Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 5979 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1868
Đối chọi gay gắt

❊ ❊ ❊

Nghe thấy đệ tử Thái Sơ Thánh Địa này tức giận như thế, Ấn Thế Tinh mừng rỡ khôn xiết, cảm thấy đây là cơ hội trời ban, gã lập tức thừa cơ đục nước béo cò, ly gián khiêu khích: "Đúng vậy, cứ nghĩ đến việc hắn cũng giống như ta, có thể tiến vào Thái Sơ Thánh Địa, là ta lại không nhịn được tức giận."

"Tiến vào Thái Sơ Thánh Địa? Nghĩ cũng thật đẹp, loại con sâu làm rầu nồi canh này, ta sẽ không để hắn tiến vào Thái Sơ Thánh Địa đâu, nếu không thì một viên phân chuột sẽ làm hỏng cả nồi canh."

Phùng Tinh Vũ nắm chặt nắm đấm.

"Không, không thể như vậy, chúng ta là khảo hạch quan của Thái Sơ Thánh Địa, đại diện cho hình tượng của Thái Sơ Thánh Địa, không thể làm ra loại chuyện tư vị thiên vị này." Chương Hạo Đãng trầm giọng nói.

"Đúng vậy, nếu hắn thực sự có bản lĩnh, thì cũng chỉ có thể để hắn tiến vào Thái Sơ Thánh Địa thôi."

Mạnh Chấn Thuận bất đắc dĩ nói.

"Yên tâm đi, tiểu tử kia có cái rắm bản lĩnh, hoàn toàn chính là một tên hoàn khố tử đệ."

Ấn Thế Tinh lập tức nói: "Các ngươi có tin được không? Hắn còn chưa tới ba mươi tuổi, thế mà đã ngưng tụ Nguyên Thần, tấn thăng đến Quy Chân cảnh, tốc độ tu hành như vậy nhanh đến mức dọa người. Ta có thể cam đoan với các ngươi, tiểu tử này sở dĩ đạt tới tu vi như vậy hoàn toàn là nhờ cắn thuốc mà lên, trên người không có nửa điểm bản lĩnh thực sự."

"Cái gì? Chưa tới ba mươi tuổi đã tấn thăng Quy Chân cảnh rồi? Tốc độ tiến bộ như vậy cho dù ở Trung Ương Vũ Trụ cũng không có mấy ai." Nghe thấy lời này, Phùng Tinh Vũ rất là kinh ngạc, "Ở vùng đất man hoang này lại có người tu hành nhanh chóng như vậy tồn tại, điều đó căn bản là không thể nào, xem ra tiểu tử này rất có thể là đã phục dụng một số vũ trụ bí bảo, nếu không thì không thể tu hành nhanh như thế."

Chương Hạo Đãng và Mạnh Chấn Thuận hai người cũng gật gật đầu, bọn họ tự cho rằng mình dù ở Trung Ương Vũ Trụ cũng được coi là thiên tài, ở vùng đất man hoang này thì càng không cần phải nói, căn bản không có ai sánh bằng bọn họ.

Nhưng hiện tại cư nhiên có người tốc độ tu hành còn nhanh hơn bọn họ, nói đối phương không phải cắn thuốc mà lên, thì không ai tin nổi.

"Hơn nữa danh ngạch đề bạt của môn phái hắn lần này cũng là đi cửa sau, dựa vào quan hệ của sư phụ đứng sau lưng hắn, cưỡng ép gạt bỏ một thiên tài đệ tử của Càn Khôn Phái không có bối cảnh chống lưng nhưng lại rất có tiền đồ, tên kia kêu cứu vô môn nha, tổn thất một cái đại cơ duyên." Ấn Thế Tinh bộ dáng bi thiên thương nhân, "Nếu để tiểu tử này tiến vào Thái Sơ Thánh Địa, thì không biết sẽ hủy hoại đi cơ hội của bao nhiêu người."

Gã lộ ra một bộ biểu tình không cam lòng, vô cùng phẫn nộ.

"Đi cửa sau mới có được danh ngạch? Thật là đáng ghét, đời này ta ghét nhất là những kẻ đi cửa sau, ngươi yên tâm, Hạ Bình này chết chắc rồi, tuyệt đối không có cơ hội tiến vào Thái Sơ Thánh Địa."

Phùng Tinh Vũ nghe thấy những lời này, lập tức nổi trận lôi đình, bởi vì hắn cũng có trải nghiệm tương tự, từng muốn tiến vào một bí cảnh nào đó, nhưng danh ngạch có hạn chế.

Vốn dĩ dựa theo tư chất và thực lực của hắn, đạt được danh ngạch này là mười phần chắc chín, không ngờ giữa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim, một dòng chính hậu duệ của Viễn Cổ gia tộc, đối phương đi cửa sau, lập tức gạt hắn ra ngoài.

Hắn cũng không có cách nào, ai bảo người ta đều có bối cảnh chống lưng, chỉ có Phùng Tinh Vũ hắn là không có, không gạt hắn thì gạt ai.

Từ sau chuyện đó, hắn đối với tất cả những kẻ mưu đồ đi cửa sau đều hận đến thấu xương.

Ấn Thế Tinh nhất thời đại hỷ quá vọng, nhìn thấy ba vị khảo hạch quan này tức giận như thế, xem ra việc Hạ Bình tiểu tử này tiến vào Thái Sơ Thánh Địa tuyệt đối là đổ bể rồi.

Cứ nghĩ đến cảnh tiểu tử này bị từ chối tiến vào Thái Sơ Thánh Địa, khóc cha gọi mẹ, tâm tình của gã liền sảng khoái khôn cùng, cảm thấy mình bị tiểu tử này hãm hại nhiều như vậy, bản thân rốt cuộc cũng đã báo được đại thù.

Nhưng gã cũng rất cẩn thận, vẻ mặt điệu thấp, không lộ ra biểu tình đắc ý.

---❊ ❖ ❊---

Vài ngày sau.

Phùng Tinh Vũ, Chương Hạo Đãng, Mạnh Chấn Thuận ba vị khảo hạch quan của Thái Sơ Thánh Địa rốt cuộc đã rời khỏi Ngũ Hành Môn, đáp thừa phi thuyền, khí thế hung hăng tiến đến trong Càn Khôn Phái.

Chưởng môn Chu Hiền cùng những người khác cũng nhanh chóng tiến lên nghênh đón, mặc dù tu vi của ba vị khảo hạch quan này không thâm hậu bằng bọn họ, nhưng dù sao cũng là tu sĩ đại diện cho Thái Sơ Thánh Địa, cũng không thể vô lễ.

"Ừm, những lời khách sáo thì không cần phải nói nữa, gọi năm vị nhân viên dự tuyển của Càn Khôn Phái các ngươi ra đây đi." Phùng Tinh Vũ mặt không cảm xúc, phất phất tay, hoàn toàn là một bộ dạng công sự công biện.

Chương Hạo Đãng, Mạnh Chấn Thuận hai người dường như cũng không có bất kỳ ý tứ khách sáo nào.

Không ít trưởng lão Càn Khôn Phái đều rùng mình, bọn họ bản năng cảm thấy ba vị khảo hạch quan này dường như có chút lai giả bất thiện, thái độ đối với bọn họ không phải là rất tốt.

"Cái này là đương nhiên."

Chưởng môn Chu Hiền gật gật đầu, lập tức để nhóm năm người nhân viên dự tuyển của Càn Khôn Phái bao gồm Hạ Bình tiến đến trong đại điện.

"Ngươi chính là Hạ Bình?"

Chờ khi Hạ Bình tới, Phùng Tinh Vũ bọn người đều chết trân nhìn chằm chằm Hạ Bình, vẻ mặt bất thiện, đánh giá từ trên xuống dưới, dường như muốn nhìn thấu triệt để gốc gác trên người Hạ Bình.

"Không sai, đi không đổi tên ngồi không đổi họ, các ngươi có ý kiến gì?"

Hạ Bình cũng nghe ra ngữ khí của ba người này không tốt lắm, một bộ dạng đến để kiếm chuyện, đối với tình huống này, hắn tự nhiên cũng sẽ không cho sắc mặt tốt gì.

"Làm sao có thể? Pháp Tướng cảnh, ngươi thế mà đã ngưng tụ Thiên Địa Pháp Tướng, trên tư liệu không phải nói ngươi mới là Quy Chân cảnh sao?" Chương Hạo Đãng dường như nhìn ra tu vi trên người Hạ Bình, không che giấu được sự chấn kinh trong lòng mình.

Rõ ràng trước đó không lâu mới là Quy Chân cảnh tu luyện giả, nhưng trong thời gian ngắn ngủi như thế, cư nhiên đã đột phá đến Pháp Tướng cảnh, ngưng tụ Thiên Địa Pháp Tướng thành công, thật là quá mức khó tin.

Nhớ tới năm đó hắn từ Quy Chân tấn thăng đến Pháp Tướng, cũng ít nhất phải tốn hao mấy trăm năm thời gian, mà cái này còn được coi là tu hành nhanh chóng, được xưng là thiên tài rồi.

Nhưng tiểu tử này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, tiến bộ nhanh chóng như thế, cái này rốt cuộc là đã cắn bao nhiêu thuốc mới có thể nhanh đến mức độ này, lẽ nào những vũ trụ cấp bảo dược trân hy kia không cần tiền sao?!

Chương Hạo Đãng, Mạnh Chấn Thuận và Phùng Tinh Vũ ba người lập tức đố kỵ đến mức ruột gan muốn xanh lè, trong mắt bọn họ, nhất định là thế lực đứng sau lưng Hạ Bình, vì để nâng cao tu vi của Hạ Bình, mới không tiếc vốn liếng ban tặng linh dược và đan dược, cho nên mới có thể tiến bộ thần tốc như vậy.

Bọn họ đều không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc là hao phí bao nhiêu linh dược mới có thể đem tu vi của tiểu tử này nâng cao đến mức độ này, nghĩ đến đó phải là một con số thiên văn, đủ để khiến cho rất nhiều gia tộc nhỏ khuynh gia bại sản.

Cứ nghĩ đến việc tiểu tử này xa xỉ phục dụng đan dược và linh dược, ăn một viên vứt một viên, tâm lý của bọn họ lập tức mất cân bằng, mình thế mà lại đến từ Trung Ương Vũ Trụ, đãi ngộ cư nhiên còn không bằng tên thổ tài chủ nông thôn này, ông trời thật là không công bằng.

"Trước đó không lâu vừa mới đột phá, sao thế, ta đột phá các ngươi rất không vừa lòng à?"

Hạ Bình liếc xéo một cái.

"Tiểu tử, ngươi đừng quá kiêu ngạo, tốc độ tiến bộ nhanh thì tính là cái gì, chẳng qua là dựa vào cắn thuốc, cắn thuốc không phải là bản lĩnh thực sự." Nhìn thấy thái độ này của Hạ Bình, Phùng Tinh Vũ tức không chỗ trút.

"Nói không sai, loại tu luyện lưu phái cắn thuốc này đã sớm lỗi thời rồi, cái này sẽ tạo ra kháng dược tính cường đại, tấn thăng đến Lôi Kiếp cảnh đã là cực hạn, muốn đột phá đến Thánh Nhân cảnh căn bản là không thể nào."

Chương Hạo Đãng, Mạnh Chấn Thuận hai người cười lạnh nói.

"Liên quan gì đến các ngươi, ta chính là thích cắn thuốc tu hành đấy, không phục thì tới cắn ta đi. Một đám quỷ nghèo cũng muốn tới giáo huấn phú hào, các ngươi đã tự lượng xem mình nặng nhẹ bao nhiêu chưa, trên người có tiền không? Nuôi nổi bạn gái không? Có động phủ độc lập của riêng mình không?"

Hạ Bình bỉ thị nói.

Mẹ kiếp, tên khốn này!

Chương Hạo Đãng, Mạnh Chấn Thuận và Phùng Tinh Vũ ba người tức giận đến mức khuôn mặt hoàn toàn xanh mét, những lời này quả thực là từng câu đâm vào tim, chọc trúng chỗ đau trong lòng bọn họ, khiến bọn họ hận không thể đem Hạ Bình ra bạo đả một trận.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1851
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »