Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời kết

❊ ❊ ❊

Họ đi tới não bộ, nhưng lại bị chặn lại ở cửa.

Chặn đường họ là một bức tường thành khổng lồ, trông tựa như một Vạn Lý Trường Thành, nhưng không phải xây bằng gạch mà được tạo thành bởi một tấm lưới khổng lồ.

"Hàng rào máu não: Chỉ hàng rào giữa huyết tương và tế bào não được hình thành bởi thành mao mạch não và tế bào thần kinh đệm, cùng hàng rào giữa huyết tương và dịch não tủy được hình thành bởi đám rối mạch mạc. Những hàng rào này có thể ngăn chặn một số chất (đa phần là chất có hại) từ máu đi vào mô não."

Cứ cách một đoạn, trên bức tường thành lưới lại có một đài quan sát, bên trên đứng gác các binh lính.

Binh lính mặc quân phục màu xanh lục, tay cầm trường thương, chằm chằm nhìn mọi vật chất muốn đi vào não bộ.

Đường Nguyên ngẩng đầu, nheo mắt lại.

"Tế bào thần kinh đệm: Còn gọi là thần kinh đệm, là loại tế bào phân bố rộng rãi trong hệ thần kinh trung ương, ngoại trừ tế bào thần kinh (nơ-ron) thì đây là tất cả các tế bào còn lại, trong hệ thần kinh trung ương số lượng này gấp khoảng mười lần nơ-ron. Có tác dụng hỗ trợ, nuôi dưỡng nơ-ron, cũng có chức năng hấp thụ và điều tiết một số hoạt chất."

Qua bức tường lưới trong suốt, Đường Nguyên nhìn thấy ở đó tọa lạc rất nhiều kiến trúc giống như thư viện, mà giữa các kiến trúc này đều được kết nối với nhau bằng một loại cấu trúc hình cây.

Trong những thư viện đó ở rất nhiều người mặc áo màu xanh lá, trông như những người làm nghiên cứu học giả.

"Người nào? Não bộ là nơi trọng yếu, cấm bất kỳ tế bào nào thăm viếng." Binh lính trên tháp canh quát lên.

Đường Nguyên xoa cằm, việc này không dễ xử lý rồi, anh suýt nữa quên mất còn có hàng rào máu não, đại đa số các chất có tính ưa nước cao cùng các đại phân tử đều không thể đi qua.

Sự trao đổi vật chất ở đây cũng phụ thuộc vào một loại protein vận chuyển, trong điều kiện bình thường, anh tuyệt đối không thể nào đi vào được.

"Làm sao bây giờ, muốn thử xông vào không?" Tề Chức nói xong liền lao về phía tường thành lưới, kết quả bị tấm lưới lớn kia chặn lại, bật ngược trở về.

Uông Thiên Dật nhìn Tề Chức: "Cô to xác thế này, chắc chắn không qua được đâu, hơn nữa..."

Binh lính trên tháp canh đã phát giác ý đồ của bọn họ, giơ súng trong tay lên nhắm vào họ.

"Hiểu lầm, hiểu lầm, chúng tôi chỉ muốn xem bức tường này có kiên cố không thôi!" Uông Thiên Dật cười hì hì nói.

"Bạch cầu trung tính, đại thực bào, tế bào B và cả tế bào T sát thủ, đây không phải nơi các ngươi có thể ở, nếu không muốn chết thì mau mau rời đi."

"Xem ra chỉ có thể rút lui thôi." Tề Tu xoay người định đi ngay, nhưng lại bị Tề Chức kéo lại.

"Nhìn anh ta kìa, vẫn chưa động đậy." Tề Chức chỉ vào Đường Nguyên.

Đường Nguyên đứng đó, dường như đang đợi cái gì.

"Anh ta không bỏ cuộc, nên chắc là có cách."

Đường Nguyên quả nhiên không bỏ cuộc, anh vẫy vẫy tay về phía bên trong, ra hiệu cho người bên trong lại gần.

Dù sao thì các tế bào đều đã nhân hóa rồi, nên thao tác kiểu này chắc là vẫn thực hiện được nhỉ.

Bên trong đã có người chú ý đến Đường Nguyên, người đó đi thẳng ra từ một thư viện, đi tới trước bức tường thành cấu trúc lưới.

"Này bạn, có chuyện gì thế?" Vị học giả này nghiêng cổ hỏi. Ông ta rất nghi hoặc, trong điều kiện bình thường thì sẽ không có ai đến đây cả, thư viện của họ hầu như kết nối với tất cả mạng lưới tình báo thần kinh, cho nên chỉ cần ở trong não bộ là có thể biết mọi việc.

"Thế giới này đang lâm nguy, ông biết chứ?" Đường Nguyên hỏi.

Học giả gật đầu, tình hình ông ta hiểu rõ hơn ai hết, nhưng do không ở tiền tuyến nên cũng không thể tự mình trải nghiệm sự thảm khốc đó.

Chỉ cần đám virus và vi khuẩn đó chưa xâm nhập vào não bộ, thì vẫn còn dư địa để hòa hoãn.

"Virus xâm nhập rất lợi hại, hơn nữa tốc độ biến dị cực nhanh, rất nhanh thôi chúng ta sẽ không thể phân biệt được chúng nữa."

"Ừm, cậu nói không sai, nhưng những gì chúng ta có thể làm cũng chỉ là không ngừng phân tích các loại virus mới, nhanh chóng chế định ra phương án ứng đối."

"Như vậy quá bị động." Đường Nguyên thở dài. "Chúng ta phải lường trước được hành động tiếp theo của chúng thì mới có khả năng thắng được trận chiến này, mà tôi đã có chút manh mối."

"Ừm, chúng tôi hoan nghênh những người có ý tưởng, nhưng ngại quá, cậu vẫn không thể vào được."

"Tôi không phải muốn vào trong." Đường Nguyên trả lời. "Nếu có đủ tài liệu, tôi sẽ có cách kiểm tra xem đây là bệnh gì, nên tôi hy vọng ông có thể giúp một tay."

"Giúp việc gì?"

"Tôi muốn ông cho tôi xem tất cả ký ức liên quan đến căn bệnh này."

"Xin lỗi, các cậu không có quyền hạn xem cái này." Học giả từ chối thẳng thừng, định quay vào trong.

"Đợi đã, đừng vội đi nhanh thế chứ." Tề Chức đứng đó, cười nhàn nhã. "Chúng ta đều vì hòa bình thế giới, đã có cách xác minh căn bệnh này, tại sao không thử trước xem?"

Tề Chức dùng giọng trầm ấm mang theo chút dịu dàng của phụ nữ trưởng thành nói, khiến Đường Nguyên tức thì nghĩ đến những nữ phát thanh viên đài đêm khuya, cũng dùng chất giọng mê người như vậy để nói chuyện.

"Nhưng điều này không đúng quy định." Học giả ấp úng nói, chủ yếu là do người phụ nữ đối diện quá mạnh mẽ, ông ta cũng không thể từ chối thẳng.

"Ông cứ bảo là bản thân muốn xem, sau đó lấy ra, rồi đọc qua bức tường lưới chẳng phải là xong sao, đều như nhau cả, quy định là vật chết, hơn nữa là tạo ra vì con người mà." Đường Nguyên lên tiếng, đối phương có chút dao động, điều đó có nghĩa là có hy vọng.

"Nhưng mà..." Đối phương vẫn chưa bị thuyết phục hoàn toàn, cho dù bên cạnh có Tề Chức không ngừng khuyên nhủ cũng vô dụng.

"Nhờ ông đấy, chỉ lần này thôi, tất cả thì có lẽ quá làm khó ông, vậy ông có thể mang quyển nào thì mang quyển đó, chỉ cần mốc thời gian là gần nhất là được."

"Được." Đối phương trả lời một cách sảng khoái.

Tề Chức vốn định nỗ lực khuyên nhủ thêm chút nữa, nhưng không ngờ đối phương lại đồng ý sảng khoái như vậy.

Tuy nhiên cô không biết, ở nơi cô không nhìn thấy, Đường Nguyên lén túm lấy chiếc mũ của virus màu lam, lắc lắc về phía học giả.

"Nếu không cho tôi xem, tôi đành tự tìm vật khác có thể đi vào để thử vậy?"

Sắc mặt học giả tức thì thay đổi: "Cậu... không dám..."

"Ồ? Ông xem tôi có dám hay không?" Nói đoạn, Đường Nguyên đưa tay đang cầm chiếc mũ màu lam về phía cấu trúc lưới. "Nhìn kích thước này đi, rất dễ dàng là vào được rồi."

Người đàn ông này, khóe miệng mang theo nụ cười, ánh mắt ôn hòa, nhưng học giả lại cảm thấy toàn thân tê dại, ông ta tin rằng người đàn ông ôn hòa này việc gì cũng có thể làm ra được.

Cho dù anh ta là tế bào bạch cầu trung tính của thế giới này thì sao, chỉ cần anh ta muốn thả virus, thì sẽ chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì cả.

"Trong thời khắc cần thiết, đàm phán ôn hòa cũng là một phương pháp khiến đối phương phải tuân theo."

"Ghi chú: Đàm phán ôn hòa cộng thêm đe dọa thích hợp sẽ cho hiệu quả vượt trội."

Học giả quay vào lấy tài liệu, chẳng bao lâu sau đã quay lại, ông ta ngồi bệt xuống đất, nhìn Đường Nguyên ở bên ngoài tường thành lưới.

"Đọc đi."

"...Giới tính: Nữ; Tình nguyện viên số 001."

"Tuyên bố: Tôi tự nguyện đến làm người thí nghiệm, sau này bất kể xảy ra tình huống gì, tôi đều tự nguyện gánh chịu mọi hậu quả."

"Giai đoạn đầu sau khi tiêm virus, tôi bắt đầu ho và hắt hơi, đây có lẽ là phản ứng tương tự như viêm nhiễm khi cơ thể tiếp nhận kích thích, họ bảo tôi hoàn toàn không cần lo lắng, chỉ cần vượt qua khoảng thời gian này, tôi có thể trở thành người tiến hóa đầu tiên."

"Nhưng dường như tình hình càng lúc càng tồi tệ, tuy nhiên tôi vẫn không từ bỏ hy vọng, vẫn luôn kiên trì, không hề mất đi lý trí, tôi nhất định... sẽ... trở thành... người thay đổi lịch sử..."

Học giả ngẩng đầu, nhún vai: "Tài liệu liên quan chỉ có thế này, là bệnh án hoặc nhật ký trong ký ức của 'chúng tôi'."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »