Vì sợ Hộ Noãn làm ra chuyện gì không thể cứu vãn, Ngọc Lưu Nhai không dám trông chờ vào việc tự cô bé báo cáo, bèn trực tiếp liên lạc với Kiều Du.
Kiều Du đang trong lúc chiến đấu, tiếng truyền tin trong đầu cứ vang lên liên hồi, y trực tiếp chặn lại. Đến khi mệt mỏi hạ xuống, y mở ngọc truyền tin ra, thấy những tiếng "đinh đinh đang đang" kia đã nối thành một hàng dài dằng dặc.
Toàn bộ đều là của Ngọc Lưu Nhai.
Lòng y run lên, chẳng lẽ tông môn xảy ra chuyện gì rồi?
Vừa nhấn vào, đúng lúc nghe thấy Ngọc Lưu Nhai đang lẩm bẩm tự nói: "Sao mãi vẫn chưa nghe máy."
Lập tức lòng y rơi xuống, với cái giọng điệu này thì chắc chắn không có chuyện gì rồi.
Tâm trạng y càng tệ hơn: "Thúc giục gấp thế, tông môn bị chiếm đóng rồi à?"
Ngọc Lưu Nhai nghe thấy giọng y: "Phi phi phi, đồ đệ của ngươi gặp chuyện rồi."
Kiều Du lạnh người, đồng thời cảm thấy khó hiểu: "Hộ Noãn về tông môn rồi sao?"
Ngọc Lưu Nhai: "..."
Kiều Du hiểu ngay: "Sư đồ chúng ta đang ở cùng một chỗ, cần gì phải để ngươi truyền lời qua lại?"
Ngọc Lưu Nhai: "Ngươi hỏa khí lớn quá đấy."
Kiều Du: "Nếu không ngươi tới thử xem, ngày ngày giết ma thì ai mà tâm trạng cho tốt được?"
"Thế nên đồ đệ của ngươi muốn giết người đấy."
"!"
Hộ Noãn quay đầu tìm Ngọc Lưu Nhai cáo trạng, Ngọc Lưu Nhai lại quay đầu tìm Kiều Du cáo trạng, Kiều Du vội vàng quay về dạy dỗ đồ đệ.
"Đừng nghe mấy đạo lý của sư bá con, kẻ nào uy hiếp đến tính mạng của con, bất kể là ai, cứ giết trước rồi tính sau."
Hộ Noãn "ồ" một tiếng: "Nếu là người khác thì con đã giết rồi. Nhưng đây là đệ tử nhà mình, con sợ sư phụ khó ăn nói."
"Có gì mà khó ăn nói." Kiều Du căng mặt nói: "Trong tông môn nhà mình thì không có kẻ xấu à? Hình ngục ở hậu sơn giam giữ toàn là đệ tử nhà mình gây hại cho tông môn đấy thôi."
"Vậy được rồi, lần sau con sẽ giết bọn họ." Hộ Noãn vui vẻ nói.
Kiều Du: "..."
Cơn nóng trong đầu hạ xuống, y tìm lại được lý trí: "Cái đó... vẫn phải xem tình hình cụ thể."
Hộ Noãn nhìn y, lặng lẽ nhìn y tự vả mặt mình.
Kiều Du hơi xấu hổ, suy nghĩ một chút rồi lấy bản thân ra làm ví dụ: "Cũng không thể vì vài xích mích nhỏ mà trực tiếp lấy mạng người ta. Lúc nhỏ sư phụ cũng từng xảy ra xích mích với người khác, cãi vã rất không vui."
Hộ Noãn: "Không vui thế nào ạ?"
Kiều Du: "Khi đó, có một người, hắn nhìn ta không vừa mắt, ta cũng nhìn hắn không vừa mắt. Hắn luôn gây khó dễ cho ta, còn vu khống khiến ta bị phạt."
Hộ Noãn nói: "Sư phụ của người không che chở cho người sao?"
Kiều Du nói: "Sư phụ ta cũng có lúc không che chở được cho ta."
Hộ Noãn hỏi: "Vậy sư phụ của người đi đâu rồi? Chết rồi sao?"
Mặt Kiều Du đen lại: "Đừng hỏi về sư phụ ta, giờ đang nói về con."
Hộ Noãn: "Rõ ràng là đang nói chuyện lúc nhỏ của sư phụ mà."
Kiều Du hít một hơi: "Được, nói về ta. Khi đó ta cho rằng, ta và hắn là kẻ thù sống chết. Trong lòng hận không thể giết chết hắn."
"Sau đó thì sao?"
Kiều Du im lặng một lúc: "Sau đó khi chống lại thú triều, đúng lúc ta và hắn cùng gặp nạn. Hắn đẩy ta xuống núi, còn hắn dẫn dụ yêu thú đi rồi không bao giờ quay lại nữa."
Hộ Noãn nói: "Hắn muốn giết người sao?"
Kiều Du: "Hắn đưa món pháp bảo hộ thân cuối cùng cho ta, ta treo mình trên cây, đợi người trong tông đến cứu."
Hộ Noãn hỏi: "Tại sao hắn không đẩy người về phía yêu thú?"
Kiều Du nhếch mép: "Thực ra lúc đó, chúng ta đã quên hết những chuyện không vui thường ngày, ta cũng có ý định giống hắn, chỉ là hắn nhanh hơn ta một bước."
Nhớ lại chuyện này, lòng Kiều Du vẫn còn gợn sóng, y nói: "Sau chuyện đó, ta thề rằng ta phải trở nên mạnh mẽ, trở nên rất mạnh, mạnh hơn nữa. Tuyệt đối không bao giờ làm người bị đẩy đi, không bao giờ để người khác phải lấy mạng ra cứu mình nữa."
Sức nặng của một sinh mạng, đôi khi không thể chịu đựng nổi.
Hộ Noãn nghe đến ngẩn người: "Hắn đối với sư phụ rất tốt sao? Nhưng tại sao hắn lại bắt nạt người?"
Kiều Du cười khổ: "Lòng người khó lường. Sư phụ kể cho con nghe thêm một chuyện nữa. Từng có một người đối xử với sư phụ rất tốt, rất tốt, ta cứ ngỡ ta và hắn là bạn tốt, nhưng chính người này lại lén hạ độc, muốn hủy hoại linh căn của ta. May mắn là ta phát hiện ra, không uống thứ độc đó, ta dùng Băng Khuyết đâm vào tim hắn, kết liễu đời hắn."
"A..." Hộ Noãn: "Sự tốt bụng của hắn đối với sư phụ là giả sao?"
Kiều Du lắc đầu: "Không biết. Có thể là giả, cũng có thể lúc đầu là thật. Tiểu Noãn, sư phụ kể cho con nghe là muốn nói rằng lòng người không định, tốt xấu đan xen, một niệm thành Phật, một niệm thành Ma. Nếu là chuyện nhỏ không đáng kể, đừng vì nhất thời xúc động mà tạo ra hậu quả không thể cứu vãn."
Hộ Noãn "ồ" một tiếng: "Vậy nên Huyền Chinh lão ma nhất thời xúc động bắt mẹ con đi, nên lão bị lão tổ giết chết."
Kiều Du: "...Đúng."
Cứ coi như lý lẽ con nói cũng là đạo lý này đi.
Hộ Noãn: "Nhưng con cảm nhận được ác ý của mấy vị sư huynh sư tỷ đối với con. Cũng không được giết sao?"
Kiều Du: "Vậy phải hỏi chính con, con có muốn giết không?"
Hộ Noãn nghiêm túc tự hỏi bản thân, cuối cùng nói: "Thật ra cũng không muốn lắm, con vốn chẳng để tâm đến bọn họ. Nhưng nếu bọn họ muốn giết con, con nhất định phải giết chết bọn họ."
Kiều Du nói: "Đúng."
Nhìn đồ đệ của y xem, thật biết nghe lời, thật lương thiện. Bị đồng môn làm khó dễ mà cũng không tìm sư phụ cáo trạng, thật quá uất ức rồi.
Ngọc Lưu Nhai: Thế nó tìm ta làm gì?
Kiều Du nói thêm: "Trú thủ bên Ma giới là việc khổ sai, ma khí làm vẩn đục tu sĩ quá nặng nề. Thời gian lâu dài, hoặc định lực không đủ, rất dễ ảnh hưởng đến tâm tính. Vốn dĩ tông môn cũng nên phái người đến thay ca, đợi những người này quay về, có lẽ họ sẽ tự phản tỉnh."
Hộ Noãn hiểu ra: "Con sẽ cho họ cơ hội này."
Kiều Du không nhịn được cười: "Con cũng phải cẩn thận đừng để ma khí nhập thể."
Hộ Noãn: "Con không sao. Con cảm thấy trạng thái của mình tốt lắm, con chém giết ma thú ngày càng nhiều hơn rồi."
Như vậy Kiều Du mới lo lắng, vì ma khí sẽ khiến người ta trở nên hiếu sát.
Y lập tức kiểm tra bài vở, kiểm tra công pháp vận hành của cô bé. Y biết Hộ Khinh đã dạy riêng cho cô bé một số thứ, thấy cô bé tiến bộ thần tốc cũng không ngạc nhiên, chỉ dặn dò cô bé ra ngoài phải cắn chặt răng nói rằng học được từ gia truyền của Thái Tú Phong, tuyệt đối không được tiết lộ lai lịch khác.
Hộ Noãn nói: "Sư phụ, người cùng con luyện đi."
Kiều Du thầm nghĩ mẹ con mà biết chắc sẽ xé xác ta, liền nói: "Con quên rồi sao, công pháp con có được từ chỗ Đào Tiên Nhân sư phụ vẫn đang học đây. Sư phụ không học thêm cái khác nữa."
Hộ Noãn nói: "Vẫn là làm người lớn tốt, mỗi lần chỉ học một công pháp."
Đến đây thì ngay cả Kiều Du cũng thấy đồ đệ nhà mình quá không biết điều, thứ người khác không có được mà nó còn chê nhiều, thật đúng là đáng bị đòn. Y đuổi cô bé đi, về tĩnh tọa đi.
Tối hôm đó, Hộ Noãn gọi Hộ Hoa Hoa từ trong vòng tay ra, nhìn Hộ Hoa Hoa đang ngáp ngắn ngáp dài hỏi một câu: "Có phải con không rộng lượng bằng mẹ không?"
Hộ Hoa Hoa là yêu, yêu cũng giống người, hấp thụ linh khí, không thích hợp với ma khí. Huyết thống của nó cao quý, đối với Ma tộc có sự ưu việt khó hiểu về mặt chủng tộc, sự ưu việt này chuyển hóa thành sự chán ghét cực độ đối với ma khí.
Đừng có lại gần, làm bẩn lông của tiểu gia!
Nó đã thẳng thắn với Hộ Noãn về thân phận và địa vị của mình trong Yêu tộc, Hộ Noãn lập tức bảo nó trốn đi, lỡ như ở đây tiết lộ thân phận, Ma tộc càng điên cuồng ùa tới bắt Hộ Hoa Hoa.
Hộ Hoa Hoa vốn muốn khiêm tốn trà trộn bên cạnh Hộ Noãn, ai ngờ không khí ở đây linh khí và ma khí lẫn lộn, tuy rất ít nhưng lại khiến nó không nhịn được mà buồn ngủ, hoàn toàn không thể khống chế.
Hộ Noãn đành để nó ngủ trong không gian vòng tay.
Ba con Linh Man còn quá nhỏ, không thể ra chiến trường, nên cũng theo Hộ Hoa Hoa ở lì trong không gian.