“Đáng chết, tộc Nhân Sư bỉ ổi, vậy mà vẫn có viện quân, đây là bẫy a!”
Thấy cảnh này, Văn Đạo Nhân sợ đến mức suýt tè ra quần, hai vị Cận Cổ Thánh Nhân không thua kém gì mình là Hoàng Thảo Chân Quân và Hắc Hoàng Hí Đạo Nhân, vậy mà cứ thế bị giết, hoàn toàn không có sức kháng cự.
Nó ước tính cho dù Trung Cổ Thánh Nhân giáng lâm đến nơi này, cũng chưa chắc làm được điều này.
Cho nên, nó lập tức cảm thấy tộc Nhân Sư e là đã tìm đến một vị viện quân kinh thiên động địa, tu vi vượt qua Trung Cổ Thánh Nhân, có lẽ đã đạt đến cảnh giới Viễn Cổ Thánh Nhân.
Bằng không Hoàng Thảo Chân Quân và Hắc Hoàng Hí Đạo Nhân không thể nào chết đơn giản như vậy, nhẹ nhàng như vậy.
“Trốn, nhất định phải trốn thật nhanh, bằng không chắc chắn phải chết.”
Khoảnh khắc này, Văn Đạo Nhân hoàn toàn không còn suy nghĩ công phá Thụ Giới nữa, trong đầu nó tràn ngập cảm giác đây là một cái bẫy cực lớn nhắm vào đại quân Trùng tộc của bọn chúng, mục đích chính là để chém giết đám Thánh Nhân Trùng tộc bọn chúng.
Vút vút vút!!!
Trong chớp mắt, thân hình Văn Đạo Nhân lóe lên, vận chuyển không gian chi lực, toàn bộ cơ thể hóa thành trạng thái hư vô, liền muốn xuyên qua hàng ngàn hàng vạn không gian, rời khỏi nơi nguy hiểm này.
Còn về đại quân Trùng tộc này thì nó mặc kệ, dù sao cũng chỉ là đám pháo hôi mà thôi, chết bao nhiêu cũng không sao cả, tính mạng của nó mới là thứ chí quan trọng.
“Không ổn, Văn Đạo Nhân muốn chuồn.”
Đại trưởng lão Tắc Tây Nhĩ hét lớn một tiếng, nhìn thấy động tác của Văn Đạo Nhân, biết đối pawhr thấy tình hình không ổn liền muốn chuồn mất.
Nếu để Văn Đạo Nhân trốn thoát, e là sẽ mang lại mối nguy hiểm vô cùng lớn.
Dẫu sao đây cũng là một tôn Cận Cổ Thánh Nhân, nếu bị đối phương thù hằn, tộc Nhân Sư lúc nào cũng sẽ gặp nguy hiểm, âm thầm bị một tôn Cận Cổ Thánh Nhân nhìn chằm chằm, hoàn toàn không có cảm giác an toàn.
Thậm chí đối phương có thể quay về đại đại bản doanh Trùng tộc, từ đó mang đến viện quân hùng mạnh.
Dù thế nào đi nữa, hắn tuyệt đối không cho phép Văn Đạo Nhân cứ thế rời đi.
“Yên tâm, nó chạy không thoát đâu.”
Hạ Bình sớm đã dán chặt lấy Văn Đạo Nhân, biết rõ từng cử động của đối phương, hắn vung tay đại áo, hai kiện Hạ phẩm Thánh khí Huyền Nguyệt Phong Ma Bi, Xích Nhật Phong Ma Bi trên người trong nháy mắt bay vút ra ngoài, xuyên qua hư không, trấn áp bốn phương tám hướng.
Ầm ầm ầm~
Lập tức, lấy Huyền Nguyệt Phong Ma Bi, Xích Nhật Phong Ma Bi cùng sáu tấm bia đá khác làm trung tâm, phương viên hàng chục triệu năm ánh sáng liền hình thành một nhà tù không gian khổng lồ, thấm đẫm hư không, phong tỏa vô số tầng không gian.
Ban đầu hai kiện Hạ phẩm Thánh khí Huyền Nguyệt Phong Ma Bi, Xích Nhật Phong Ma Bi này được tạo ra là để phong ấn Thâm Uyên yêu ma, tuy mới ở cấp độ Hạ phẩm Thánh khí, nhưng khả năng phong tỏa không gian của chúng lại có thể sánh ngang Trung phẩm Thánh khí.
Cho nên, hai kiện Hạ phẩm Thánh khí ra tay, phong trụ hành động của một tôn Cận Cổ Thánh Nhân hoàn toàn không có bất kỳ vấn đề gì.
Binh binh binh!!!
Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của Hạ Bình, Văn Đạo Nhân mưu đồ xuyên qua vô số không gian rời khỏi nơi này, nhưng đã bị Huyền Nguyệt Phong Ma Bi, Xích Nhật Phong Ma Bi phong ấn lại, cuối cùng đâm mạnh vào một chỗ chướng bích không gian.
Lập tức nó bị đâm cho u đầu mẻ trán, hoa mắt chóng mặt, hư không xung quanh truyền đến từng trận không gian chi lực cùng lực áp bách cường đại, hình thành nên một nhà tù không gian khổng lồ.
Cho dù nó có nhảy cẫng lên thế nào đi nữa, cũng không thể trốn khỏi nhà tù không gian này.
“Đi chết đi, Văn Đạo Nhân.”
Đại trưởng lão Tắc Tây Nhĩ thấy vậy, biết đã tạm thời vây khốn được Văn Đạo Nhân, vui mừng khôn xiết, thân hình lóe lên, xuyên qua vô số tầng không gian, đến bên cạnh Văn Đạo Nhân, giáng thẳng một chưởng từ trên không xuống.
Chưởng này ẩn chứa vô tận ảo diệu, ấn chưởng chằng chịt những vết tích, giống như văn lộ quy tắc, ẩn giấu sức mạnh cường hoành thâm sâu khó lường.
Một chưởng vỗ xuống, vô số không gian vỡ vụn, trực tiếp đánh tới bản thể.
“Tắc Tây Nhĩ, chỉ bằng tiểu bối như ngươi mà cũng muốn giết ta, quả thực là si tâm vọng tưởng, cho dù lão tử có chết cũng phải kéo ngươi chết chung.” Văn Đạo Nhân vừa sợ vừa giận, ác ý nổi lên từ gan bàn chân.
Vô thượng thần thông Huyết Hải Vô Nhai!
Trong chớp mắt, hắn hai tay kết ấn, toàn bộ trời đất đều xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, sâu trong hư không, bốn phương tám hướng trào ra màu máu vô tận, dường như trong khoảnh khắc này toàn bộ trời đất đã hóa thành một biển máu ô uế.
Biển máu này phảng phất ẩn chứa các loại sức mạnh hắc ám, huyết tinh, tàn sát, ăn mòn v.v., tựa hồ hình thành nên một không gian huyết hải độc đáo khổng lồ, triệt để bao trùm lấy Tắc Tây Nhĩ.
Mà một loại không gian lĩnh vực như thế này gần như ngưng tụ thành thực chất, đồng thời cũng là thủ đoạn cường hoành nhất của Cận Cổ Thánh Nhân, lợi dụng không gian lĩnh vực bao trùm kẻ địch, kẻ địch sẽ rơi vào không gian gấp khúc, không thể trốn thoát, cũng không thể đánh thủng những tầng tầng lớp lớp không gian.
Ở trong không gian lĩnh vực như vậy, Cận Cổ Thánh Nhân gần như đứng ở thế bất bại, dẫu sao kẻ địch bình thường căn bản không thể xuyên thủng những bức tường chắn không gian hàng trăm triệu lớp này, chỉ có thể trừng mắt nhìn.
ào ào ào
Biển máu này vô bờ bến, bao trùm vạn vật, dòng máu vô tận dường như ngưng tụ thành từng con ác ma đáng sợ, lập tức bao trùm lấy chưởng của Tắc Tây Nhĩ, trong khoảnh khắc triệt tiêu.
Thậm chí sức mạnh của biển máu này còn có tác dụng khắc chế cực lớn đối với Tắc Tây Nhĩ là tộc nhân Thư tộc, sở hữu sức mạnh ăn mòn cùng nguyền rủa, hiếu huyết vô cùng cường hoành.
Lập tức, Tắc Tây Nhĩ rơi vào nguy cơ cực lớn.
Nhưng lúc này, Hạ Bình đã ra tay, khi Văn Đạo Nhân dốc toàn lực ra tay đối phó Tắc Tây Nhĩ, sau lưng nó lộ ra sơ hở cực lớn, hoàn toàn là không hề phòng bị.
“Luân Hồi Bút, cho ta phá!”
Hạ Bình hoàn toàn không nói nhảm nhí gì, tung ra pháp bảo mạnh nhất trên người mình là Luân Hồi Bút, điều động toàn thân pháp lực, bất ngờ ra tay, oanh sát hướng về Văn Đạo Nhân.
vút
Trong chớp mắt, một đạo quang mang ám kim sắc oanh sát tới, quả thực là xé rách trời đất, phảng phất như đạo quang mang duy nhất của vũ trụ tăm tối này, xé toạc màn trời hắc ám, đó là tia hy vọng duy nhất.
Không thể tưởng tượng nổi đòn tấn công này rốt cuộc kinh khủng đến mức nào.
Bản thân Luân Hồi Bút đã ẩn chứa phong mang chí cường của trời đất, cho dù là không gian cũng không thể ngăn cản, có thể dễ dàng cắt vô tận không gian thành đậu hũ vậy.
Mà giờ đây Hạ Bình đã thăng cấp đến cảnh giới Bất Hủ trung kỳ, pháp lực trên người còn khủng bố hơn cả Cận Cổ Thánh Nhân bình thường, giờ phút này toàn lực thôi động, uy lực phát huy ra mạnh mẽ hơn gấp mười lần so với trước đó.
Đòn tấn công như thế này quả thực kinh thiên động địa, tựa như nhân vật thần thoại giáng lâm phàm trần.
Một tiếng ầm vang, đòn tấn công này lập tức nghiền nát thế giới huyết hải của Văn Đạo Nhân, hàng trăm triệu lớp chướng bích không gian đều vỡ vụn như đậu hũ, bị xuyên thủng một cách dễ dàng, đánh thẳng tới bản thể nó.
Một tiếng thét thê thảm “A!”, thân thể Văn Đạo Nhân lập tức bị xé rách, bị xuyên thủng một lỗ máu, tuôn ra lượng lớn máu tươi, nỗi đau đớn khôn tả trào ra từ sâu trong cơ thể nó.
Đây là nỗi đau thấu xương mà đời này nó chưa từng tưởng tượng nổi.
Chỉ với một đòn, đã lấy đi một nửa cái mạng của nó.
“Đầu hàng, ta đầu hàng, tha cho ta một mạng đi.”
Lập tức, Văn Đạo Nhân sợ đến mức tè ra quần, hoàn toàn không còn chút dũng khí kháng cự nào nữa, chỉ mới một đòn thôi mà nó đã chịu không nổi, nếu làm lại lần nữa chẳng phải nó chết chắc rồi sao.
Nó lập tức quỳ sụp xuống hư không, không dám làm bất kỳ động thái kháng cự nào nữa, biểu thị bản thân đã đầu hàng, sẽ không phản kháng nữa.
Vút!
Hạ Bình bước lên một bước, tay cầm Luân Hồi Bút, tựa như Minh Thần, trực tiếp giáng lâm trước mặt Văn Đạo Nhân.