Phàn đường chủ cũng tới, nhìn thấy một màn khoa trương này liền cảm thấy đau răng. Đồng thời trong miệng hơi ứa nước miếng.
Ông hắng giọng hai tiếng, tất cả mọi người đều nghiêm túc hẳn lên.
“Mấy ngày nay mọi người ở Hộ vệ đường vất vả rồi, vậy thì—thả lỏng một chút đi.”
Đám người Hộ vệ đường hưng phấn vô cùng, lập tức nhường Phàn đường chủ ngồi vào ghế chính giữa, đồng thời thông báo cho những người khác tới. Chỉ có những người đang thực hiện nhiệm vụ là không thể rời khỏi vị trí để bỏ lỡ bữa tụ họp này.
Ai nấy đều ngồi xuống mà vẫn không hề chật chội.
Phàn đường chủ không khỏi nghĩ thầm, chẳng lẽ Hộ Nương làm tiệc này là dựa theo số lượng người của Hộ vệ đường hay sao? Nhìn sang Hộ Noãn đang vui vẻ ngồi xuống bên cạnh mình, ông nhất thời không nói nên lời.
Có một người mẹ hào phóng như vậy, lại thêm thái độ luôn xông xáo tiến tới của con bé, ông cũng thấy ngại thay.
Ông hỏi nó: “Cháu ở nhà ăn no rồi mới đến đúng không? Còn ăn nổi nữa không?”
Hộ Noãn gật đầu: “Cháu cố gắng thêm chút nữa ạ.”
Mí mắt Phàn đường chủ giật giật, không cần phải miễn cưỡng như thế, các cháu tới đây là để chịu đói mà.
Thế nhưng Hộ Noãn "rắc" một tiếng xé lấy một cái đùi cừu đặt vào đĩa mình vừa lấy ra, rồi lại "rắc" một tiếng xé thêm một cái đùi cừu khác đặt vào đĩa, đưa tới trước mặt Phàn đường chủ.
“Đường chủ, người ăn đi ạ, cừu mẹ cháu nướng ngon lắm.”
Phàn đường chủ chằm chằm nhìn cái đùi cừu kia, đứa nhỏ này sao lại không khách sáo thế nhỉ? Đồ đệ ruột của ông còn chẳng tự nhiên trước mặt ông như nó. Chẳng lẽ dạo này tướng mạo ông thay đổi, không còn uy vũ nữa rồi?
Phàn đường chủ vừa trầm tư vừa ăn xong, rồi lau miệng.
“Hộ Noãn, đường chủ đây không thể ăn không của nhà cháu một bữa cơm. Thế này đi, tăng cường độ huấn luyện cho cháu lên gấp mười lần, thế nào?”
Mọi người kinh ngạc, đám người Hộ vệ đường đều không hiểu đường chủ nhà mình bị làm sao nữa.
Keng một tiếng, chiếc thìa nhỏ rơi vào bát trống, Kim Tín kêu lên: “Đường chủ, người như vậy là không đúng rồi, chúng con sắp bị hành hạ đến chết rồi mà người còn tăng gấp mười lần cho Hộ Noãn, người như vậy chẳng phải là vong ân—”
Lời phía sau đã bị Tiêu Âu bịt miệng lại.
Hộ Noãn nói: “Cháu không vấn đề gì, cháu làm được ạ.”
Lúc này sắc mặt Phàn đường chủ mới dịu lại, tự cho là hòa ái nói với Hộ Noãn: “Đường chủ đây không phải vô cớ bắt nạt người khác, ta thấy trạng thái cơ thể và linh lực của cháu lúc này cực kỳ tốt, gấp mười lần là vừa vặn với cháu. Có khổ hay không, cháu cắn răng một cái là qua thôi.”
Hộ Noãn gật đầu: “Cháu không sợ khổ, nhưng cháu có điều kiện.”
Hừ, dám ra điều kiện với đường chủ Hộ vệ đường, cháu là người đầu tiên đấy.
“Nói đi.”
“Cháu muốn ăn cơm, ngày nào cũng phải ăn, phải ăn thịt, phải ăn đủ.”
Từ sức ăn của Hộ Noãn, Phàn đường chủ cũng nhìn ra được chút gì đó, liền đồng ý: “Chỉ cần cháu hoàn thành đúng hạn lượng huấn luyện mỗi ngày thì cứ tự nhiên mà ăn, bao nhiêu cũng được.”
Chẳng qua chỉ là thịt, Hộ vệ đường lo ăn no cho cháu.
Hộ Noãn: “Được, vậy thống nhất thế nhé, cháu muốn ăn thịt yêu thú không dưới tứ giai.”
Mọi người giật mình, tứ giai?
Phàn đường chủ cười ha ha: “Được. Nhưng nếu cháu không hoàn thành, thì cháu không được ăn gì cả.”
Hộ Noãn nắm chặt tay: “Được ạ.”
Toàn thân đều tràn đầy sức mạnh rồi đây.
Ánh mắt Phàn đường chủ chuyển sang mặt Kim Tín, Kim Tín run cầm cập.
“Ngày trước, ta từng cứu sư phụ các cháu một lần, nay cũng là lúc nên báo đáp cho tử tế rồi.”
Kim Tín suýt thì khóc nức nở, nịnh nọt nói: “Là người cứu sư phụ con, sao có thể nói là để người báo đáp ông ấy chứ. Con nhất định sẽ hiếu kính người như hiếu kính sư phụ ruột của mình ạ.”
Phàn đường chủ mỉm cười như cá sấu chúa: “Lời báo đáp của con ta nhận rồi, vậy thì—gấp năm lần đi. Con không bằng Hộ Noãn, bắt đầu từ gấp năm lần vậy.”
Kim Tín: “...”
Ánh mắt cá sấu chúa quét qua ba người còn lại: “Các con, cũng cùng nhau đi. Các con là chiến hữu thân thiết nhất, làm gì cũng phải cùng nhau mới được.”
Ba người: Chúng con quá vô tội mà!
Hộ Noãn mang theo tâm trạng mới mẻ và chờ đợi bắt đầu huấn luyện, tạo nên sự tương phản rõ rệt với những người bạn đồng hành đang ủ rũ.
“Tiểu Noãn à, cậu chia sẻ hết đồ ăn cho họ rồi mà vẫn không khiến Hộ vệ đường nương tay với cậu chút nào, họ căn bản không phải người tốt.” Kim Tín phẫn nộ.
Tiêu Âu nói: “Trước kia bọn mình thấy huấn luyện của Thạch trưởng lão khổ rồi, nhưng không thể so với Hộ vệ đường được. Thạch trưởng lão là vì để bọn mình tu thể, còn Hộ vệ đường thuần túy chính là hành hạ người ta.”
Lan Cửu cũng nói: “Chưa bao giờ làm công việc nào bẩn thỉu và mệt nhọc như thế này.”
Hộ Noãn: “Rốt cuộc là việc gì vậy?”
Vừa nãy cũng không ai nói, chỉ bảo cứ đi theo là được.
Lãnh Nhược thở dài: “Cắt ưng bạch.”
Cái gì cái gì? Không nghe rõ.
Kim Tín hét lên một tiếng xả giận: “Chính là đi hót phân đại bàng đấy.”
Hộ Noãn: “...”
Nó chân thành hỏi: “Hộ vệ đường đã nghèo đến mức ngay cả phân đại bàng cũng không tha sao?”
“Khà khà khà,” Kim Tín cười quái đản: “Tiểu Noãn, câu này cậu nên hỏi thẳng vào mặt Phàn đường chủ mới đúng. Hộ vệ đường không hề nghèo, chỉ là muốn hành hạ bọn mình thôi.”
Hộ Noãn không hiểu, tại sao phải đi hót cái thứ phân đó.
“Hộ vệ đường có Ưng Phong, đại bàng trên đó là do vô số đời của Triều Hoa tông thuần hóa mà thành. Chuyện này trước kia bọn mình không biết, đại bàng này là một phần sức chiến đấu của Hộ vệ đường. Cho nên, bọn mình không thể làm hại chúng, chỉ có thể nói năng nhẹ nhàng thương lượng với chúng—”
Kim Tín nói đến đây thì chán nản, rồi lại nổi giận: “Thương lượng cái quái gì! Hộ vệ đường nuôi toàn lũ chim chẳng ra gì, cứ thấy người ló đầu ra là đám đại bàng đó lại vây lại như gà, dùng mỏ mổ, dùng móng vuốt cào, dùng cánh vỗ, chim điêu, toàn là chim điêu!”
Hộ Noãn hiểu rồi: “Hộ vệ đường muốn chúng ta đi đánh nhau với chim ưng đấy à.”
Tiêu Âu: “Bọn mình chỉ có thể phòng thủ, không được làm chúng bị thương, nếu không sẽ bị trừ điểm tích lũy, còn bị thông báo phê bình nữa.”
Hộ Noãn nói: “Trừ thì trừ, dù sao bọn mình có nhiều điểm tích lũy như vậy cũng chẳng dùng làm gì. Thông báo phê bình thì cứ phê bình thôi, dù sao mọi người cũng đều biết bọn mình cả rồi.”
Bốn người: “...”
Cục diện uất ức đến nội thương như vậy, qua lời Hộ Noãn lại trở nên thông suốt lạ thường.
Lãnh Nhược u sầu: “Một khi phản kích, chim ưng sẽ ỉa lên người cậu đấy.”
Hộ Noãn: “...”
Đúng là không phải chim tốt.
Năm người vừa xuất hiện trên Ưng Phong, đàn đại bàng lập tức phát hiện ra, đứa nào đứa nấy hưng phấn vươn cổ nhìn xuống dưới.
Đến rồi đến rồi, đồ chơi đến rồi, mọi người chuẩn bị đi, lần này phải cào rách hết quần áo của chúng nó, bắt chúng nó khóc cha gọi mẹ!
Cỗ ác ý này gần như hóa thành thực thể lao xuống chân núi.
Tiêu Âu vỗ vỗ cánh tay, nghiến răng nói: “Không nhịn nữa. Chịu đủ rồi. Dù có bị phạt, tao cũng phải dạy dỗ đám chim điêu này một trận!”
Kim Tín: “Dù sao bọn mình cũng đủ người rồi, đánh chúng nó!”
Lan Cửu lén lút: “Tao đã chuẩn bị thuốc độc từ sớm rồi. Bọn mình uống thuốc giải trước đã.”
Lãnh Nhược nhìn Hộ Noãn, Hộ Noãn còn chưa trải nghiệm cảm giác đi hái ưng bạch thế nào.
Hộ Noãn nói: “Bọn mình bắt chúng, nhốt vào lồng, bắt chúng nó ỉa.”
Như vậy là dễ hái rồi.
Toàn bộ thông qua.
“Xông?”
“Xông lên——”
Hộ Khinh ở trong phường thị ấn ấn mí mắt, không vì gì khác, sắp phải thanh toán tiền công trình rồi.
Căn nhà ma mua lúc trước, cả gốc lẫn lãi là hai trăm linh thạch thượng phẩm. Sau đó phát hiện trong nhà toàn hài cốt cũng chẳng giảm giá cho cô một xu, chỉ là miễn phí xây dựng lại. Theo lời của cậu nhân viên vàng bạc, nếu căn nhà không phải nhà ma thì có thể bán được một vạn.
Tất nhiên, cậu ta chém gió thôi.
Một ngàn thượng phẩm thì vẫn đáng, chỉ riêng mấy mạch địa hỏa bên trong đã đáng giá rồi.
Bây giờ những phần xây dựng thêm vào, thu của cô năm triệu linh thạch hạ phẩm. Đất nền cửa tiệm và kiến trúc sáu mươi triệu, cái tửu lâu đó một trăm triệu. Tổng cộng là một trăm sáu mươi lăm triệu linh thạch hạ phẩm, tức là một trăm sáu mươi lăm viên linh thạch thượng phẩm.
“Cô xem, có phải không đắt không?” Thủy Tâm nói với cô: “Nếu ở nơi khác thì đương nhiên vô dụng. Nhưng ở dưới Triều Hoa tông, đây là nhà của cô và Hộ Noãn. Sau này Hộ Noãn trừ khi gả đi, nếu không thì vẫn nên có chút sản nghiệp. Nó tu luyện không thể chỉ dựa vào tông môn cung cấp, phần lớn vẫn phải tự mình kiếm lấy. Sản nghiệp lớn trong Bảo Bình phường chắc chắn nằm trong tay Triều Hoa tông, đổi sang môn phái khác cũng như vậy thôi. Tại sao? Họ cũng phải kiếm tiền nuôi đệ tử. Tông môn lớn như vậy chỉ dựa vào tự mình khai thác mỏ linh thạch thì trên đời làm gì có nhiều đến thế, họ cũng tranh không lại đâu. Ngay cả các đỉnh núi bên trong cũng có người chuyên quản lý việc vụn vặt.”
“Cho nên, tôi mua thêm một căn cho hai người, không phải vì một miếng ăn, mà là vì cân nhắc lâu dài cho hai người.”