Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 7063 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2299
Chỉ là vùng vẫy trong cơn hấp hối

❊ ❊ ❊

"Hỏng bét, đây là sức mạnh gì, tại sao động tác của ta lại chậm chạp đi?"

Casio ngẩn người, hoàn toàn không hiểu nổi đã xảy ra chuyện gì.

Hình như giờ phút này thân thể nó đã trúng luồng ánh sáng xám trắng kia, tựa như bị quy tắc trì hoãn làm nhiễu loạn, ngay cả sự lĩnh ngộ của nó đối với quy tắc không gian cũng xảy ra biến hóa to lớn.

Không gian vốn dung nhập vào cơ thể, giờ phút này dường như đã hóa thành đầm lầy, thân thể nó lập tức lún sâu vào trong đầm lầy không gian đó, căn bản không cách nào xuyên thấu ra khỏi phiến hư không này một cách nhanh chóng.

"Xong rồi, lần này xong đời rồi."

Lúc này, trong lòng Casio dâng lên nỗi tuyệt vọng vô tận, cảm nhận được sát ý kinh khủng truyền đến từ sâu trong hư không, tựa hồ đã bao trùm lấy toàn thân nó.

Rõ ràng vị Thánh nhân Nhân tộc kia đã khóa chặt linh hồn của nó, không còn nơi nào để trốn.

"Đáng ghét, muốn giết Casio ta, đúng là nằm mơ, dù có chết, ta cũng phải kéo một kẻ làm đệm lưng."

Bị dồn vào đường cùng, trong mắt Casio lộ ra vẻ điên cuồng, ngay cả thỏ bị dồn vào đường cùng cũng biết cắn người, huống chi nó lại là một vị Cận cổ Thánh nhân.

Nó chỉ là cẩn thận dè dặt chứ không phải nhát gan như chuột.

Nếu là lúc cần liều mạng, nó cũng sẽ liều mạng, bàn về huyết tính thì nó cũng không thua kém bất cứ ai.

"Tuyệt đối không độ, Băng Phong Thế Giới."

Casio gầm lên một tiếng, vận chuyển quy tắc không gian trong cơ thể, từ trong cơ thể nó lập tức tỏa ra một luồng hàn khí kinh khủng, hình thành nên một lĩnh vực thế giới khổng lồ.

Ầm!

Lập tức, phương viên triệu dặm đều bị luồng hàn khí trắng xóa này bao phủ, cả phiến hư không đều bị đóng băng, tựa như tinh không đều bị sức mạnh này vặn vẹo, bất kỳ sinh linh nào tiến vào lĩnh vực băng phong như thế này đều sẽ bị đóng băng.

Không chỉ là pháp lực, cơ thể không chịu nổi hàn khí đáng sợ như vậy, mà ngay cả linh hồn cũng sẽ bị đóng băng.

"Thật mạnh."

Tích Thủy Thánh nhân, Ám Hỏa Thánh nhân và Kim Phong Thánh nhân cũng có thể cảm nhận được sự lợi hại của lĩnh vực băng phong này, nếu như họ lại gần lĩnh vực đó, e rằng trong nháy mắt sẽ bị đóng băng thành tượng băng, bị phong ấn vĩnh viễn.

"Liều mạng? Ngu xuẩn, chỉ là vùng vẫy trong cơn hấp hối mà thôi, chết đi cho ta!"

Hạ Bình vung tay chộp lấy, lấy ra Địa Ngục Chi Mâu, một luồng sức mạnh địa ngục cường hoành tuôn ra từ sâu trong mũi thương, vô số văn tự địa ngục vặn vẹo trong hư không, tựa hồ hình thành nên từng phiến kinh văn vô thượng.

Trong mơ hồ, sau lưng hắn dường như xuất hiện một cánh cửa địa ngục, phảng phất như thông liền với thế giới địa ngục vậy.

Địa Ngục Trấn Ma Mâu thức thứ tư: Sát Lục!

Một thương này oanh ra, lập tức một đạo hắc quang bùng nổ từ sâu trong mũi thương, đạo hắc quang này phảng phất ngưng tụ sức mạnh quy tắc địa ngục, tản ra khí tức tử vong, hủy diệt, tịch diệt, hỗn độn v.v... Khoảnh khắc nó xuất hiện, phảng phất như đục thủng, xé rách phiến hư không này, lặng lẽ không tiếng động oanh ra một hố đen khổng lồ trên hư không, hiện ra vực sâu.

Vút!

Đạo hắc quang này lóe lên, vượt qua vô số tầng không gian thứ nguyên, ngàn vạn dặm, không gì cản nổi, phảng phất như giờ khắc này cả vũ trụ chỉ còn lại đạo hắc quang này.

Dường như lúc này, tất cả quy tắc vũ trụ đều ngừng vận chuyển, mọi thứ đều dừng lại.

Tích Thủy Thánh nhân cùng những người khác trợn to mắt, bọn họ bây giờ đã không nhìn thấy những thứ khác nữa, chỉ thấy một đạo hắc quang lóe qua trong hư không, rồi chạm đến bên cạnh Casio.

"Không, không, không!!!"

Casio hét lên chói tai, nó chỉ có thể trơ mắt nhìn, bởi vì tốc độ của đạo hắc quang này thực sự quá nhanh, nhanh đến mức cơ thể nó không kịp phản ứng.

Đùng một tiếng, giây tiếp theo trán nó đã bị đục thủng, cả cơ thể bị sức mạnh này chấn thành hai nửa, tách ra từ chính giữa, tất cả các phần của cơ thể đều bị chấn bay ra ngoài, tan tác vỡ vụn.

Đồng thời, một sức mạnh hủy diệt bùng nổ trong cơ thể nó, nguyên tố hạch tâm, linh hồn của nó cũng vào khoảnh khắc này bị hủy diệt, bị xóa sổ sạch sẽ.

Cận cổ Thánh nhân Casio, chết!

"Yếu, quá yếu."

Hạ Bình lắc đầu, cảm thấy giết một vị Cận cổ Thánh nhân chẳng có cảm giác gì.

Khi hắn chỉ mới ở Bất Hủ cảnh trung kỳ, đã từng giết qua Cận cổ Thánh nhân, bây giờ sau khi hắn tấn thăng lên Bất Hủ cảnh hậu kỳ, pháp lực trên người mạnh hơn gấp bội.

Cho dù dựa vào pháp lực bản thân, hắn cũng đủ sức áp chế Cận cổ Thánh nhân bình thường.

Đồng thời hắn còn có pháp bảo cường hoành như Địa Ngục Chi Mâu, một thương đâm xuống, hoàn toàn bỏ qua không gian, không gì cản nổi, ẩn chứa sức mạnh sát lục kinh khủng, Cận cổ Thánh nhân căn bản không chống đỡ nổi.

Đối mặt với một Hạ Bình có pháp lực, linh hồn lực và pháp bảo đều hoàn toàn vượt xa Cận cổ Thánh nhân thông thường, thử hỏi Casio với tư cách là Cận cổ Thánh nhân thì làm sao ngăn cản, căn bản không thể đỡ được, cho nên một thương đâm xuống liền bị đâm chết.

"Có thể chết dưới Địa Ngục Chi Mâu, cũng coi như là vận may của ngươi." Hạ Bình thản nhiên nhìn Casio đã chết, sau đó vung tay chộp lấy, thu hồi thi hài của Casio.

Với tư cách là Cận cổ Thánh nhân, thi hài của nó cũng có giá trị to lớn, không thể lãng phí.

Còn cả nhẫn không gian nó để lại sau khi chết, các loại bảo vật cũng thu dọn tất cả.

Thi hài của sáu đại Bất Hủ Thánh nhân bị mình trảm sát trước đó, cùng với bảo vật bọn chúng để lại, tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua.

"Ừm, còn có người chưa chết?"

Hạ Bình quay người nhìn lại, lập tức nhìn thấy vị Thánh nhân Thủy Nguyên Tố tộc còn chưa chết là Waradín.

Chỉ thấy lúc này Waradín đang vô cùng tuyệt vọng, phẫn nộ nhìn Hạ Bình, nó biết lần này mình căn bản không thể trốn thoát, cũng không còn vận may như lần trước nữa.

Dù sao ngay cả Cận cổ Thánh nhân Casio cũng chết trong tay Nhân tộc này, nó làm sao có thể trốn thoát được.

Huống chi, hư không xung quanh đã hoàn toàn bị một kiện Thượng phẩm Thánh khí phong tỏa, nó cũng không thể chạy trốn.

"Nhân tộc, thật sự là khinh người quá đáng, Waradín ta liều mạng với ngươi, có thể kéo một thiên tài Nhân tộc như ngươi làm đệm lưng, cũng coi như là thu hoạch to lớn. Hãy nhớ kỹ, đây đều là do ngươi ép ta."

Waradín gầm lên một tiếng, trong lúc tuyệt vọng, nó muốn tự bạo để đồng quy vô tận với Hạ Bình.

Nhưng nó còn chưa kịp hành động, lại một đạo hắc quang oanh sát tới, xé rách trường không, xuyên qua vô số tầng không gian.

Đùng!

Địa Ngục Chi Mâu bay tới, trong nháy mắt đục thủng đầu Waradín, đóng đinh nó vào trong hư không vũ trụ.

"Cái này, cái này!"

Waradín trợn to mắt, cơ thể run rẩy không ngừng, hoàn toàn không ngờ tới tốc độ ra tay của nhân tộc này lại nhanh như vậy, chưa đợi nó hoàn toàn hành động, thế mà đã oanh sát tới, đóng đinh nó giữa không trung.

Nó có thể cảm nhận được từ sâu bên trong cây thương màu ám kim này truyền đến khí tức hủy diệt kinh khủng.

Ầm một tiếng, cây thương màu ám kim này khẽ rung lên, linh hồn của nó lập tức bị hủy diệt, bị chấn thành bột mịn.

Lúc này, Thánh nhân Thủy Nguyên Tố tộc Waradín cũng chết.

"Còn muốn tự bạo? Ngươi tưởng ta không phòng thủ chiêu này của ngươi sao, một chiêu nghiền nát chân linh của ngươi, xem ngươi còn nổ thế nào được nữa."

Hạ Bình lắc đầu, vung tay áo lên, cũng thu hồi thi hài của Waradín.

Còn về bảo vật trên người Waradín thì không có, bởi vì lúc tự bạo lần thứ nhất, nó đã trở thành kẻ nghèo kiết xác, mọi bảo vật đều để lại ở đó rồi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2251
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »