Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Kinh hoàng 15

❊ ❊ ❊

Ngay khoảnh khắc mở tệp tài liệu ra, Đường Nguyên cảm thấy chóng mặt, tiếp đó cảnh vật chuyển đổi, cậu liền đi tới một nơi khác.

"Bạn đã tiến vào ký ức của người này."

Đường Nguyên lập tức nhìn quanh, đảm bảo mình đang ở vị trí an toàn.

Đây là một căn phòng kín không cửa sổ, chỉ có duy nhất một cánh cửa, trên đỉnh đầu treo một bóng đèn sợi đốt, nhưng ánh sáng rất chập chờn.

Mặt tường màu xám bong tróc cùng những chiếc ghế đổ nghiêng đều cho thấy nơi này dường như đã bị bỏ hoang một thời gian.

Trên tường có vài bức tranh, nhưng nội dung rất mờ nhạt, Đường Nguyên đoán là do người này không nhớ rõ lắm, nên những gì cậu có thể nhìn thấy chỉ là những thứ mà người này còn nhớ.

Cậu đang tựa vào cạnh bàn, trên tay cầm một tệp tài liệu.

Còn mặt tường, ghế và những bức tranh trên tường xung quanh cũng không ngừng thay đổi vị trí, thậm chí màu sắc cũng bắt đầu phai nhạt.

Đường Nguyên tỏ vẻ thấu hiểu, rất bình thường, ký ức của con người được xem là dạng phân đoạn, nếu không phải là thông tin cực kỳ quan trọng, não bộ sẽ quên đi những thông tin vụn vặt vô ích. Cho nên sự chú ý của người này hẳn là đang đặt trên tệp tài liệu trong tay, còn vị trí sắp xếp đồ đạc trong phòng xung quanh không quan trọng.

Cậu cũng không thể rời khỏi phạm vi ký ức này, đó sẽ là một khoảng hư vô.

Đường Nguyên lật tệp tài liệu ra.

"……Giới tính: Nữ; Tình nguyện viên số 001."

Ừm, đây chắc hẳn là tệp tài liệu mà học giả đã cho cậu xem trước đó. Đường Nguyên lướt nhìn qua một lượt, trang đầu tiên không có gì khác biệt so với trước.

Chỉ là kể lại việc người này cam tâm tình nguyện trở thành vật thí nghiệm cho virus xác sống, sau đó mô tả một vài tình trạng sau khi tiêm virus, nhưng không viết kết cục.

"Thực ra vốn dĩ nên không có kết cục, bởi vì những tế bào này của chúng tôi vẫn đang nỗ lực kháng cự, cho nên hiện tại cô ấy chắc là vẫn chưa biến thành xác sống."

Tuy nhiên quả nhiên học giả đã giấu giếm một vài chuyện, tệp tài liệu này rõ ràng có rất nhiều trang, kết quả lại chỉ cho họ xem trang đầu tiên.

Đường Nguyên tiếp tục lật về phía sau.

"Nhận được thông tin: Trang thứ hai của nhật ký tiêm chủng."

"Tôi vẫn còn sống, bác sĩ bảo tôi rất có hy vọng sống sót. Thực ra tôi đã thông suốt rồi, dù sao cũng là người sắp chết, hy vọng sau khi tiêm có thể chữa khỏi bệnh của tôi, nếu không thành công thì tôi cũng sẽ không quá thất vọng. Những phương pháp có thể dùng đều đã dùng cả rồi, nếu trước khi chết có thể mang lại cho thế giới một vài dữ liệu nghiên cứu hữu ích thì cũng tốt."

Đường Nguyên đọc đến đây liền khựng lại một chút, người này vốn dĩ đã mắc bệnh rất nặng, vì muốn chữa bệnh mới ôm hy vọng trở thành tình nguyện viên, kết hợp với việc trước đó cậu phát hiện não bộ của người này có vấn đề, vậy nên bệnh của cô ấy có khả năng liên quan đến não?

Tiếp tục điều tra có lẽ sẽ phát hiện được rốt cuộc não của người này đã xảy ra vấn đề gì.

"Nhận được thông tin: Trang thứ ba của nhật ký tiêm chủng."

Đường Nguyên lật sang trang thứ ba, tiếp tục đọc.

"Nhật ký quan sát vật thí nghiệm số 001. Trong vòng 4 tiếng sau khi tiêm virus, vật thí nghiệm 001 xuất hiện các triệu chứng như sốt, giống cảm cúm, chúng tôi đã tiêm thuốc hạ sốt và thuốc ức chế cho cô ấy, tình hình đã khá hơn một chút, nhưng vài tiếng sau, 001 bắt đầu xuất hiện triệu chứng mất trí nhớ, sùi bọt mép, và còn bị hôn mê kéo dài. Sau đó, tình trạng của cô ấy trở nên tồi tệ hơn, toàn thân bắt đầu viêm nhiễm, chúng tôi đo được tốc độ trao đổi chất của cô ấy nhanh gấp mười mấy lần bình thường, còn bạch cầu cũng đang tăng sinh điên cuồng. Một ngày sau, cô ấy tỉnh lại, và có đặc tính tấn công rất mạnh, da dẻ toàn thân trở nên vô cùng mỏng manh, lại càng dễ thối rữa hơn. Chúng tôi kiểm tra thấy, đây có thể là thứ giống như xác sống, sau khi tuyên bố thí nghiệm thất bại, chúng tôi quyết định tiêu hủy 001."

Người này đã biến thành xác sống rồi ư? Đường Nguyên trầm tư, nhưng tình trạng trong cơ thể vẫn có thể cầm cự thêm một thời gian mà, sao lại đã biến thành xác sống rồi?

Đường Nguyên lật thêm một trang nữa.

"Nhận được thông tin: Trang thứ tư của nhật ký tiêm chủng."

"Nhật ký xử lý vật thí nghiệm số 001. Chúng tôi đã thất bại, và nghiên cứu ra sinh vật giống như xác sống. Sinh vật này sẽ tấn công không phân biệt bất kỳ ai, và truyền nhiễm virus xác sống. 001 đã vượt qua phong tỏa của chúng tôi, sau khi trốn thoát đã cắn bị thương mấy người. May mắn là trước khi sự việc trở nên nghiêm trọng hơn, chúng tôi đã bắt được cô ấy. Để ngăn chặn những việc tương tự tái diễn, và xuất hiện tình trạng không thể kiểm soát, chúng tôi quyết định trước tiên phải nghiên cứu chế tạo vaccine phòng ngừa loại virus này. Sau vài ngày chiến đấu hết mình, chúng tôi đã chế tạo ra thành phẩm sơ khai của vaccine, hiện đang để trong tủ thí nghiệm số 4. Có thành phẩm sơ khai vẫn chưa đủ, chúng tôi cần hoàn thiện nó, nhưng hiện tại thứ này có thể phát huy chút tác dụng."

Thông tin ở trang thứ tư này lại khiến tình hình thay đổi một chút.

"Chẳng lẽ là người này đã dùng vaccine, cho nên lại biến từ trạng thái xác sống trở lại?" Đường Nguyên sờ cằm, nghĩ mãi không thông. Nếu cậu có thể gặp mặt Tề Chức và những người khác, sẽ lại biết thêm một thông tin: Người này có khả năng kháng cự tự nhiên với virus xác sống, chỉ cần là loại virus xác sống cùng hệ này, thì đều không thể lây nhiễm cho cô ấy. Thông tin này vừa khớp với nhật ký trang thứ tư, nhưng hiện tại Đường Nguyên vẫn chưa có được thông tin này.

Đường Nguyên nhìn quanh tình hình xung quanh, chẳng lẽ người này sau khi khỏi bệnh đã quay lại xem hồ sơ bệnh án của mình? Nhưng căn phòng này rõ ràng đã bị bỏ hoang. Giữa các thông tin có những điểm xung đột mâu thuẫn. Chỉ xét riêng trạng thái tế bào trong cơ thể người này, cô ấy có lẽ vẫn chưa biến thành xác sống, thậm chí thần trí cũng rất tỉnh táo. Nhưng trong tài liệu lại nói cô ấy đã biến thành xác sống rồi, mặc dù sau đó có nghiên cứu ra vaccine phòng trị, nhưng Đường Nguyên cảm thấy người này không trụ nổi đến lúc được tiêm vaccine, hơn nữa vaccine đối với người đã biến thành xác sống thì vô dụng rồi. Sau đó là căn phòng trong ký ức này, rách nát, đã bỏ hoang từ rất lâu, ngay cả tệp tài liệu trên tay cũng trông rất cũ kỹ. Mà tài liệu lại nói cô ấy là tình nguyện viên đầu tiên của dự án này, cho nên thí nghiệm này lẽ ra mới chỉ vừa bắt đầu, cơ sở vật chất ở đây cũng nên đang trong trạng thái mới tinh, ít nhất không nên là bộ dạng rách nát như trong ký ức này.

Còn lại trang cuối cùng.

"Nhận được thông tin: Trang thứ năm của nhật ký tiêm chủng."

"Vaccine có một vài khiếm khuyết, chúng tôi đã tiến hành cải tiến trên cơ sở bản đầu tiên, nhưng lần cải tiến này đã mất nửa năm thời gian. Nửa năm nay, virus xác sống đã bắt đầu lan rộng, số lượng xác sống cũng trở nên nhiều một cách đặc biệt, dân số ban đầu dường như đã giảm đi hơn một nửa. Thế giới của chúng tôi bỗng chốc biến thành ngày tận thế, điều này cũng là điều tôi không thể lường trước được. Tuy nhiên may mắn là, phiên bản vaccine hoàn hảo nhất cuối cùng cũng đã được nghiên cứu chế tạo thành công, chúng tôi tiêm cho mỗi người còn sống, ngay cả những đứa trẻ vừa mới chào đời cũng không bỏ sót. Có vaccine này, virus xác sống căn bản chẳng đáng là gì."

Vậy nên vaccine có thể giải quyết được virus xác sống rồi? Đường Nguyên cảm thấy không thể nào, cùng lắm là phòng ngừa, họ về sau có lẽ đã tiêm vaccine này cho những đứa trẻ mới chào đời, để dập tắt khả năng lây lan từ gốc rễ. Thời gian không khớp, trải nghiệm không khớp, có lẽ nội dung mà bản báo cáo này nói tới căn bản không phải là người này? Vật thí nghiệm 001 chính là vật thí nghiệm 001, nhưng không liên quan gì đến chủ nhân của cơ thể mà Đường Nguyên đang ở. Dù sao đây cũng chỉ là một văn bản, cũng không có chỗ nào nói văn bản này chính là của người này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »