Ngọc Anh vỗ trán, vẫn là Tiểu Tứ chu đáo. Hôm nay là sinh nhật thầy Đường, mọi năm đều phải chuẩn bị quà cáp, năm nay bận rộn chuyện hôn lễ nên cuống cuồng hết cả, lại thêm chuyện Từ Đại Miệng gây rối, thế là quên bẵng mất.
Lão Tam và Cốc Vũ đều đang giúp đỡ trong bếp, nghe tin phải đến nhà thầy Đường, Lão Tam liền chạy qua xách đồ.
Hai anh em vừa vào đến con hẻm nhà thầy Đường đã phát hiện trước cửa có một chiếc thùng lớn.
Phía trên dán một tờ giấy, viết bốn chữ "Nếu cần tự lấy".
Nét chữ thanh tú nhưng chưa đủ công lực.
Nhìn là biết người viết mới tập tành không lâu, có linh tính nhưng thiếu thời gian mài giũa, chắc chắn là bút tích của Hàn Băng.
Ngọc Anh bấm chuông cửa, thầy Đường đích thân ra mở, ông ấy vậy mà còn đang đeo tạp dề.
“Đây là?” Lão Tam cũng tò mò về cái thùng lớn.
“Dạo này người mang đồ đến ngày càng nhiều, chúng tôi cũng không ăn hết được, Tiểu Băng mới nghĩ ra cách này, đặt một cái thùng ở đây. Ai mang đồ đến thì bỏ vào, nhà nào không đủ điều kiện đón năm mới thì cứ tự tới lấy, coi như tận dụng được cả.” Khi thầy Đường nói những lời này, mày giãn mắt cười, chẳng còn vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ như trước nữa, sự cưng chiều dành cho Hàn Băng lộ rõ mồn một.
Đây quả thực là việc thiện. Ở vùng Đông Bắc những năm chín mươi, kinh tế tuy cũng tạm ổn, nhưng không chịu nổi cảnh nhà đông con, vẫn có những gia đình rơi vào cảnh giật gấu vá vai.
Thầy Đường làm vậy vừa không làm tổn thương lòng tự trọng của người tặng, cũng chẳng khiến người nhận thấy xấu hổ, vẹn cả đôi đường.
Hàn Băng và bố mẹ đang gói sủi cảo, thầy Đường thì đang đun nước trong bếp, chuẩn bị thả sủi cảo vào nồi.
Một bầu không khí ấm cúng, đậm đà hơi thở cuộc sống. Vì Hàn Băng, thầy Đường đã "hạ phàm" rồi.
Món ăn Tiểu Tứ gửi đến được bày thẳng lên bàn, mới lạ nhất chính là chiếc bánh kem.
Hàn Băng vừa nhìn thấy, đôi mắt liền sáng rực lên.
Thầy Đường chắc chắn chẳng mặn mà gì với bánh kem, nhưng Hàn Băng thích. Ở Yến Đô cái gì chẳng có, tới cái chốn khỉ ho cò gáy này mà đột nhiên thấy bánh kem, quả thực là một niềm bất ngờ.
Cho nên món quà này nói là tặng thầy Đường, chi bằng nói là tặng cho Hàn Băng thì đúng hơn. Nhưng Hàn Băng vui thì thầy Đường càng vui hơn, món quà này đã chạm tới tận đáy lòng rồi.
Tay nghề của Tiểu Tứ quả thực xuất thần nhập hóa, một chiếc bánh kem bắt hoa được làm thành tác phẩm nghệ thuật, kích thước không lớn nhưng cực kỳ tinh xảo.
Hàn Băng ngắm nghía hồi lâu, không nỡ đụng vào, cuối cùng thầy Đường đề nghị: “Để tôi đi lấy máy ảnh, chúng ta chụp chung một tấm!”
Cuối cùng là Lão Tam chụp, Hàn Băng và thầy Đường ngồi cạnh nhau, bên cạnh là hai vị phụ huynh có chút gượng gạo, Ngọc Anh đứng phía sau Hàn Băng, ai nấy đều không giấu nổi nụ cười, một buổi tối ấm áp và tốt đẹp.
“Ngọc Anh, cháu mang máy ảnh về đi, các cháu tụ tập đông người, chụp thêm vài tấm làm kỷ niệm.” Thầy Đường nhắc nhở Ngọc Anh.
Ngọc Anh lúc này mới nhớ ra, vốn dĩ định chụp ảnh, nhà cũng có máy ảnh nhưng vì bị mấy chuyện lộn xộn kia làm cho quên mất mua phim. May mà có nửa cuộn phim của thầy Đường cứu nguy.
“Cảm ơn thầy Đường, trước kia cháu đã thấy thầy rất tốt rồi, giờ có chị Băng, cháu thấy thầy còn tốt hơn nữa.”
“Phải, trước đây tôi quá lạnh nhạt, tuy cũng là chữa bệnh cứu người nhưng luôn có vẻ bề trên. Sau khi có Tiểu Băng, tôi mới biết con người cần phải sống gần gũi với đời thường.” Thầy Đường chân thành cảm thán.
“Cháu làm gì sai mà lễ tết lại phải ăn ‘cơm chó’ thế này.” Ngọc Anh bĩu môi.
“Cơm chó gì cơ? Chẳng lẽ tôi bưng nhầm món à?” Mẹ Hàn Băng nghe vậy, sợ hết hồn, vội vàng chạy ra bàn kiểm tra. Vốn dĩ nhà thầy Đường rộng, phía sau có nuôi hai con chó sói lớn, cũng được cho ăn ở trong bếp, nên mẹ Hàn Băng mới hoảng hốt như vậy.
Ngọc Anh chơi với Hàn Băng đã lâu nên hiểu những từ ngữ này, biết Ngọc Anh chỉ đang nói đùa. Thầy Đường cũng không hiểu, hoang mang y như mẹ Hàn Băng.
“Là con bé Ngọc Anh nói bậy đấy, đừng nghe nó nói nhăng nói cuội.” Hàn Băng cười nói.
Ngọc Anh sợ người nhà đợi lâu, ngồi lại một lát với Lão Tam rồi ra về.
“Nhìn người ta một cặp hạnh phúc chưa kìa, mình còn phải đợi năm tháng nữa.” Lão Tam bĩu môi.
“Anh, đừng có không biết đủ, anh có chị Cốc Vũ đã là hạnh phúc lắm rồi.” Ngọc Anh nhắc nhở anh mình.
Bàn ăn trong nhà đã bày biện xong xuôi, mỗi phòng đặt một cái bàn, người chen chúc người, thật là náo nhiệt.
“Thật không bằng ở nhà cấp bốn rộng rãi ngày xưa!” Kế Đại Niên vẫn chưa thấy thỏa mãn.
“Ông nhìn nhà thầy Phùng biết hưởng thụ chưa, xây hẳn một căn biệt thự nhỏ. Sao nhà mình không xây một căn?” Từ Đại Miệng nhịn mãi, cuối cùng cũng tìm được một câu nói chẳng liên quan gì đến tình hình hiện tại.
Nhưng lúc này mà nhắc tới nhà thầy Phùng, đúng là "đụng vào chỗ đau", Thu Nguyệt liếc bà ta một cái, bà ta thở dài thườn thượt, cố ăn vài miếng rồi ngậm miệng lại.
“Không vội, rồi sẽ có cả thôi.” Ngọc Anh biết còn phải đợi thêm hai năm nữa mới có thể bắt đầu mở rộng, giờ chưa phải lúc, phải biết giữ vững.
“Hôm nọ chủ nhiệm Chu qua đây, nói thầy Phùng lén quay về một chuyến, bị mẹ Tiểu Bân chặn trong phòng đánh cho một trận đấy.” Kế Đại Niên hả hê nói.
“Sao cô ấy còn dám quay về?” Ngọc Anh nhíu mày, người có thể khiến thầy Phùng quay về chắc chắn phải là chuyện quan trọng.
Ngọc Anh từ từ đặt bát xuống.
“Ăn cơm đi, lúc ăn cơm không bàn chuyện công việc.” Thu Nguyệt lại lườm bố mình một cái, gắp cho Ngọc Anh một miếng sườn.
“Không ăn đâu, có mỡ.” Ngọc Anh kêu lên ngay lập tức.
Thời đó người ta vẫn chuộng vẻ đầy đặn, đều thích ăn chút mỡ, phần nạc dắt mỡ trên miếng sườn lại càng thơm, chỉ có Ngọc Anh là tiểu thư đài các.
“Không ăn thì cho chị.” Huệ Bảo ngồi ngay cạnh, tiện tay gắp luôn miếng sườn đi.
Cả nhà ồn ào náo nhiệt, nhóm người trẻ, nhóm người già, rồi một đám nhóc tì, ai nấy đều có trò chơi riêng, cảnh tượng thật ấm áp.
Trẻ con ăn nhanh, đứa nào cũng vội vàng rời bàn đi chơi.
Trong phòng nhỏ, sợ chúng chạy nhảy va quệt, Thu Nguyệt đề nghị đưa chúng sang nhà họ Kế.
Ngọc Anh thấy họ định đi, cũng đặt đũa xuống.
“Con mới ăn được mấy miếng, ngồi yên đó cho mẹ!” Mạnh Xảo Liên quát.
“Con ăn bánh kem bên nhà thầy Đường rồi, không đói đâu ạ.” Ngọc Anh cười hì hì, chạy theo đám nhỏ.
Tiểu Yến dẫn theo Cầu Vồng cũng chạy theo, căn phòng lập tức rộng rãi hơn hẳn.
Tiểu Tuyết đi cùng Thu Nguyệt, con cái quá đông, một người quản không xuể.
“Các em định đi rồi à?” Thu Nguyệt hỏi một câu, Tiểu Tuyết liền hiểu ý.
“Chị dâu, cuộc điện thoại em gọi chị nghe thấy rồi đúng không?”
“Ừ, bảo là mùng năm đã đi rồi. Haiz, mẹ lại buồn cho xem.”
“Không còn cách nào khác, công việc của anh Hai là vậy mà. Bảo là phải tranh thủ quay cảnh tuyết, giờ Yến Đô tuyết rơi dày, tiện đường lấy cảnh luôn, nếu dựng cảnh tuyết nhân tạo thì tốn kém lắm.” Tiểu Tuyết kiên nhẫn giải thích.
“Đừng nói với mẹ trước, đợi mùng ba rồi tính, không thì cả cái tết chẳng yên ổn đâu.” Thu Nguyệt nhắc nhở.
“Nếu mẹ không nỡ xa anh Hai, có thể đi cùng chúng em, ở lại thêm một thời gian.”
“Tiểu Tuyết, em không hiểu mẹ đâu, mẹ mà đến Yến Đô, lại sẽ nhớ mấy người ở nhà này. Mẹ chỉ hận không thể ôm tất cả vào lòng.” Quả nhiên Thu Nguyệt tâm lý nhất, Ngọc Anh gật đầu.
“Vậy thì chuyển hết qua đó!” Tiểu Tuyết cũng cười.
“Chỗ em rộng được bao nhiêu mà đòi chuyển hết qua đó.” Thu Nguyệt mắng yêu.