“Không——” Đường Nguyên cũng không biết nên tiếp lời thế nào, cậu chỉ thấy câu đùa của cô nàng này hơi nhạt.
“Người cậu giới thiệu thú vị thật đấy.” Tề Chức gật đầu. “Được rồi, vào việc chính đi.”
“Chúng tôi sắp đi làm một nhiệm vụ khá nguy hiểm, không yên tâm với đội hình ngẫu nhiên nên đang muốn tìm người phù hợp.” Uông Thiên Dật giải thích, nhìn chiếc tạp dề trên người Đường Nguyên đầy tán thưởng: “Trông cậu có vẻ đang rất thiếu thời gian, chi bằng đi kiếm một món lớn với chúng tôi đi?”
Kiếm một món lớn, hừ.
Hệ thống lần nào cũng cho đánh giá thấp nhất, đếm ngược 30 phút cố định, cậu làm sao mà “kiếm món lớn” được?
“Người anh em à, trông cậu không tình nguyện lắm nhỉ.”
Nói nhảm, làm không công thì ai mà chịu.
“Tôi không làm.” Đường Nguyên dứt khoát từ chối, cậu không muốn chuốc thêm rắc rối.
“Này, nể mặt anh em chút đi.” Uông Thiên Dật chặn trước mặt Đường Nguyên. “Ít nhất cũng phải để chúng tôi nói hết đã chứ.”
“Trọng điểm của nhiệm vụ lần này thực ra không nằm ở thời gian đếm ngược, mà là thứ quan trọng hơn. Thứ này không phải phần thưởng do hệ thống phát sau khi kết toán, mà là tìm thấy trong thế giới nhiệm vụ.”
“Được thôi, cậu nói đi.” Đường Nguyên ngồi xuống tại chỗ rồi châm một điếu thuốc.
Thấy sự thay đổi chóng mặt của Đường Nguyên, Uông Thiên Dật định tuôn ra một bụng những lời thuyết phục bỗng chốc cứng họng, nuốt ngược vào trong.
“Chúng ta - những người đã chết đi vào thế giới nhiệm vụ làm nhiệm vụ là để kiếm thời gian đếm ngược duy trì cuộc sống, nhưng mục đích cuối cùng của chúng ta không phải là sống lay lắt cả đời ở đây, mà là tìm cách hồi sinh.”
“Thông qua việc hoàn thành nhiệm vụ hoặc các con đường khác để tích lũy thời gian đếm ngược, khi đạt đến tiêu chuẩn nhất định, sẽ có tư cách tiến vào một loại thế giới nhiệm vụ đặc biệt. Trong thế giới đặc biệt này có thể tìm thấy ‘nội tạng’ cần thiết để hồi sinh, chỉ khi tìm đủ tất cả nội tạng, nghĩa thể mới có thể thực sự trở thành cơ thể sống thật sự.”
Đường Nguyên nhớ lại trước đó chủ nhà từng nhắc, làm nhiệm vụ bình thường không có cơ hội khiến người ta hồi sinh, nhưng muốn hồi sinh thì bắt buộc phải thông qua nhiệm vụ bình thường để tích lũy đủ thời gian đếm ngược.
Cậu nhớ là bảy ngày, lúc đó cậu còn đang nghĩ tốc độ tích lũy như mình thì bao lâu mới đạt chuẩn.
“Loại nhiệm vụ này cần bảy ngày đếm ngược sao?” Đường Nguyên hỏi. “Tại sao lại là bảy ngày?”
“Thực ra không có tiêu chuẩn cứng nhắc nào cả.” Tề Chức tiếp lời. “Chỉ là thế giới nhiệm vụ đặc biệt kiểu này sẽ quỷ dị hơn, thông tin cung cấp cũng bí ẩn hơn, cho nên đại đa số người chơi muốn thông quan đều phải ở trong thế giới đó ít nhất năm ngày trở lên, nên hệ thống mới giới hạn một khoảng thời gian an toàn, chỉ người chơi nào có thời gian đếm ngược trên người vượt quá bảy ngày mới nhận được gợi ý có thể tiến vào thế giới đặc biệt.”
“Nhưng ngay cả khi thời gian đếm ngược trên người cậu không tới bảy ngày, thực ra vẫn có thể tiến vào.”
“Trong thế giới này, đôi khi có thể tìm thấy vài mảnh nội tạng, đôi khi vận may tốt thì tìm được cả một bộ nội tạng hoàn chỉnh, cho nên tất cả đều dựa vào vận may, thậm chí trắng tay trở về cũng là chuyện bình thường.” Tề Chức nhún vai. “Nhưng chúng tôi đã có tin tức đáng tin cậy, thế giới sắp tới chắc chắn sẽ rớt ra nội tạng, tệ lắm cũng có rất nhiều mảnh vụn.”
Thu thập đủ tất cả nội tạng là có thể hồi sinh, điều này Đường Nguyên khá hứng thú, nhưng cậu không thể đi.
Thời gian đếm ngược của cậu không đủ, đi vào chính là tự tìm đường chết.
“Tại sao các người lại tìm tôi?”
“Thực tế là thế giới này ít nhất cần bốn người mới vào được, chúng tôi không tìm được ai khác cùng đi, lại không yên tâm với người được chọn ngẫu nhiên, nên mới đến tìm cậu.” Uông Thiên Dật nói, lại gần Đường Nguyên bắt làm quen. “Đồng ý đi, đây là cơ hội ngàn năm có một đấy, muốn tìm được thế giới có rơi ra nội tạng không dễ đâu.”
Đường Nguyên lắc đầu: “Thời gian trên người tôi không đủ, một khi lãng phí quá nhiều thời gian, tôi xong đời ngay.”
“Cậu có bao nhiêu thời gian?” Uông Thiên Dật trong nhiệm vụ tân thủ đã nhận được ba ngày đếm ngược, cộng thêm sau đó được người chơi cũ dẫn dắt làm hai nhiệm vụ, đã tích được bảy ngày đếm ngược, vì vậy hắn đoán người chơi có thực lực như Đường Nguyên chắc cũng tích được không ít thời gian.
Tệ lắm cũng không kém hắn, bảy ngày chắc chắn đủ.
Đường Nguyên liếc nhìn thuộc tính của mình.
[Người chơi: Đường Nguyên
Biệt danh: Thang Viên
Cấp độ: Người chết LV.0
Thiên phú: Mắt ECHO cấp một (có thể xem sơ lược thông tin cơ bản của người và vật, sắp nâng cấp.)
Đếm ngược tử vong: 5 ngày 40 phút
Thể lực: 100/100
Chỉ số San: 100/100 (chỉ số San càng thấp, càng dễ bị sự kiện tâm linh xâm nhập.)]
“Hơn 5 ngày một chút.”
Uông Thiên Dật mở to mắt: “Cậu không đùa đấy chứ, anh em?”
“Cậu nhìn tôi giống đang đùa lắm à? Người anh em của tôi?” Đường Nguyên rầu rĩ rít thêm mấy hơi thuốc.
Mọi người im lặng, Uông Thiên Dật thực sự không ngờ Đường Nguyên lại nghèo như vậy, không lý nào, người lợi hại như Đường Nguyên mà sống thảm hơn cả hắn sao.
“Hèn gì cậu vẫn ở chỗ người chơi cấp thấp.” Uông Thiên Dật an ủi vỗ vỗ vai Đường Nguyên.
Đừng có xát muối vào lòng tôi nữa được không, người anh em.
“Thế này đi, là chúng tôi chủ động tới mời cậu gia nhập đội, nơi chúng tôi sắp tới cũng khá nguy hiểm với người chơi cấp thấp, nên chỉ cần cậu đồng ý gia nhập đội, tôi sẽ chuyển cho cậu ba ngày đếm ngược, thế nào?” Tề Chức suy nghĩ một chút, cuối cùng nói rất chân thành.
“Tôi gia nhập.”
“Nếu cậu thực sự không muốn đi thì chúng tôi cũng không cưỡng ép, nhưng đây thực sự là cơ hội tốt, thời gian đếm ngược trên người cậu ít thế này, lần sau không biết khi nào mới có thể tiến vào thế giới nhiệm vụ đặc biệt nữa.” Tề Chức chưa kịp phản ứng, vẫn tiếp tục nói.
“Này, cậu ấy đồng ý rồi kìa.” Tề Tu nãy giờ không lên tiếng bên cạnh chen vào.
“Hả?!”
Họ không ngờ Đường Nguyên lại thay đổi ý định nhanh như vậy.
“Dù sao gia nhập các người cũng có lợi, không những được không ba ngày đếm ngược, mà còn được trực tiếp tiến vào phó bản có rơi ra nội tạng, lại có người chơi cũ dẫn đội, tại sao tôi lại không đồng ý?” Những gì Đường Nguyên nói đều là sự thật. Tề Chức cũng giữ lời, lập tức chuyển ngay cho Đường Nguyên ba ngày đếm ngược, mắt cũng không chớp lấy một cái.
Đường Nguyên nghi ngờ ba ngày đếm ngược này đối với Tề Chức chỉ là muối bỏ bể.
“Nhưng mà, các người đợi một chút, tôi chuẩn bị xong rồi sẽ tới ngay.” Đường Nguyên định trả cái nồi trước, sau đó mang miếng thịt về “Ổ của Thang Viên”.
Đường Nguyên lao đến chỗ chủ nhà với tốc độ nhanh nhất, trả lại cái nồi, rồi lại như một cơn gió quay về container, ném miếng thịt vào trong.
“Tôi không mang cậu theo được, cậu cứ ở yên đây, biết đâu lát nữa tôi lại mang về cho cậu một ác linh để ăn.” Đường Nguyên rất vô trách nhiệm vẽ cho miếng thịt một cái bánh ngọt, rồi vội vàng lao ra ngoài.
Người chơi ở Đô thị Vong giả đều đã rèn luyện được một thói quen tốt, đó là tuyệt đối không lãng phí thời gian, muốn làm gì là làm ngay, làm với tốc độ nhanh nhất có thể.
Dù sao mỗi giây trôi qua đều đồng nghĩa với việc tiến gần hơn tới cái chết.
Quay lại công viên Triều Nguyệt, Đường Nguyên chính thức gia nhập nhóm bốn người.
Trên tay Tề Tu xuất hiện thêm một cuộn giấy lớn bằng bàn tay.
[Cuộn giấy định vị: Đạo cụ dùng để ghi lại lộ trình đi tới thế giới đặc định, sau khi sử dụng có thể đi tới một thế giới đã biết, chỉ có cửa hàng hệ thống người chơi mới bán, người chơi không được tự ý giao dịch với nhau.]
Bốn người nắm tay nhau, sau đó Tề Tu mở cuộn giấy ra.
Một luồng sáng trắng lóe lên, bốn người biến mất tại chỗ.
Khu container, Ổ của Thang Viên.
Miếng thịt đã to ra một chút rất vất vả chui từ trong khe ra.
Hết cách, béo lên là bất tiện thế đấy.
Nó lắc lư toàn thân đầy miệng và xúc tu rồi lại một lần nữa biến mất trong Đô thị Vong giả.
Chậc, ác linh cậu mang về sao mà đủ ăn? Tin cậu mới là lạ.