Ngọc Anh và Lục Tiêu Dao đi đón máy bay, vừa thấy Nhị ca và Tiểu Tuyết đã lao thẳng tới.
Sân bay rất đông người, đều là tới đón các đại minh tinh. Cặp đôi Nhị ca và Tiểu Tuyết vốn dĩ đã vô cùng thu hút, vừa xuất hiện liền bị vây kín.
Ngọc Anh xông vào đám đông, nhào thẳng vào lòng Nhị ca, còn được anh bế bổng lên xoay nửa vòng, chớp mắt ánh đèn flash đã nháy liên hồi không dứt.
Sau khi ôm Nhị ca, Ngọc Anh lại ôm chầm lấy Tiểu Tuyết. Lần ôm này kéo dài hơn một chút, đã lâu không gặp, cả hai đều cảm xúc đan xen.
Họ chen ra khỏi đám đông, lên xe của Lục Tiêu Dao.
"Ngũ đệ bị thương sao?" Lúc nói chuyện điện thoại hôm qua, Nhị ca có hỏi qua tình hình, Ngọc Anh đã kể sơ lược.
Khi đó Nhị ca đang vội ra sân bay nên không kịp hỏi kỹ, chỉ nghe nói không có gì đáng ngại. Giờ đã có thời gian, anh lập tức truy hỏi.
Ngọc Anh kể lại đầu đuôi sự việc, Nhị ca và Tiểu Tuyết đều im lặng.
"Muốn đứng vững ở một nơi nào đó, quả thực cần thời gian và hậu thuẫn."
Nhị ca không còn là chàng trai trẻ ngây ngô mới rời quê nhà ngày nào, suy nghĩ đã rất thấu đáo.
"Có cần anh gọi điện cho ba anh không?" Lục Tiêu Dao vừa lái xe vừa cẩn trọng hỏi.
Anh sợ làm tổn thương lòng tự trọng của Ngọc Anh, thấy cô đang đầy nhiệt huyết, anh cũng không muốn dập tắt ý chí của cô, nhưng đối thủ quá mạnh, lòng anh vẫn không yên.
"Có em ở đây, sợ cái gì, em sẽ giải quyết từng việc một." Ngọc Anh vẫn có chút tự tin này.
A Bà ở nhà đã chuẩn bị sẵn cơm nước, cả gia đình hiếm khi sum vầy.
Ngũ đệ vốn định chống nạng đi xuống, không ngờ bị Nhị ca bế kiểu công chúa đưa xuống, mọi người nhìn thấy mà cười không ngớt.
"Nhị ca, anh cho em chút thể diện được không?" Ngũ đệ bất lực nói.
"Nhị ca mấy năm rồi không bế chú, hiếm có cơ hội này, chú nể mặt anh đi. Hồi nhỏ chú để anh bế còn ít sao?" Nhị ca đặt Ngũ đệ xuống ghế, vỗ mạnh lên lưng cậu một cái.
Ngọc Anh nghe vậy, chẳng hiểu sao hốc mắt lại cay cay. Nhớ lại những năm tháng đã qua, bao nhiêu gian khó, đi được đến ngày hôm nay đã là điều vô cùng đáng quý.
Đáng quý nhất là gia đình họ Tống không vì tiền bạc mà xa cách, anh em cha mẹ vẫn yêu thương gắn bó như ngày nào.
Ăn cơm xong, mấy người Ngọc Anh đi vào phòng khách nhỏ. Viện Viện không thân với Nhị ca lắm nên vẫn còn chút e dè, vì vậy Tiểu Tuyết cứ nắm lấy tay cô bé.
"Ngọc Anh, em có ý tưởng gì, nói thử xem, bọn anh có thể làm gì?"
"Sau lễ trao giải điện ảnh không phải có một buổi tiệc tối sao? Anh kiếm cho tụi em mấy tấm vé mời." Ngọc Anh ra lệnh cho Nhị ca.
"Chuyện nhỏ." Nhị ca lập tức đồng ý.
"Còn gì nữa không?"
"Còn gì nữa à? Chính là phải ăn mặc thật đẹp!" Ngọc Anh cười nói.
"Em không đi đâu, Ngũ đệ cũng không đi được." Viện Viện nói ngay.
"Chị bắt buộc phải đi, đi cùng bọn em, chị là người nhà họ Tống." Ngọc Anh bác bỏ yêu cầu của cô ngay lập tức.
"Vậy được rồi, ngày mai chuẩn bị lễ phục, dù sao em cũng không tới Nhật Nguyệt Phục Sức nữa đâu." Viện Viện cứ nghĩ đến việc mọi chuyện đều bắt nguồn từ đó là lại thấy không vui.
"Phải đi, em đi cùng chị. Quan hệ giữa chúng ta và chị Tiểu Ngư không phải vì chút chuyện nhỏ này mà trở nên căng thẳng, chị vẫn chưa hiểu sao." Ngọc Anh cũng không nói sâu thêm, duyên nợ giữa cô và Tề Tứ nói ra thì dài lắm, có những chuyện, người chưa từng trải qua thì không cách nào thấu hiểu được.
Viện Viện trước mặt Ngọc Anh là tuyệt đối phục tùng, nghe cô nói vậy liền không phản đối nữa.
Ngày hôm sau, Ngọc Anh dẫn theo Nhị tẩu và Ngũ tẩu tới Nhật Nguyệt Phục Sức.
Người quản lý quen biết Ngọc Anh, thấy cô như thấy người thân, lập tức tới xin lỗi Viện Viện.
"Nói những lời vô ích này làm gì, đều là người một nhà cả, thừa thãi không?" Ngọc Anh trách yêu, "Mau giúp chúng tôi chọn đồ đi, đây là dùng gấp đấy. Tôi ở chỗ các người làm gì có hàng dự trữ."
Viện Viện thì dễ, quần áo của đơn hàng trước vẫn còn đó.
Nhưng Ngọc Anh và Tiểu Tuyết thì không may mắn như vậy.
Tiểu Tuyết cũng mang lễ phục tới, nhưng Ngọc Anh cảm thấy không đủ nổi bật, muốn cô thay bộ khác.
Nói về việc phụ nữ giữ dáng thì khó hơn đàn ông nhiều, nhất là sau khi sinh con, muốn không bị biến dạng thì phải bỏ ra bao nhiêu nỗ lực.
Tiểu Tuyết sau khi quay lại công việc cũng rất vất vả, tuy vẫn luôn chú ý nhưng vẫn khó tránh khỏi chút "hạnh phúc phì" (tăng cân do cuộc sống hạnh phúc), theo lời cô nói, Nhị ca quản lý miệng cô, ngày nào cũng dỗ dành cô ăn.
"Anh ấy là nghiêm với mình, rộng với người!"
Ngọc Anh lại thấy Tiểu Tuyết mũm mĩm một chút càng đẹp, cả người như đang tỏa sáng, làn da tròn trịa mịn màng, vóc dáng đầy đặn, tuy không còn vẻ thanh thuần như trước nhưng giờ lại đậm đà nét phụ nữ. Như lời bình luận trên mạng, hiện tại chính là đỉnh cao nhan sắc của cô.
Cô mang theo một chiếc váy dài màu xám, tuy rất mơ mộng nhưng Ngọc Anh vẫn thấy quá kín đáo. Cô chọn cho Tiểu Tuyết một chiếc váy dài ren đen, mặc vào nhìn là thấy nét quyến rũ khó cưỡng.
"Nhị ca của em chắc sẽ không đồng ý đâu." Tiểu Tuyết vừa nói vừa không nhịn được cứ nhìn mình trong gương, thật sự là quá đẹp.
"Em đồng ý rồi, anh ấy dám nói gì chứ!" Ngọc Anh không hề định quan tâm đến ý kiến của Nhị ca, ai chẳng sống một đời, thanh xuân chỉ có một lần, nếu Tiểu Tuyết bây giờ đang đẹp như vậy, không có lý do gì mà không phô bày ra.
Chọn xong cho Tiểu Tuyết, Viện Viện cũng từ phòng thử đồ bước ra.
Chiếc váy của cô là kiểu váy xếp ly bầu trời sao đang thịnh hành nhất hiện nay, gấu váy xếp ly được định hình ở nhiệt độ cao, kéo ra giống như đuôi công, lấp lánh ánh bảy màu, vừa vặn phù hợp với vẻ thanh xuân rạng rỡ của Viện Viện.
Đến lượt Ngọc Anh, quản lý dẫn cô vào phòng thay đồ phía trong, nơi này có một số phiên bản giới hạn. Đây là phương pháp do Tần Tiểu Ngư tự sáng tạo ra, làm trước vài phiên bản tinh phẩm để phòng khi khách hàng có nhu cầu khẩn cấp.
Ngọc Anh xem từ đầu đến cuối, không có kiểu dáng nào thực sự ưng ý.
Người quản lý nhận ra, vội hỏi: "Đều không thích ạ?"
"Vâng." Ngọc Anh tiếc nuối nói.
"Chi nhánh vẫn còn vài bộ, có cần gửi tới xem thử không?" Người quản lý muốn dành cho Ngọc Anh sự phục vụ chu đáo nhất.
Thời điểm này vẫn chưa có máy tính, không thể lựa chọn trên mạng, hơi phiền phức.
"Đây là gì? Áo dài sao?"
Ngọc Anh chợt phát hiện một bộ váy màu trắng trong tủ đồ bên cạnh.
Bộ váy này khá thú vị, phần thân trên rất giống áo sườn xám, phần tà váy kéo dài hai dải lụa, trông rất thướt tha.
"Cô Tống quả là người sành sỏi. Đây là áo dài cải tiến, là hàng triển lãm trong tuần lễ quốc tế lần trước, vì là thành phẩm, vòng eo quá nhỏ nên đã cất đi."
"Để tôi thử xem." Ngọc Anh vẫn rất tự tin vào vòng eo của mình.
Đây là sự khác biệt giữa con gái và phụ nữ, khung xương cô nhỏ nhắn, nên vòng eo vừa thon vừa mềm mại.
Công ty của Tần Tiểu Ngư có một thói quen, khi tham gia triển lãm quốc tế cũng dùng người mẫu của chính mình, tuy chi phí cao hơn nhưng tác phẩm của nhà thiết kế phương Đông thì người phương Đông thể hiện vẫn tốt hơn.
Ngọc Anh vào phòng thử đồ, lúc bước ra, Tiểu Tuyết và Viện Viện đều thốt lên kinh ngạc.
"Đẹp quá!"
Ngọc Anh bước tới trước gương nhìn thử, quả nhiên sự cải tiến của nhà thiết kế đã giúp chiếc váy thêm phần ấn tượng, cộng thêm gương mặt không chút phấn son điêu luyện của cô, đúng là sự kết hợp hoàn hảo.
Cả ba đều hài lòng, mang thẳng váy và giày về nhà.