Nàng hỏi vị đệ tử đứng gần nhất: "Vị sư huynh này, xin hỏi Vạn Thanh sư bá có ở đây không?"
Vạn Thanh... sư bá?
Người đệ tử nọ ngơ ngác nhìn qua, mình còn gọi ông ấy là lão tổ, vậy nên xưng hô với cô nương này thế nào đây—cô nãi nãi sao?
Hộ Noãn nhếch môi: "Ta là đệ tử tông Triều Hoa, Hộ Noãn, đến tìm trưởng lão nhà ta. Trưởng lão nhà ta đang ở cùng Vạn Thanh sư bá."
Không phải đến gây chuyện? Thật sự quen biết Vạn Thanh chân nhân?
Sắc mặt người đệ tử kia dịu lại, nói: "Ngươi đợi một chút, để ta hỏi phía chân nhân xem sao."
Muốn hỏi trực tiếp Vạn Thanh chân nhân là điều không thể, bên cạnh ông có người hầu hạ. Người đệ tử kia tìm đến phía bên đó bẩm báo lại. Đường nhị trưởng lão nghe thấy, sau đó Hộ Noãn được dẫn vào trong.
"Sao ngươi lại đến đây? Chẳng phải ngươi bị cấm túc rồi sao?"
Hộ Noãn: "Bắt đầu từ ngày mai ạ."
Đường nhị trưởng lão nhìn sắc trời, hôm nay vẫn chưa qua hết, nhưng có ai cấm túc mà tính từ ngày mai không?
Hơn nữa, lại còn đi một mình? Chẳng lẽ có chuyện gì mờ ám muốn làm?
Ông liếc nhìn Vạn Thanh: "Tìm sư bá ngươi à?"
Hộ Noãn lập tức thuận thế gọi một tiếng sư bá.
Vạn Thanh thấy hơi nhức răng, đừng gọi thân thiết như thế chứ, nhưng cô bé này trông ngây ngốc, cũng không khiến người ta chán ghét. Không líu lo ồn ào, cũng chẳng làm bộ làm tịch, lại còn biết điều đứng sang một bên, không hề vướng víu.
Cũng thuận mắt hơn vài phần.
Đối với những người ở tầng lớp như họ, không gây chú ý chính là thuận mắt.
Vạn Thanh ôn hòa hỏi: "Tiểu nha đầu tìm ta có việc gì?"
Hộ Noãn liền nói: "Con muốn đổi với sư bá một ít thứ mà Dược trưởng lão của chúng con không luyện ra được—độc đan."
Ừm, đúng vậy, loại nào Dược trưởng lão luyện được thì không cần đổi. Chỉ cần làm nũng là được.
Vạn Thanh thực sự kinh ngạc: "Tông Triều Hoa các ngươi từ khi nào có thêm một vị Dược trưởng lão vậy?" Ông hỏi Đường nhị trưởng lão: "Mới gia nhập à? Là người của Đan Minh sao?"
Đường nhị trưởng lão cười cười: "Nhã hiệu của ta đấy."
Vạn Thanh: "..."
Khinh bỉ, dám tự xưng là Dược, mặt ngươi thật dày.
Ông quay sang Hộ Noãn: "Tại sao lại là độc đan? Ngươi nghiên cứu độc đạo à?" Lại quay sang Đường nhị trưởng lão: "Cái tên bán đồ đệ kia của ngươi, là đi theo con đường độc đạo đúng không? Cũng hiếm thấy thật. Sao lại lòi ra thêm một người nữa? Tông Triều Hoa các ngươi chuyên đào tạo nhân tài thuộc hàng hiếm à."
Hộ Noãn cảm thấy vị sư bá này rất hoạt bát, nói nhiều, lại còn thích quay đầu qua lại, hoàn toàn không cùng một kiểu với Dược trưởng lão. Dược trưởng lão của họ rất trầm ổn, ngay cả lúc nổi nóng cũng trầm ổn.
Đường nhị trưởng lão: "Ngươi quản nhiều làm gì. Có đổi hay không?"
"Đổi chứ. Dù sao ta giữ lại cũng chẳng dùng đến. Tiểu nha đầu, ngươi sẽ không định dùng độc đan để hại người đấy chứ?" Ông lại quay sang Hộ Noãn.
Hộ Noãn không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào cổ ông, xem ở đó có nhiều hơn người khác hai cái ngấn hay không.
"Sẽ không đâu ạ. Con tự giữ dùng thôi. Sư bá, người muốn đổi lấy thứ gì?"
Vạn Thanh bật cười, lại quay sang Đường nhị trưởng lão: "Khẩu khí lớn thật, chẳng lẽ ngươi cái gì cũng có?"
Lại quay sang Hộ Noãn.
Hộ Noãn nghĩ, có phải vì quay đầu nhiều nên cổ được rèn luyện, nên ngấn ở cổ mới ít hơn người khác không.
Đường nhị trưởng lão: Đó là do ông ta béo đấy.
"Con có thể dùng linh thạch để mua, cũng có thể dùng linh thực để đổi. Hoặc sư bá có thứ gì muốn không ạ?"
Vạn Thanh cười, cô bé này có gia sản đây, mở miệng nói: "Ta muốn—"
"Loại từ tứ phẩm trở lên thì ngươi đừng hòng, đứa nhỏ này cũng cần dùng." Đường nhị trưởng lão không chút lưu tình ngắt lời ông.
Chỗ Hộ Noãn toàn là đồ tốt Kiều Du đưa cho, không thể để Vạn Thanh chiếm hời được.
Ông trực tiếp quyết định: "Dùng linh thạch mua."
"Này cái lão già kia, là ta bán đan chứ không phải ngươi."
Đường nhị trưởng lão mỉm cười với ông: "Ngươi có bán hay không?"
Không bán? Tự đi mà luyện cỏ U Dạ Hàm Đạm đó đi, chỉ riêng việc gom đủ phương thuốc thôi đã mất mấy trăm năm, ta xem ngươi nhịn được bao lâu.
Vạn Thanh tức tối: "Dùng linh thạch mua."
"Được ạ được ạ." Sợ ông đổi ý, Hộ Noãn nhanh chóng lấy ra một cái rương chạm trổ to bằng vòng tay, đặt lên khoảng trống trên chiếc bàn gỗ dày, rồi mở nắp ra.
Những viên thượng phẩm linh thạch xếp ngay ngắn khiến mắt Vạn Thanh hoa lên.
Ông là đan sư thất phẩm, sổ sách qua lại đều tính bằng thượng phẩm linh thạch, sớm đã coi thượng phẩm linh thạch như mây khói... Làm sao có thể! Cái rương này, sơ tính cũng phải có một ngàn viên, trẻ con bây giờ đều giàu có đến thế sao?
Đường nhị trưởng lão bật cười, tu vi chẳng cao bao nhiêu mà tiêu tiền lại vung tay quá trán, chút gia sản của Kiều Du đều dồn hết lên người đồ đệ rồi.
Vạn Thanh lẳng lặng lấy ra một đống bình đủ loại cao thấp béo gầy, toàn là loại bụng dẹt, chất đống trước mặt, ông còn muốn mở ra xem.
Đường nhị trưởng lão: "Chỉ có thế này thôi?"
Vạn Thanh lườm ông một cái: "Đống này đều xuất thân từ tay đan sư thất phẩm, bên ngoài khó mà tìm được một viên."
Đường nhị trưởng lão: "Không thể nào, lấy những thứ ngươi giấu kỹ ra đây."
Đan và độc không tách rời, đan sư nào cũng biết luyện vài loại độc đan, chỉ cần sửa đổi phương thuốc, hoặc thay đổi thứ tự thêm dược liệu là được. Trong quá trình luyện đan khó tránh khỏi sinh ra phế đan, độc đan. Có những phương thuốc còn lấy độc trị độc. Mà những nhân vật ở tầng lớp như họ, khi luyện đan lại càng không kén chọn, vì đôi khi độc dược lại càng biến hóa đa đoan, càng mang lại cho họ cảm hứng trên con đường đan đạo.
Làm sao có thể chỉ có chút ít này.
Vạn Thanh: "Một viên thất phẩm đan có thể bán được cả rương thượng phẩm linh thạch đấy."
Đường nhị trưởng lão: "Trước mặt hậu bối đừng có keo kiệt bủn xỉn. Ta còn không biết ngươi sao? Trong tay ngươi chưa bao giờ để độc đan lọt ra ngoài, thay vì để ngươi hủy đi, chi bằng đưa cho đứa nhỏ nhà ta mang đi chơi."
Vạn Thanh trừng mắt: "Hồ đồ, nhỡ nó dùng hại người thì sao—"
Hộ Noãn lập tức nói: "Không đâu ạ, con thề, con chỉ tự mình dùng chứ không đưa cho người khác."
Vạn Thanh lại trừng mắt to hơn: "Ngươi dùng? Nếu ngươi ăn độc đan của ta mà xảy ra chuyện, chẳng phải là tội của ta sao?"
Hộ Noãn: "Con đảm bảo không ăn."
Vạn Thanh không hiểu nổi: "Ngươi cần nhiều độc đan như vậy để làm gì?"
Đây không phải thứ tùy tiện, phải hỏi rõ ràng, đăng ký mục đích sử dụng mới yên tâm được.
Đường nhị trưởng lão mất kiên nhẫn: "Ngươi có bán hay không? Mua chút đan rách của ngươi mà phiền phức quá. Chẳng lẽ ngươi luyện đan kém nên xấu hổ không dám lấy ra khoe?"
Vạn Thanh lập tức nổ tung: "Ta khoe? Ta khoe? Hôm nay ta cho ngươi xem thành phẩm của đan sư đã chạm ngưỡng bát phẩm kinh diễm thế nào."
"Phi. Lấy ra so thử xem."
"So thì so."
Xoẹt xoẹt xoẹt, hai người thi nhau lấy ra các loại bình ngọc, bình gốm, bình gỗ, bình lưu ly. Đặt một bình xuống lại báo một cái tên, nào là Ngũ phẩm Tán Linh, Lục phẩm Phệ Tâm, Thất phẩm Toái Nguyên, nào là Tục Trần Đoạn, Hồng Nhan Hối, Mạch Lộ Nhân, còn có Nhất Mộng Đăng Thiên, Nhất Khứ Nan Tầm, Nhất Tâm Vô Úy.
Hộ Noãn lúc đầu còn nghe rõ, sau đó đầu óc không ghi nhớ nổi nữa, quá nhiều, tên gọi lại kỳ quặc, có cái nghe còn na ná nhau. Nàng thấy hai người càng bày càng nhiều, không gian trên bàn không đủ, vội vàng vòng qua, dùng muỗng dược, trượng dược, quạt dược treo bên bàn để dời những dược thảo đang bày trên đó sang chỗ khác, rất chú ý không để chúng chạm vào nhau.
Vạn Thanh liếc mắt thấy nàng ra tay rất chuyên nghiệp, liền tập trung đấu với Đường nhị trưởng lão.
Đường nhị trưởng lão cũng nhìn thấy, thầm an ủi, những năm nghe lỏm này không uổng phí, mưa dầm thấm lâu học được không ít, làm việc rất ra dáng, cũng không vì phiền phức hay không có lợi mà làm qua loa.
Còn mạnh hơn hai kẻ kia nhiều, không trách huynh trưởng đổi ý, chuyện thu đồ đệ thế này nhất định phải cẩn trọng mới được.