Keng!
Ngay lúc này, một tiếng chuông vang lên, chấn động khắp Trấn Yêu Tháp, tuyên báo cuộc thi đại bỉ Thánh địa lần này đã kết thúc, tất cả mọi người đều bị đào thải ra ngoài, trong đó cũng bao gồm cả Hạ Bình.
Mà Hạ Bình vì không muốn bại lộ thực lực của bản thân, cho nên mới chỉ đến tầng hai mươi Trấn Yêu Tháp thì chủ động nhận thua. Nếu không, thực lực cảnh giới Bất Hủ mà hắn lại có thể chống lại, thậm chí giết chết yêu ma Cận Cổ, chuyện như vậy truyền ra ngoài thật sự quá mức kinh thế hãi tục, sẽ thu hút sự chú ý của vô số Thánh nhân trong chư thiên vạn tộc.
Nếu có chỗ tốt thì hắn cũng không ngại phô bày thực lực chân chính của mình, nhưng lại chẳng có lợi lộc gì, ngược lại còn hại nhiều hơn lợi, có thể rước lấy phiền phức lớn như vậy, hoàn toàn không cần thiết.
Vút vút vút!!!
Lúc này, toàn bộ đệ tử Thái Sơ Thánh Địa và Hắc Ám Điện Đường đều được truyền tống rời khỏi Trấn Yêu Tháp, lần nữa trở lại quảng trường Thái Sơ Thánh Địa, trong đó không ít người bị thương rất nặng.
Tuy Trấn Yêu Tháp có thể giữ cho bọn họ không chết, nhưng dù sao đây cũng là chiến đấu chân thực, hơn nữa những yêu ma kia đối với nhân loại vô cùng thù hận, vừa ra tay là muốn lấy mạng, bị thương cũng là chuyện khó tránh khỏi.
Tuy nhiên đây cũng chỉ là vết thương nhẹ, một thời gian là có thể hồi phục.
Thế nhưng bây giờ điều mọi người chú ý không phải là chút chuyện nhỏ này, mà là Hạ Bình đã tấn cấp đến cảnh giới Bất Hủ. Không ai ngờ được Hạ Bình mới nhập môn một năm mà đã lặng lẽ không tiếng động tấn cấp đến Bất Hủ.
Chuyện như vậy thật sự quá chấn động, khiến bọn họ có chút khó tin vào sự thật này.
Đặc biệt là những kẻ đã ký kết cá cược với Hạ Bình, càng hận đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đấm nát tên mặt dày này.
Xa Quảng Lượng, Hoàng Dũng, Tôn Kiệt Tinh và những người khác đều u oán nhìn Hạ Bình, hận đến ngứa răng.
Còn Trương Thụy Hiên thì đã tức đến ngất đi từ lâu, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.
“Ha ha, chư vị.” Lúc này, Hạ Bình bước ra từ Trấn Yêu Tháp, thần thanh khí sảng, bộ dáng tươi cười rạng rỡ: “Thật là nhường nhịn nhường nhịn, không cẩn thận liền đoạt được hạng nhất, các ngươi chắc sẽ không để ý chứ?”
Nói láo!
Đám người phát cuồng, quả thực là mở mắt nói lời bịa đặt, còn nói bản thân không cẩn thận đạt hạng nhất, rõ ràng đã là Thánh nhân Bất Hủ, thực lực vượt xa tất cả bọn họ.
Lần tỉ thí này có thể nói hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát, đâu phải là không cẩn thận, bọn họ coi như bị cái bản mặt dày của tên Hạ Bình này chọc tức điên người, chưa từng thấy tên khốn nào đáng ghét đến thế.
Còn nói mình không để ý chứ, quả thực là nói nhảm, làm sao bọn họ có thể không để ý chuyện này được, căn bản là để ý đến mức chết đi được, hận không thể chưa từng xuất hiện cuộc cá cược này.
“Tuy nhiên dù các ngươi có để ý hay không, thì ván cược lần này đều là ta thắng, thật là sảng khoái, một lần lấy được sáu triệu năm trăm nghìn tích điểm, còn là người khác chủ động dâng tận cửa, không nhận người ta còn gấp gáp với ta. Thật là phiền não, nhiều tích điểm như vậy ta cũng không biết tiêu thế nào cho tốt, các ngươi có ý kiến gì không?”
Hạ Bình cười tủm tỉm nhìn mọi người.
Có ý kiến cái đầu ngươi!
Đám người mặt xanh cả một nửa, hận không thể phun nước miếng vào mặt Hạ Bình, nhìn dáng vẻ đắc ý này đi, đây chính là tiểu nhân đắc chí, rõ ràng chính là tiểu nhân đắc chí, chưa từng thấy tên tiểu nhân vô sỉ như vậy.
Bọn họ tức đến phát điên, thắng ván cược thì thôi đi, bị hố thì thôi đi, bọn họ tự nhận xui xẻo, là do mắt nhìn của mình không tốt, nhưng thằng nhóc này lại còn ở trước mặt bọn họ đắc ý, giương oai diễu võ.
Chuyện như vậy căn bản không thể nhịn, rùa rụt cổ cũng không nhịn nổi chuyện này.
Thậm chí tên tiện nhân này còn đắc ý như thế, nói không biết tiêu chỗ tích điểm này thế nào, mẹ kiếp, nếu số tích điểm này rơi vào tay bọn họ, phân phút là tiêu sạch, còn bày đặt nói không biết tiêu thế nào.
Nói thật, bọn họ hận không thể bắt Hạ Bình lại, trùm bao tải, cứ như thế ở trong ngõ nhỏ đánh cho một trận tơi bời khói lửa, xem tên khốn này còn dám đắc ý, giương oai diễu võ trước mặt bọn họ không.
“Xa sư huynh, Hoàng sư huynh, Tôn sư huynh, lần tỉ thí này thật sự quá kịch liệt, không ngờ các vị lại có thể xông vào tầng mười Trấn Yêu Tháp, không hổ là tuyệt thế thiên tài, thật khiến ta mở mang tầm mắt. Nếu không phải ta đã đột phá đến Bất Hủ, nói không chừng còn thật sự không thắng nổi các vị.”
Hạ Bình thản nhiên nói, tiến lên chào hỏi.
Kịch liệt cái con khỉ!
Xa Quảng Lượng và những người khác tức đến mức mũi cũng bốc khói, lần tỉ thí này bọn họ rõ ràng là bị treo lên đánh, kiểu không có sức phản kháng, giữa hai bên có khoảng cách cực lớn, vậy mà hắn còn nói là tỉ thí kịch liệt, nói ra những lời như vậy căn bản là vả mặt bọn họ ngay tại chỗ.
Hơn nữa cái gì gọi là không ngờ bọn họ có thể xông vào tầng mười Trấn Yêu Tháp, cái gì gọi là không hổ là tuyệt thế thiên tài, cái gì gọi là mở mang tầm mắt, đây cũng là lời một tiểu sư đệ mới nhập môn một năm có thể nói sao?
Thái độ đứng trên cao nhìn xuống, chỉ điểm giang sơn này, rõ ràng đã coi mình như bậc trưởng bối, đang chỉ dạy bọn họ, hoàn toàn coi bọn họ như vãn bối hậu thế để đối đãi.
Thậm chí tên khốn này còn nói nếu mình không đột phá đến Bất Hủ, nói không chừng thật sự không thắng nổi, bề ngoài nhìn có vẻ rất khiêm tốn, nhưng thực chất chính là mỉa mai châm chọc.
Rõ ràng là đang nói bọn họ sống mấy ngàn năm đều không thể tấn cấp Bất Hủ, nhưng hắn chỉ mới vài chục năm đã tấn cấp đến cảnh giới Bất Hủ, khoảng cách này lớn biết bao, căn bản không phải cùng một đẳng cấp.
Nếu không phải tự lượng sức mình đánh không lại tên tiện nhân này, xung quanh còn có Thánh nhân ở đây, bọn họ sợ là đã lao lên cho tên khốn này một bộ tổ hợp quyền gì đó, để tiểu sư đệ này biết thế nào là lợi hại.
“Ủa? Trương Thụy Hiên sư huynh, sao huynh lại ngất đi thế kia, chẳng lẽ tầng mười Trấn Yêu Tháp đánh nhau kịch liệt đến vậy sao? Hình như còn hộc máu, những yêu ma kia đáng ghét như vậy, ra tay tàn độc quá nhỉ? Sư huynh huynh không sao chứ, tỉnh lại đi.” Hạ Bình cũng chú ý tới Trương Thụy Hiên đang hôn mê dưới đất, vỗ vỗ mấy cái, ý định đánh thức hắn.
“Đủ rồi!”
Hoàng Dũng tức đến mức mũi suýt vẹo cả đi, tên khốn này còn dám nói, Trương Thụy Hiên chính là bị tên này chọc tức đến mức ngất xỉu, đâu phải là do độc thủ của mấy con yêu ma kia.
Hơn nữa người bị thương hôn mê như vậy đã rất đáng thương, nên để hắn nghỉ ngơi một chút, nhưng bây giờ tên khốn này lại hoàn toàn không có chút nhãn lực nào, còn muốn đánh thức Trương Thụy Hiên, chẳng lẽ là muốn lại chọc tức Trương Thụy Hiên đến ngất đi lần nữa sao?
Hắn như gà mẹ bảo vệ con lao lên phía trước, ôm Trương Thụy Hiên vào lòng, tránh cho hắn tiếp tục gặp độc thủ của tên Hạ Bình này.
“Xa sư huynh...” Nhìn thấy bộ dạng của Hoàng Dũng, Hạ Bình không thèm để ý, hắn nhìn thấy Xa Quảng Lượng và những người khác, cũng tiến lên ý định làm quen.
“Hừ!”
Xa Quảng Lượng và những người khác sắc mặt đen như đít nồi, sợ tên khốn này tiếp tục dây dưa, âm thầm đả kích sự tự tin của bọn họ, liền phất tay, vội vàng rời khỏi nơi này.
Bọn họ một giây cũng không muốn ở lại cùng tên khốn này, nhìn thấy hắn là thấy bực, sợ mình không áp chế được cơn giận trong lòng, không khống chế được bản thân.
Đám người nhe răng trợn mắt, nhìn thấy Hạ Bình như nhìn thấy ôn thần vậy, nhao nhao né tránh.
Đối với kiểu mặt dày vô sỉ này, bọn họ hoàn toàn bó tay, đánh không lại, lại không trêu vào nổi.