cũng không thể đến gần.
Tôn thiên địa pháp tướng nộ mục kim cương sau lưng kia, cao tới ba ngàn trượng, đôi bàn tay màu vàng óng trực tiếp nghiền nát xuống, giống như muốn đem mảnh hư không này đánh nát bét, dấy lên sóng lớn vô biên.
"Đại sư, phẫn nộ là giải quyết không được bất kỳ vấn đề nào đâu, ngươi vẫn nên bình tĩnh lại một chút đi."
Hạ Bình vận chuyển công pháp Cửu Thiên Huyền Minh Kình trong cơ thể, từng đoàn hàn khí màu trắng từ trên người hắn trào ra, trong chốc lát liền bao phủ phương viên mấy ức cây số, hóa thành một thế giới trắng xóa một màu, giống như đông cứng vạn vật.
Đây không phải là hàn khí bình thường.
Mà là Huyền Minh hàn khí hắn có được từ trên người Băng Yêu Thánh Nhân, đem nó dung luyện vào trong cơ thể của mình, khiến cho uy lực của Cửu Thiên Huyền Minh Kình tăng gấp bội, có thể dập tắt dị hỏa bình thường.
Hết thảy sinh vật chạm phải Huyền Minh hàn khí này, đều sẽ rơi vào trạng thái đông cứng, không thể động đậy.
Cái gì?!
Giới Nộ đại sư cả kinh trợn mắt há mốc mồm, tự nhiên có thể cảm nhận được chỗ đáng sợ của Huyền Minh hàn khí này, giống như là tuyệt đối hàn băng đến từ sâu trong thứ nguyên băng giá, đông cứng vạn vật.
Mặc dù Phật môn nghiệp hỏa trên người hắn cực kỳ đáng sợ, đủ để thiêu chết tất cả ma đầu, vấn đề là đó chỉ là ngọn lửa hư ảo, nhắm vào nghiệp lực, đối với vật chất thực sự lại không có chút cách nào cả.
Đây cũng là khuyết điểm lớn của Phật môn nghiệp hỏa.
Trong chớp mắt, Giới Nộ đại sư còn chưa phản ứng lại, thậm chí một chiêu còn chưa kịp ra, toàn thân lập tức đã bị Huyền Minh hàn khí đông cứng lại, hóa thành một cự hình băng điêu hình người.
Hắn đứng sừng sững giữa hư không, giống như một cỗ điêu khắc Phật Đà vĩnh hằng.
Nhìn từ bên ngoài băng điêu, rõ ràng có thể cảm nhận được đủ loại cảm xúc phức tạp của Giới Nộ đại sư, phẫn nộ, khiếp sợ và không cam lòng.