"Khoan đã, Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa đâu? Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa không lẽ cũng xảy ra vấn đề gì chứ?"
Đột nhiên, một vị Thái Cổ Thánh Nhân nói ra một câu như vậy. Bởi vì có quá nhiều bảo vật bị mất đi, đều bị tên tiểu tặc kia vơ vét sạch sẽ, ông ta lo lắng Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa có lẽ cũng sẽ xảy ra vấn đề.
Nhưng lời này vừa nói ra, một vị Thánh Nhân bên cạnh lập tức cười lớn: "Không thể nào, Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa là thứ gì chứ? Đó là mật bảo kinh khủng như nguồn gốc của vạn ác. Thủa ban đầu chúng ta vì phong ấn nó đã phải trả một cái giá vô cùng thê thảm. Tên tiểu tặc kia nếu dám trộm đi Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa, nhất định sẽ chết không có chỗ chôn."
Ông ta vô cùng tự tin vào sự an toàn của Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa, bởi vì đó không đơn giản là bảo vật, đồng thời còn là vật tà ác cực kỳ đáng sợ, một khi tiếp xúc, Thánh Nhân cũng phải chết.
Những năm qua, để phong ấn tà vật này, họ không biết đã phải trả ra cái giá lớn cỡ nào, cho dù là Thái Cổ Thánh Nhân trấn giữ nó cũng cần phải cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ sức mạnh của Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa bộc phát, đến lúc đó họ sẽ chết không có chỗ chôn.
"Đi xem thử."
Orasge sắc mặt rất âm trầm, mở miệng nói. Trong lòng lão có một loại cảm giác bất an mơ hồ, Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa có phải đã bị mất hay không, đi xem một cái là biết ngay.
Vút!
Một vị Thái Cổ Thánh Nhân thân hình lóe lên, lập tức tiến vào sâu nhất trong bảo khố. Thần thức của ông ta thẩm thấu qua, sắc mặt biến đổi, không nhịn được hét lên: "Mẹ kiếp, biến mất rồi, Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa thật sự biến mất rồi, thật sự bị tên khốn kiếp kia trộm đi rồi."
Cái gì?!
Nghe thấy lời này, các Thánh Nhân khác lập tức lao ra, họ nhanh chóng nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy nơi không gian hư vô kia đã trống rỗng, không còn bất kỳ thứ gì tồn tại nữa.
Sức mạnh tà ác âm u ban đầu đã biến mất không còn một tăm hơi, giống như chưa từng xuất hiện qua vậy.
Nhất thời, sắc mặt của tất cả Thánh Nhân đều xanh mét. Nếu không có sức mạnh của Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa, làm sao họ có thể ám hại Nhân tộc, làm sao có thể từ trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh này chạy trốn.
Đây căn bản là đoạn tuyệt đường lui của bọn họ.
Orasge sắc mặt đen như than, nhưng cái gì cũng nói không ra, vẫn im lặng.
"Đồ khốn kiếp."
Một vị Thái Cổ Thánh Nhân tính tình nóng nảy sắc mặt hoàn toàn xanh mét, tức đến nửa chết nửa sống, toàn thân run rẩy: "Rốt cuộc là tên khốn kiếp thiếu đức nào, ngay cả Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa cũng trộm đi, hắn rốt cuộc muốn làm gì?"
Ông ta quả thực hận không thể lột da rút xương tên tiểu tặc kia.
"Vấn đề không phải là cái này, đây chính là Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa, ẩn chứa lực lượng nguyền rủa mãnh liệt, ngay cả chúng ta muốn phong ấn nó cũng phải hao tốn chín trâu hai hổ lực, tên tiểu tặc kia rốt cuộc là dùng thủ đoạn gì cướp đi?"
"Chớ không phải là tên tiểu tặc kia nắm giữ thủ đoạn phong ấn gì mà chúng ta không biết sao?"
"Lần này xong rồi, không có Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa, chúng ta phải làm sao bây giờ."
Nhiều Thánh Nhân Huyễn tộc sắc mặt vô cùng khó coi, đánh chết bọn họ cũng không ngờ được lại phải đối mặt với khốn cảnh như vậy, sự biến mất của Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa quả thực là chôn vùi nửa cái mạng của bọn họ.
"Đáng chết, ngoại điện bảo khố, bảo vật ở ngoại điện bảo khố cũng bị trộm sạch sẽ rồi, mấy tên điện chủ trấn giữ ngoại khố cũng chết rồi." Có một vị Thánh Nhân cũng cảm nhận được tình huống của ngoại điện bảo khố, ông ta cũng phát hiện ngoại điện cũng xảy ra vấn đề lớn, bảo vật gì cũng không còn, sạch sẽ đến mức dường như có thể soi gương được, sáng lấp lánh, ngay cả hạt bụi cũng không có.
Cả đời này ông ta chưa từng thấy bảo khố Huyễn tộc sạch sẽ như thế này bao giờ.
"Cái thứ chó má thiếu đức kia, giống như cả đời này chưa từng thấy bảo vật vậy, ngay cả bảo vật ngoại điện cũng vơ vét sạch sành sanh, đó là một chút chỗ tốt cũng không bỏ qua ah, tuyệt đối là Thao Thiết, đó là Thao Thiết tiến vào thôn rồi."
Một vị Thánh Nhân la lớn lên.
"Khoan đã, trên bức tường bảo khố dường như còn có lưu bút."
Có Thái Cổ Thánh Nhân lập tức chú ý tới một loạt thông tin do Hạ Bình lưu lại trên bức tường, nhiều Thánh Nhân lập tức nhìn qua, nhưng khi nhìn thấy nội dung bên trên:
"Nghe danh Huyễn tộc giàu có, giàu nứt đố đổ vách, lòng sinh hướng vọng, hôm nay được thấy bảo khố, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy, tâm triều dâng trào, cam bái hạ phong, tự thẹn không bằng, đúng là không thấy Huyễn tộc, không biết mình nghèo.
Vì bỉ nhân túi tiền eo hẹp, cuộc sống gian khổ, dầm mưa dãi nắng, trên có già dưới có trẻ, còn cần nuôi dưỡng thê thiếp ba ngàn, ăn bữa hôm lo bữa mai, vô cùng làm bạn, đành phải tới bảo khố Huyễn tộc mượn bảo vật.
Họ nhìn thấy những nội dung này, mặc cho hàm dưỡng của bọn họ có tốt đến mấy cũng nhịn không được tức điên lên, suýt chút nữa phổi cũng tức đến nổ tung, một luồng nộ hỏa từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.
"Cuồng, thật sự là quá cuồng vọng, trộm đi bảo vật bảo khố Huyễn tộc ta, cư nhiên còn dám công khai lưu lại danh hiệu, tên khốn kiếp này rốt cuộc muốn coi thường Huyễn tộc chúng ta đến mức nào, thật sự cho rằng Huyễn tộc chúng ta không làm gì được hắn sao?"
Một vị Hồng Y Thánh Nhân giận không thể át, sắc mặt đỏ bừng, đầu suýt chút nữa tức đến bốc khói, toàn thân run rẩy, không ai biết hiện tại ông ta rốt cuộc phẫn nộ đến mức nào.
Cả đời này ông ta chưa từng thấy tên trộm nào kiêu ngạo như vậy, trộm đi toàn bộ bảo vật trong bảo khố của họ, cư nhiên còn sợ người khác không biết là do hắn làm, còn lưu bút trên bức tường.
Tên trộm kia thật sự là quá cuồng vọng, cuồng đến mức không biên giới rồi.
Huyễn tộc bọn họ cũng coi như đã làm vô số việc xấu, nhưng cũng chưa từng cuồng vọng, ngang ngược như vậy.
"Cái gì gọi là nghe danh Huyễn tộc giàu có, liền muốn tới Huyễn tộc ta mượn bảo vật, ta mượn cái tổ tông nhà hắn, đây là mượn bảo vật sao? Rõ ràng chính là trộm, chính là cướp, mượn cái rắm ấy, tên khốn kiếp vô liêm sỉ."
"Còn nói mình túi tiền eo hẹp, eo cái em gái ngươi, đã thê thiếp ba ngàn rồi, bớt bao nuôi, bớt chơi bời phụ nữ đi không phải là giải quyết được vấn đề cuộc sống rồi sao? Rõ ràng là xa xỉ cùng cực, đi khắp nơi tiêu sái, đi khắp nơi chơi bời, còn nói mình thu không đủ chi."
"Hết tiền liền tới bảo khố Huyễn tộc ta mượn bảo vật, coi Huyễn tộc chúng ta là nơi nào rồi, là ngân hàng sao? Cho dù là ngân hàng, cũng không phải là nơi ngươi muốn rút tiền liền rút tiền."
"Còn nói sau khi cuộc sống dư dả, khẳng định sẽ trả lại bảo vật, quả thực là nói lời thối tha, vừa đi chơi bời vừa đi đánh bạc, còn bao nuôi thê thiếp ba ngàn, vung tiền khắp nơi, nơi nào còn có lúc cuộc sống dư dả, người giàu nhất vũ trụ cũng không chịu nổi cách tiêu tiền như vậy."
"Đã sớm nói tiền tài không nên để lộ ra ngoài, nhìn các ngươi từng đứa đắc ý kìa, kết quả dẫn trộm tới rồi, bị tên trộm vô sỉ mặt dày này nhìn chằm chằm, đem bảo vật bảo khố Huyễn tộc chúng ta vơ vét sạch sẽ, bây giờ hoàn toàn xong đời rồi."
"Giết hắn, nhất định phải tìm được hành tung của tên tiểu tặc này, đem hắn băm thây vạn đoạn!"
"Cả đời này lão tử chưa từng phải chịu cái loại khí uất ức này."
Một đám Thánh Nhân tức đến muốn mạng. Huyễn tộc bọn họ cũng được coi là tổ tông của trò lừa đảo tống tiền rồi, phần lớn tài phú về cơ bản đều là lợi dụng thủ đoạn bất hợp pháp đạt được, toàn bộ là đồ ăn trộm.
Nhưng bọn họ hoàn toàn không ngờ tới, chính mình cư nhiên cũng có một ngày gặp trộm, bị một tên trộm vô sỉ nhìn chằm chằm, đem bảo vật Huyễn tộc vơ vét sạch sẽ, thậm chí ngay cả át chủ bài cuối cùng của Huyễn tộc là Cỗ Quan Tài Đen Nguyền Rủa cũng trộm đi.
Cái này gọi là gì? Gọi là đen ăn đen sao?!
Tên khốn kiếp kia căn bản chính là cưỡi lên đầu lên cổ bọn họ mà làm xằng làm bậy, hơn nữa còn đang cười nhạo bọn họ.