Tiểu Đỗ vừa giới thiệu tình hình, vừa bước đi cùng Ngọc Anh. Cậu vô thức ngẩng đầu nhìn lên, thấy một người, khóe miệng không khỏi cong lên, nở nụ cười.
Ngọc Anh nhìn theo ánh mắt của cậu, thì ra là Tiểu Hồng đang dọn dẹp vệ sinh, bận rộn đến mức đầu không ngẩng, mắt không rời, chẳng hề nhìn thấy Tiểu Đỗ.
"Chị Hồng!" Ngọc Anh rảo bước lại gần, cô thật sự không ngờ Tiểu Hồng cũng bày một gian hàng.
Gian hàng này chuyên về gia công, rất bẩn, dưới đất đầy vết dầu mỡ.
Tiểu Hồng mang phèn chua đến, đang cặm cụi tẩy rửa.
"Ngọc Anh à, các em đến rồi."
"Gian hàng này là của chị sao?"
"Không phải, là của anh Trần. Anh ấy cứ khăng khăng đòi ra đây bán hàng. Trước đó anh ấy bị ngộ độc khí than, sức khỏe vẫn chưa hồi phục hẳn, ra bán được hai ngày đã đổ bệnh, nên chị và chị cả đến giúp dọn dẹp." Tiểu Hồng nhanh nhảu đáp. Vốn dĩ cô đã nói năng nhanh nhẹn, nhưng giờ đây lại thêm vài phần tự tin, thần thái cả người hoàn toàn khác biệt.
Đây chắc là sức mạnh của tình yêu. Tiểu Hồng vốn có làn da trắng vàng, mắt phượng, là người Trung Nguyên điển hình, da thịt săn chắc, trông rất trẻ trung. Giờ đây thần thái rạng rỡ, trông chỉ như mới hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, như thể đã tìm lại được thời thanh xuân của mình vậy.
"Nước nóng tới rồi!" Chị cả xách một thùng nước, lảo đảo bước tới.
Tiểu Đỗ chạy lại định đón lấy, nhưng bị chị cả ngăn lại.
"Nóng lắm, đừng để bị bỏng!" Trong mắt chị cả, những người này đều là các em, cần được chăm sóc, mãi mãi không bao giờ lớn.
"Chị cả, chị lấy nước nóng ở đâu vậy?" Tiểu Hồng tò mò hỏi.
"Chị nói chuyện với người quản lý, đun trong phòng của cậu ấy đấy." Khả năng giao tiếp của chị cả tiến bộ rõ rệt, khiến Ngọc Anh và mấy người khác phải kinh ngạc.
Chị cả ngày trước nói chuyện với người khác còn thấy chột dạ, giờ đây đã dám chủ động yêu cầu thứ này thứ nọ, quả là một bước tiến lớn. Hóa ra tình yêu chính là liều thuốc tốt nhất trên đời.
Có nước nóng hỗ trợ, mặt đất được làm sạch dễ dàng hơn. Gian hàng bên cạnh có một bà cụ dẫn theo một cô bé, nhìn họ làm việc mà ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Chị cả nhìn thấy cảnh đó, chẳng nói chẳng rằng, chia một chậu nước sang, lại còn giành lấy cái chổi từ tay bà cụ, giúp họ tẩy rửa.
"Đồng chí, đồng chí! Đừng quét nước bẩn xuống bãi cỏ, hóa chất trong nước sẽ làm chết cỏ đấy!" Người quản lý công viên chạy như bay tới, ngăn chị cả lại.
"Xin lỗi! Tôi dọn ngay đây, tôi sẽ xách đi đổ vào cống thoát nước." Chị cả đáp ngay lập tức, không hề hoảng loạn, bắt đầu thu gom nước thải vào chậu.
Ngọc Anh thầm giơ ngón cái trong lòng, khí chất của chị cả bây giờ chẳng khác gì người bình thường nữa rồi.
Cô quay đầu lại nhìn, thấy trong mắt Tiểu Đỗ ánh lên những giọt lệ, cậu cũng đã chứng kiến hết thảy.
Đúng lúc này, một nhóm người tiến về phía họ, người vác máy quay, người chụp ảnh, dẫn đầu chính là Chủ nhiệm Trương của Ủy ban Cải cách và Phát triển.
Ngọc Anh không ngờ hôm nay họ lại đến phỏng vấn.
"Vừa hay Tiểu Tống cũng ở đây, cháu cũng nói vài câu đi." Chủ nhiệm Trương gọi Ngọc Anh lại.
Ngọc Anh nhất thời có chút ngơ ngác, may mà đầu óc cô xoay chuyển nhanh, nói vài câu xã giao mới giải tỏa được sự ngượng ngùng.
"Hôm nay đến bổ sung vài cảnh quay, làm việc phải có đầu có đuôi mà. Vừa qua đây thấy các cháu đang dọn dẹp vệ sinh, làm việc rất tốt!" Chủ nhiệm Trương khen ngợi.
"Đây là việc nên làm, không thể phá hoại môi trường được ạ." Ngọc Anh cười đáp.
Nếu lần này không làm cho tốt, lần sau công viên chịu thiệt, chắc chắn họ sẽ không hợp tác nữa.
"Tiểu Hồng, chị ở đây à, làm tôi tìm mãi!" Người lên tiếng là quản giáo Lưu, chạy đến thở hổn hển.
"Quản giáo Lưu? Sao cô lại đến đây?" Tiểu Hồng cũng giật mình.
"Quản giáo Lưu?" Chủ nhiệm Trương cũng nhận ra.
Quản giáo Lưu không ngờ ở đây lại có nhiều người quen đến vậy, sững người một lúc mới lần lượt chào hỏi.
"Là thế này, chủ gian hàng này là người từ chỗ chúng tôi ra, thuộc diện tái hòa nhập cộng đồng. Chính sách quốc gia là phải hỗ trợ, lần này tôi đến xem kết quả phản hồi. Đến nhà không thấy người, nên chạy đến đây." Quản giáo Lưu giải thích.
"Chuyện này cô cứ yên tâm, tôi đang giám sát đây." Chủ nhiệm Trương cũng từng làm việc với quản giáo Lưu, biết cô vì chuyện tái hòa nhập của những người này mà không ít lần chạy đôn chạy đáo, nên cũng đã quen mặt.
"Anh Trần không ở nhà sao?" Tiểu Hồng nhíu mày.
"Kia chẳng phải là tới rồi sao?" Quản giáo Lưu mắt sắc, giơ tay chỉ.
Anh Trần chống gậy, khập khiễng bước về phía này.
"Anh Trần, chẳng phải đã bảo anh ở nhà nghỉ ngơi sao?" Tiểu Hồng nóng tính, chạy tới trách móc.
"Ôi, anh làm sao ở yên được, cứ nghĩ đến các em ở đây vất vả là không nhịn được phải qua. Đây là bánh nhân anh tự làm ở nhà, các em ăn tạm miếng đi." Anh Trần cầm một túi nilon lớn, bánh vẫn còn bốc hơi nóng hổi.
"Chúng em không đói." Chị cả đón lấy, quay sang Tiểu Hồng, "Chỉ có em sáng nay chưa ăn gì, em ăn một cái trước đi."
Nhiều người thế này, Tiểu Hồng dù có đói thật cũng chẳng dám ăn. Chị cả cứ như muốn đút tận miệng cô, cô chỉ đành vừa né tránh vừa lùi lại phía sau.
"Chị cả, em không ăn đâu!"
"Đây chính là người chị cả mà cô nhắc đến đúng không?" Quản giáo Lưu nãy giờ vẫn nghe ngóng, để tâm.
"À, vâng, là tôi." Chị cả không hiểu cô ấy hỏi gì, dù sao cô cũng đúng là chị cả.
"Ôi trời! Tôi nghe Tiểu Hồng nhắc đến chị không ít lần, chị đối xử với Tiểu Hồng tốt như vậy, tôi phải cảm ơn chị mới được!" Quản giáo Lưu nhiệt tình bước tới, nắm chặt tay chị cả, lắc mạnh vài cái.
Chị cả càng thêm ngơ ngác.
Chị ngẩn người nhìn Tiểu Hồng, không biết nói gì cho phải.
Tiểu Hồng cũng thấy ngượng. Hôm đó đi ăn với quản giáo Lưu, cô lỡ lời nói ra chuyện mình thích Tiểu Đỗ. Tất nhiên không thể nói thẳng là thầm mến, chỉ đành nói là nhờ chị cả tác hợp. Nhưng thực tế, chị cả chỉ coi cô như em gái ruột, đối xử với cô đặc biệt tốt.
"Không sao đâu chị cả, đây là lãnh đạo cũ của em." Tiểu Hồng nháy mắt ra hiệu cho quản giáo Lưu đừng nói nữa.
Quản giáo Lưu không thấy, nghe nói không nhận nhầm người, lập tức càng nhiệt tình hơn.
"Nhìn chị cả là biết người tốt rồi, có được người chị chồng như chị, đúng là phúc của Tiểu Hồng đấy!"
"Chị chồng? Tôi là chị cả của con bé, không phải chị chồng." Chị cả càng không hiểu gì, chị vẫn biết phân biệt thứ bậc, chị chồng chẳng phải là chị của chồng sao?
"Tôi biết chứ, đây chẳng phải là chưa làm lễ thôi sao, làm lễ xong chẳng phải là chị chồng rồi!" Quản giáo Lưu kéo Tiểu Hồng, "Này, chuyện này nên làm sớm đi thôi, cô cũng không còn nhỏ nữa, nhân lúc còn trẻ mau sinh con mới là việc chính."
Quản giáo Lưu đã quen lo chuyện bao đồng, y như bà chủ nhiệm hội phụ nữ khu phố. Nói thế này khiến mặt Tiểu Hồng càng thêm khó coi, cô cứ kéo kéo tay áo quản giáo Lưu.
Quản giáo Lưu biết cô xấu hổ, nhưng hiếm khi cô mới ra ngoài một lần, người trong cuộc lại có mặt đầy đủ, cô đang nóng lòng muốn chốt hạ chuyện này.
Vừa nghe họ nói chuyện, cũng thấy Tiểu Đỗ là ai, cô thấy khá ưng ý, nên muốn tranh thủ tác hợp cho xong.
"Họ còn đang dọn dẹp, chúng ta qua bên này nói chuyện đi." Ngọc Anh thấy Tiểu Hồng lúng túng, dù không biết nguyên nhân nhưng vẫn muốn giải vây cho cô, nên bảo mọi người đi sang chỗ khác.
Thế nhưng chị cả vẫn không tha, nắm lấy tay quản giáo Lưu không buông.
"Đồng chí, cô tính sai thứ bậc rồi, tôi là chị cả của Tiểu Hồng, không phải chị chồng."
"Chị cả, chị lú lẫn rồi sao? Tiểu Hồng gả vào nhà các chị, chị chẳng phải là chị chồng rồi còn gì."