Nghe giảng tỉ mỉ. Nổ. Nghe giảng tiếp. Nổ tiếp. Nghe giảng cẩn thận hơn nữa. Lại tiếp tục nổ với đủ kiểu biến tấu khác nhau.
Lúc này, năm sáu ngàn tu sĩ đang ngồi tại đây cảm thấy mờ mịt chưa từng có.
Họ giống như một đàn cừu đi lạc, rơi vào một vòng lẩn quẩn kỳ lạ, tìm không thấy lối ra, cứ mông lung đi lại, tâm hồn kiêu ngạo tự phụ vốn có lại còn phải chịu một đòn giáng nặng nề như búa tạ.
Là thiên kiêu nhân đạo, ngay cả một trận đồ cơ bản cũng không tu luyện thành công trong thời gian ngắn, việc này nếu truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa?
Nghĩ lại ngay lúc nãy, ai nấy đều tràn đầy tự tin, cảm thấy mình có thể nắm gọn trận đồ trong chớp mắt, lập tức, một cảm giác nóng ran bốc lên, thẳng tắp dâng đầy lên mặt.
Quá tự tin rồi!
Kinh nghiệm học tập trước đây khiến những tu sĩ này tự tin bùng nổ, cảm thấy thiên phú của bản thân trên con đường trận đồ cực kỳ mạnh mẽ, trận đồ nào cũng có thể ăn tươi nuốt sống nhanh chóng, lại không ngờ rằng sẽ vấp ngã ở ngay một đạo trận đồ như vậy.
Sau một chút ngượng ngùng, các thiên kiêu rũ bỏ vẻ u ám trong lòng, xốc lại tinh thần, lần nữa dồn ánh mắt vào cơ bản bạo tạc trận đồ. Là thiên kiêu, sao có thể vì chút trắc trở mà nản lòng thoái chí, nhụt chí xuống được?
Đương nhiên phải nỗ lực phấn đấu, tranh thủ nắm vững mới đúng!
"Muốn nắm giữ trận đồ này ư? Đối với đám tu sĩ bọn họ mà nói, đây cũng không phải là chuyện đơn giản."
Trên khán đài, một giáo sư nhìn đám học sinh đang khổ sở không thôi, khẽ thì thầm.
Vừa lên tiếng, ngay lập tức có giáo sư bên cạnh thấp giọng hỏi. "Sao vậy? Lão Tần, ông nhìn ra cái gì rồi?"
Giáo sư được gọi là lão Tần kia mím môi, nhưng không nói, mà truyền âm bằng thần niệm: "Pháp trận đồ này của Hạ Triều yêu cầu cực kỳ khắt khe đối với khả năng khống chế của tu sĩ. Trận đồ bình thường cho phép có chút sai sót nhỏ, chỉ cần phù văn chính xác, mô thức vận hành chính xác là chắc chắn có thể tạo ra hiệu quả. Nhưng bạo tạc trận đồ này thì không được, nó không được phép sai sót dù chỉ một li một chút, chỉ cần sai một li là sẽ phát nổ. Chỉ học suông thôi thì không có ích gì, phải đích thân luyện tập vài chục đến cả trăm lần mới có thể chậm rãi nắm bắt được mấu chốt."
"Cho dù là thiên tài cũng không thể nắm giữ trong tức khắc sao?"
"Thiên tài? Thiên tài mạnh đến mấy cũng không thể!"
Lão Tần khẽ lắc đầu: "Đạo hữu, ông không phải tu sĩ chuyên tu bạo tạc trận đồ học nên không hiểu rõ về việc này. Loạt trận đồ bạo tạc này vốn dĩ yêu cầu đối với thần niệm đã cực cao, mà cơ bản hạch bạo trận đồ này của Hạ Triều, yêu cầu còn biến thái hơn, chỉ cần chưa đạt đến Kết Đan thì không thể nào nắm giữ tức khắc được!"
Dừng một chút, ông ta lại dùng thần niệm cảm thán: "Hạ Triều này thật sự lợi hại, khi ở Dẫn Khí cảnh đã có thể sáng tạo ra trận đồ loại này. Giờ nghĩ lại, lúc sáng tạo ra nó, cậu ta không biết đã phải mạo hiểm tính mạng bao nhiêu lần, trải qua bao nhiêu lần nổ tung. Loại can đảm này, lão Tần tôi xin bái phục."
Giáo sư đang trao đổi cùng ông ta khẽ gật đầu, đồng ý với cách nhìn này.
Học sinh khổ học, các giáo sư mỗi người một suy nghĩ, cứ mông lung trôi qua một hồi, thời gian lên lớp cuối cùng cũng đến lúc kết thúc.
Hạ Triều tính toán thời gian chuẩn xác, búng tay một cái, trịnh trọng tuyên bố.
"Tan lớp."
Tiếng vừa dứt, hàng ngàn học sinh ngồi đó ngẩn người, còn các giáo sư cũng có chút khó hiểu.
Vậy là tan lớp rồi?
Vẫn chưa học được cái đạo lý gì mà, vậy là tan lớp rồi?
Giáo sư, chúng em nhiệt liệt yêu cầu thầy nán lại thêm một chút ạ!
Đương nhiên, đây cũng chỉ là điều mọi người nghĩ trong lòng, thực tế nên thế nào thì vẫn phải là thế ấy.
Đây mới chỉ là tiết học đầu tiên mà thôi, sau này đâu phải không có cơ hội nghe giảng.
Hàng ngàn học sinh đứng dậy, cùng hành lễ, mà hàng trăm tu sĩ Kết Đan cũng đứng dậy hành lễ theo.
Trong ánh mắt luyến tiếc của mọi người, Hạ Triều đứng dậy phất áo rời đi, mang theo phong thái tiêu sái tự tại, tựa như vung tay áo, không mang theo một áng mây nào.
Tiết học đầu tiên của giáo sư, kết thúc viên mãn.
"Cảm giác làm thầy người ta, quả nhiên khá thú vị."
Tặc lưỡi thở dài hai tiếng, tâm trí Hạ Triều trôi dạt, đắm chìm vào trận đồ học.
Lớp nên dạy thì phải dạy, việc chính đương nhiên cũng không thể quên. Trận đồ hạch dung hợp kia lúc nào cũng canh cánh trong lòng, không dám lơi lỏng, cứ hễ có chút thời gian nhàn rỗi là cậu lại nỗ lực hoàn thiện.
Hạ Triều đang mải mê suy nghĩ về trận đồ đạo nào biết rằng, tuy tiết học đầu tiên này của cậu đã kết thúc, nhưng hậu quả lại dẫn đến không ít sóng gió.
---❊ ❖ ❊---
"Kháng nghị! Chúng tôi muốn kháng nghị!"
Trên diễn đàn nhà trường, một thông báo ngang nhiên hiện lên, chứa đầy cảm giác oan ức.
"Là học sinh, nhà trường lẽ ra phải đối xử bình đẳng với chúng tôi, dành cho chúng tôi đãi ngộ như nhau. Nhưng tại sao môn học của giáo sư Hạ này, chỉ có sinh viên năm trên mới được học, còn chúng tôi - những tân sinh viên thì tại sao lại không thể học? Phải biết rằng khi giáo sư Hạ khai phá môn trận đồ này, cũng chỉ là tân sinh viên năm nhất mà thôi, theo lý mà nói, chúng tôi cũng nên có quyền được học! Xin ban lãnh đạo nhà trường hãy gỡ bỏ lệnh cấm, để chúng tôi cũng có thể cùng học tập!"
Sau thông báo này, người tán đồng nhiều không đếm xuể, rõ ràng đều là tân sinh viên năm nhất.
Họ đã không thể chờ đợi thêm được nữa.
Nhìn đám sinh viên năm trên thuận lợi bắt đầu lên lớp, mà mình lại không thể đặt chân vào, sự nôn nóng trong lòng khiến đám tân sinh viên này tâm thần như bị lửa đốt, không thể nhẫn nhịn.
Chuyện này sao nhịn được?
Đạo tu hành, một bước chậm là từng bước chậm, hôm nay chậm bước này, sau này không biết phải chậm hơn bao nhiêu bước nữa. Hơn nữa Hạ Triều là giáo sư kỳ cựu, độ tự do tương đối cao, năm nay dạy, lỡ năm sau không dạy nữa thì làm sao?
Tân sinh viên rất nôn nóng, hậu quả rất nghiêm trọng.
Phản ứng kéo theo là diễn đàn trường học trở nên hỗn loạn, sôi sục không ngừng, tiếng lòng của quần chúng cuồn cuộn dâng trào, gào thét muốn học loạt trận đồ hạch bạo.
Về việc này, nhà trường vẫn chưa phản hồi, ngược lại, một số sinh viên năm trên đã học khóa học đó lại nhảy ra, liên tục thở dài trên diễn đàn.
"Trận đồ hạch bạo này, thật sự khó quá!"
"Một cái trận đồ cơ bản thôi mà có thể khó đến mức độ này, trận đồ đạo quả nhiên bác đại tinh thâm."
"Nếu có thể hiểu thấu đáo môn trận đồ này, thủ pháp vẽ trận đồ của ta chắc chắn có thể lên một tầng cao mới, lại thêm vào vài phần nội hàm của bản thân, chỉ tiếc là quá khó, không biết phải tốn bao nhiêu thời gian của ta để dự diễn, để học tập đây, haizz."
Những câu kiểu như oán than nhưng thực chất là khoe khoang này ném ra, khiến tân sinh viên tức giận đến mức mắt phun ra lửa, điên cuồng lên tiếng, cố gắng ép ban lãnh đạo nhà trường mở lệnh cấm cho họ.
Thế nhưng, hành động của họ chỉ là vô vọng.
Tân sinh viên, mãi mãi chỉ là tân sinh viên, tu hành dù có nỗ lực đến đâu, chung quy vẫn chỉ là những người mới vừa bước vào con đường tu hành, nội hàm về trận đồ đạo không sâu, nhà trường chắc chắn không thể cho phép họ học trận đồ này, trừ khi…… bọn họ chờ đến lúc trở thành sinh viên năm trên.
Âm thầm nín cười, trêu chọc đám tân sinh viên một chút xong, các sinh viên lại đặt tâm trí vào trận đồ, suy ngẫm những tâm đắc mà Hạ Triều đã nói ngày hôm nay. Lúc này, đông đảo giáo sư cũng đang suy tư, hơn nữa, có người đã gặt hái được chút thành quả.