Hỗ Khinh ngây người, nàng chỉ là tới mua một chiếc Thập Nhị Kính thôi mà. Cửa tiệm này ngay cả chủ tiệm cũng bán sao?
Khoan đã!
Nếu mua luôn cả chủ tiệm, vậy cái Thiên Cơ Các này—
"Thiên Cơ Các này có tặng kèm không? Có tính là của hồi môn của ngươi không?"
Càng nghĩ càng phấn khích, nàng không nhịn được vươn hai tay nắm lấy bàn tay xinh đẹp kia, từng tia lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy: "Ngươi yên tâm, nếu ngươi đi theo ta, Thiên Cơ Các vẫn là của ngươi, ta chỉ mượn dùng đồ đạc bên trong thôi."
Tiểu quỷ: "."
Chưa bị nhan sắc của ta làm cho mê muội sao?
Thủy Tâm khinh bỉ, nhan sắc này của ngươi, đối với nàng chẳng có tác dụng gì đâu. Tiểu tăng là người đẹp nhất Kỳ Dã Thiên mà nàng còn thấy bình thường như cân đường hộp sữa đây này.
Hắn gạt tay nàng ra: "Ngươi không nuôi nổi một con quỷ đâu."
Hắn hỏi tiểu quỷ: "Ngươi cần người che chở? Là rước họa vào thân đúng không. Một quỷ tu sạch sẽ, thật sự rất hiếm thấy, chẳng lẽ có người muốn giết ngươi luyện đan? Thiên Cơ Các không bảo vệ được ngươi sao?"
Hỗ Khinh bình tĩnh lại. Nuôi? Không thể nào. Ta đã có một gia đình lớn sắp nuôi không nổi rồi. Lại còn nuôi thêm một con quỷ? Chết rồi cũng không được yên ổn.
Gương mặt tiểu quỷ nhạt dần, lại ngồi xuống, ngồi thẳng lưng.
Hắn thản nhiên nói: "Cũng không tính là phiền phức gì."
Đốm lửa hóng hớt trong mắt đã tắt ngấm: "Khách quan còn cần gì nữa?"
Hỗ Khinh hỏi: "Có tài nguyên nào phù hợp cho yêu tu luyện không?"
Tiểu quỷ kinh ngạc nhìn nàng, người thì chẳng lớn, tu vi cũng không cao, mà thứ cần mua lại thập cẩm đủ loại.
Hắn đứng dậy đi vào phía sau.
Hỗ Khinh vươn cổ nhìn tấm rèm che "Bách quỷ dạ hành" đang đung đưa: "Ngươi nói xem phía sau đó có phải là một không gian không?"
Nói nhảm, kẻ bán hàng nào mà chẳng có không gian, không thì hàng hóa chất vào đâu?
Thủy Tâm sờ mặt bàn: "Hèn chi chẳng có ai tới, đống gỗ này toàn là âm mộc, người sống sao mà thích cho được. Sao đến cả ấm trà cũng không chuẩn bị, thật keo kiệt."
Hỗ Khinh thì thầm: "Đây là lần đầu ta gặp quỷ đấy."
Thủy Tâm khinh bỉ: "Ngươi mới đi được mấy nơi, đúng là ếch ngồi đáy giếng."
Hỗ Khinh: "Vừa nãy ngươi nói—hắn là một con quỷ sạch sẽ, ý là sao?"
Thủy Tâm chỉ chỉ vào đầu: "Đã thành quỷ rồi, đầu óc còn có thể giống người sống bình thường được sao? Chỉ cần một chút kích động là tạo sát nghiệt. Tạo sát nghiệt thì khó mà thành chính quả."
Hỗ Khinh nhớ lại những câu chuyện ma từng đọc, rùng mình một cái.
"Hơn nữa công pháp dành cho quỷ tu không nhiều, bên trong phần lớn đều là tà môn ngoại đạo."
Hỗ Khinh chợt hiểu, thảo nào quỷ sạch sẽ lại hiếm thấy.
Vậy thì—quỷ sạch sẽ rất đáng giá sao?
Thủy Tâm nháy mắt: "Đan dược đại bổ tự nhiên đấy."
Tấm rèm vén lên, tiểu quỷ đi ra, Hỗ Khinh vội vàng ngồi ngay ngắn.
Tiểu quỷ ôm mấy cái hộp ngọc lớn nhỏ, lần lượt bày lên bàn.
"Đều là linh thực từ Vân Tinh Thiên tới, có thể giúp yêu thú tu luyện." Hắn nhìn hai người: "Yêu tộc cũng dùng được."
Hỗ Khinh: "Có thể mở ra xem không?"
Tiểu quỷ gật đầu.
Thủy Tâm mở nắp, Hỗ Khinh xem xong hắn lại đậy vào, rồi lại mở cái khác.
Hỗ Khinh nhìn rõ, bên trong có hoa có quả, trông có vẻ chẳng khác gì linh hoa linh quả ở nơi này, không khỏi lộ vẻ khó hiểu.
Tiểu quỷ giải thích: "Hình dáng gần giống nhau, nhưng khi dùng vào thì khác biệt một trời một vực. Chỉ có yêu tộc mới cảm nhận được sự khác biệt này. Đồ của Vân Tinh Thiên có thể kích phát huyết mạch chi lực của yêu loại mạnh mẽ hơn."
Hỗ Khinh: "Có trực tiếp tăng tu vi không?"
Tiểu quỷ lắc đầu, khá tiếc nuối: "Cái này thì ta không rõ. Ta là tu sĩ. Nhưng những thứ này Thiên Cơ Các chúng ta cam đoan về nguồn gốc và chất lượng."
Hỗ Khinh trực tiếp hỏi giá.
Tiểu quỷ xếp các hộp ngọc thành hai hàng: "Loại hạ phẩm một phần một vạn hạ phẩm linh thạch. Trung phẩm một phần một ngàn trung phẩm linh thạch. Thượng phẩm một phần một trăm thượng phẩm linh thạch. Đây là hạ phẩm và trung phẩm, nếu muốn thượng phẩm, thanh toán linh thạch trước."
Hỗ Khinh hít một hơi lạnh, một phần linh thực thượng phẩm có thể đổi được nửa tòa nhà của nàng, sao ngươi dám hét giá vậy?
"Những thứ này, ta lấy hết."
Còn về thượng phẩm, đợi mang về cho hai đứa nhỏ thử xem sao đã, nếu đáng giá thì dù đắt mấy nàng cũng phải mua.
Thanh toán tiền.
Tiểu quỷ từ trong tay áo lấy ra hai cái hộp dài nhỏ: "Lan Phách Hương, tặng các ngươi. Ta tự phối đấy."
Hắn tốt bụng nhắc nhở: "Thỉnh thoảng ngửi một chút thì không sao, đừng tham hương."
Hỗ Khinh cười nói: "Ông chủ thật tốt bụng."
Tiểu quỷ cười cười: "Hoan nghênh thường xuyên ghé lại."
Hỗ Khinh hỏi: "Đúng rồi, các ngươi ở lại một nơi bao lâu?"
"Tùy tâm trạng."
Hỗ Khinh: "Vậy hy vọng ngươi ở Bảo Bình Phường thật vui vẻ."
Tiểu quỷ cười cười, tiễn họ đến tận cửa.
Hai người đi qua con đường đất, đám chó trong vườn rau lặng lẽ tiễn họ ra ngoài, quay đầu lại nhìn thì thấy tiểu quỷ đã vào trong nhà, đứng ngoài cửa lớn không thể nhìn rõ bên trong.
Hỗ Khinh kỳ lạ: "Quỷ tu đáng sợ lắm sao? Tại sao không có ai tới?"
Nếu quỷ tu ai cũng sợ hãi, sao tiểu quỷ lại vào Bảo Bình Phường thuận lợi thế được?
Thủy Tâm: "Chắc là đã xảy ra chuyện gì đó. Chúng ta về rồi nói sau."
Về đến nhà, gọi Hỗ Hoa Hoa và Hỗ Châu Châu ra, đẩy đống linh thực vừa mua được về phía chúng.
"Các con xem thử có dùng được không." Hỗ Khinh dịu dàng nói với Hỗ Hoa Hoa.
Hỗ Hoa Hoa dùng móng vuốt nhỏ khéo léo mở hộp ngọc, nhìn thấy thứ bên trong, hơi thở kỳ lạ xộc vào mũi, toàn bộ lỗ chân lông trên người đều chấn động.
Hỗ Châu Châu ngạc nhiên: "Đồ của Vân Tinh Thiên."
"Rất khác biệt sao? Mấy thứ này Kỳ Dã Thiên cũng có, trước kia chúng ta cũng từng thấy từng ăn rồi, ta không thấy có gì khác cả." Hỗ Khinh tò mò.
Hỗ Châu Châu: "Kiếm với kiếm trong mắt ta cũng giống nhau thôi, nhưng trong mắt người thì lại khác biệt."
Hỗ Khinh chợt hiểu, có thể là sự khác biệt giữa pháp khí và linh khí chăng?
Thủy Tâm cầm một quả màu xanh biếc tung hứng trong tay, quả này kích thước hình dáng đều giống quả mận, linh quả trông y hệt như vậy họ cũng từng ăn, một trăm hạ phẩm linh thạch là mua được cả giỏ. Thế mà quả này lại tốn mất một vạn hạ phẩm linh thạch.
"Một phương thủy thổ nuôi dưỡng một phương chủng tộc. Nếu không thì sao Kỳ Dã Thiên là của nhân tộc, còn Vân Tinh Thiên là của yêu tộc chứ. Mặc dù cả hai bên đều tu luyện linh lực, nhưng chắc chắn Vân Tinh Thiên có ích hơn cho yêu tộc. Sự huyền diệu bên trong, kiếp này chúng ta không thể nào cảm nhận được đâu."
Ừm, kiếp này là người, không cảm nhận được niềm vui làm yêu.
Hỗ Khinh nói: "Loại tốt hơn một ngàn trung phẩm linh thạch một phần, loại kém hơn một vạn hạ phẩm linh thạch một phần. Các con ăn thử xem cảm nhận thế nào. Có tương xứng với linh lực trong ngần ấy linh thạch hay không."
Hỗ Châu Châu nói thẳng: "Chắc chắn là không tương xứng rồi. Tuy chúng ta không thèm dùng linh thạch để tu luyện, nhưng mấy quả này, ở Vân Tinh Thiên rất dễ kiếm."
Hỗ Khinh im lặng, vậy ra, nàng đang trả tiền vận chuyển thôi.
Hỗ Châu Châu cười nhạo: "Ta đã bảo về Vân Tinh Thiên là tốt nhất cho hắn rồi. Thứ ngươi vất vả dùng bao nhiêu linh thạch đổi về, ở Vân Tinh Thiên chỉ là hàng đại trà. Tự ngươi tính xem có đáng không."
Thế nên, họ là du học sinh, có tiền khó mua Lão Can Ma.
Hỗ Khinh có chút nản lòng, có chút nóng nảy, không biết mình có làm chậm trễ Hoa Hoa không?
Hỗ Hoa Hoa nói: "Mẹ, không sao đâu ạ, con có thể dùng linh thạch mà."
Hỗ Khinh miễn cưỡng nhếch môi: "Dùng linh thạch hiệu quả không tốt, mẹ sẽ nghĩ cách, cùng lắm thì chúng ta buôn lậu."
Thủy Tâm bị dọa cho giật mình.
Hỗ Hoa Hoa: "Mẹ, thật sự có thể dùng linh thạch mà. Huyết mạch của con cao cấp, không cần những thứ này để kích phát huyết mạch đâu. Chỉ cần linh lực cung cấp đủ là không ảnh hưởng đến việc thăng cấp của con."
Nói xong sợ Hỗ Khinh không tin, móng vuốt nhỏ nắm thành nắm đấm đập lên lưng Hỗ Châu Châu: "Em nói thật với mẹ đi!"
Đứa chị cả nóng tính.
Hỗ Châu Châu bị đập cho lảo đảo mấy bước: "Khụ khụ, huyết mạch của chúng ta cao quý, tu luyện có ưu thế, không cần quá nhiều ngoại vật đâu."