Ngọc Anh mất tích, nhưng nhà họ Tống không hề hay biết. Nhà họ Tống cũng đang trong cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Đêm hôm trước, Mạnh Xảo Liên cứ thấy trong lòng bất an, lại chẳng nói rõ được là xảy ra chuyện gì. Bà trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng Tống Lão Yên không nhịn được nữa mới lên tiếng: "Bà bị bệnh tim, không ngủ ngon giấc thì mai lại mệt đấy." Mạnh Xảo Liên đành phải nằm xuống.
Đột nhiên, bà nghe trên lầu có tiếng động, giống như có ghế đổ, tiếp đó là tiếng bước chân hỗn loạn. Lầu trên chính là nhà của Tống Ngọc Kiều.
Tống Lão Yên chồm dậy lắng nghe: "Không giống như đang cãi nhau."
"Nghe kìa, mở cửa rồi." Thính giác của Mạnh Xảo Liên rất nhạy, bà đang nói đến cửa chính của tòa nhà. Cửa tầng vang lên tiếng "rầm" một cái, có người ra vào.
"Là người lên lầu, tầng hai à?" Tống Lão Yên không ngồi yên được nữa, liền ngồi bật dậy.
Mạnh Xảo Liên đã mặc xong quần áo. Hai ông bà ra đến cửa, vừa mở cửa phòng ra đã thấy Tống Ngọc Kiều đang bế Thu Nguyệt từ trên lầu đi xuống.
"Đây là bị làm sao vậy?" Hai chân Mạnh Xảo Liên nhũn ra ngay lập tức.
"Mẹ, sao mẹ lại ra đây? Vào trong đi, con đưa Thu Nguyệt đi bệnh viện, cô ấy bị đau bụng." Tống Ngọc Kiều nói xong liền đi thẳng ra cửa. Tống Lão Yên phản ứng nhanh, vội chạy tới mở cửa cho con trai đi qua.
"Mẹ đi cùng con." Mạnh Xảo Liên không nói hai lời liền đuổi theo.
Thu Nguyệt bị dọa sảy thai. Tống Ngọc Kiều không dám làm kinh động đến mẹ, chỉ gọi điện bảo Từ Đại Chủy đến trông trẻ. Giờ đây Mạnh Xảo Liên và Tống Lão Yên đều đã đuổi theo, anh chỉ đành đưa cả hai ông bà đi cùng. Phải nói việc có thêm hai người đi cùng là rất đúng đắn, hai ông bà bận rộn ngược xuôi, vừa đóng tiền vừa lấy thuốc, giúp đỡ được rất nhiều việc.
Thu Nguyệt được đẩy vào phòng sinh rồi không còn động tĩnh gì nữa. Hai ông bà đứng ngoài cửa, lòng thắt lại, bốn bàn tay nắm chặt lấy nhau, lại một lần nữa cả gia đình cùng vượt qua cửa ải khó khăn.
Bác sĩ và y tá ra ra vào vào, hai ông bà càng thêm lo lắng.
"Người nhà đâu?" Một bác sĩ từ bên trong đi ra. Đúng lúc Tống Ngọc Kiều không có ở đó vì đã xuống lầu lấy thuốc.
Mạnh Xảo Liên vội vàng chạy tới: "Tôi đây! Nguyệt nhi của tôi thế nào rồi?" Mạnh Xảo Liên gần như sắp khóc.
"Tình hình không được ổn định lắm." Bác sĩ nói một cách mơ hồ, nhìn ra Mạnh Xảo Liên không phải người quyết định nên sợ gây áp lực cho bà.
"Là đứa bé không ổn hay người lớn không ổn vậy? Chúng tôi chỉ cần người lớn thôi, không cần đứa bé nữa, chỉ cần người lớn bình an là được!" Mạnh Xảo Liên túm lấy bác sĩ.
"Hà, nghe giọng điệu này là biết ngay mẹ đẻ rồi, yên tâm đi, chắc chắn sẽ ưu tiên giữ người lớn trước." Bác sĩ không nhịn được cười. Ở đây ngày nào cũng chứng kiến quá nhiều chuyện, bác sĩ đều đoán được gần đúng. Người muốn giữ mẹ đều là người nhà mẹ đẻ, mẹ chồng thì chẳng ai làm thế cả.
"Thu Nguyệt sao rồi?" Từ Đại Chủy vội vã chạy đến.
"Đứa bé thì sao?" Mạnh Xảo Liên thấy bà ấy chạy đến một mình liền vội hỏi.
"Đại Niên đang trông, Tiểu Tứ cũng xuống rồi." Từ Đại Chủy đã sắp xếp ổn thỏa, vì không yên tâm nên mới chạy theo.
"Con tới rồi!" Tống Ngọc Kiều từ dưới lầu chạy lên, đưa thuốc cho bác sĩ, hai người thì thầm vài câu rồi bác sĩ vội vàng đi vào trong.
"Mẹ, mẹ, hai người chuẩn bị tâm lý đi, có thể không giữ được đứa bé." Tống Ngọc Kiều quay lại làm công tác tư tưởng cho hai người mẹ trước.
"Mẹ vừa nói rồi, không cần giữ đứa bé, người lớn bình an là được!" Mạnh Xảo Liên sốt ruột dậm chân.
Từ Đại Chủy xắn tay áo lau nước mắt: "Thu Nguyệt có người mẹ chồng như bà thật là hạnh phúc, đứa bé này có số tốt, chắc chắn sẽ vượt qua được."
"Tôi cứ nghĩ, liệu có phải do mình quá tham lam, còn muốn có cháu trai, giờ đã có bốn đứa rồi, mãn nguyện rồi! Sau này bảo với Nguyệt nhi, không sinh nữa, tuyệt đối không sinh nữa!" Tống Lão Yên cũng ngửa mặt thở dài.
"Thông gia à, làm gì có người phụ nữ nào không sinh con, có ông bà nội yêu thương thế này, tội của Thu Nguyệt không uổng phí đâu." Từ Đại Chủy thở dài.
"Đâu thể nói thế được, đây đâu phải là chịu chút tội, đây là đang đánh cược bằng cả tính mạng đấy!" Mạnh Xảo Liên chỉ hận không thể chạy đến cạy cửa ra.
Tống Ngọc Kiều đứng ở cửa, đầu tựa vào tường, bất động, không biết trong lòng anh đang đau đớn đến nhường nào. Mạnh Xảo Liên định chạy đến khuyên nhủ nhưng bị Từ Đại Chủy kéo lại, ra hiệu bằng ánh mắt. Lúc này không ai có thể thay thế được anh, ngày thường yêu thương bao nhiêu thì lúc này đau đớn bấy nhiêu, tất cả đều là số mệnh phải chịu.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây đầy đọa, người bên ngoài lòng càng lúc càng không yên. Phía cầu thang có tiếng động, là Lão Tam và Cốc Vũ chạy lên trước, theo sau là Đường tiên sinh.
"A! Sao mình không nghĩ ra nhỉ, giá mà có Ngọc Anh ở đây thì tốt rồi!" Tống Ngọc Kiều vỗ trán, anh đã quên mất Đường tiên sinh.
Người trong bệnh viện đều rất quen thuộc với Đường tiên sinh, biết y thuật của ông cao siêu nhưng rất khó mời. Đến tận cửa cầu xin chữa trị đã là may mắn rồi, nay ông có thể đích thân đến bệnh viện chẩn trị, có thể thấy được thể diện của nhà họ Tống lớn đến mức nào.
Một lát sau, Đường tiên sinh bước ra: "Mẹ con đều bình an, tạm thời đừng di chuyển, tôi đã dặn dò rồi, cứ đưa vào phòng bệnh nằm hai ngày, ổn định rồi hãy đón về nhà." Đường tiên sinh dặn dò một hồi.
Mạnh Xảo Liên và mọi người cảm ơn rối rít. Đường tiên sinh nói Thu Nguyệt không nên bị kinh động nên đã giữ kín thông tin. Mạnh Xảo Liên đặc biệt dặn người trong nhà, nếu Ngọc Anh có gọi điện đến cũng đừng nói cho nó biết, sợ nó phải lo lắng vô ích.
Thu Nguyệt nằm trên giường bệnh, người đã không sao, nói chuyện cũng có sức lực hơn. "Mẹ, mẹ về nhà nghỉ ngơi đi, tim mẹ không tốt." Thu Nguyệt giục Mạnh Xảo Liên về nhà.
"Không được, mẹ không yên tâm, để mẹ ở lại đây bầu bạn với con."
"Đúng đấy, cứ để mẹ bà ở lại đi, bà ấy ở nhà cứ suy nghĩ lung tung, lúc thế này lúc thế khác, bà ấy cũng khổ sở, chi bằng tận mắt nhìn thấy thì mới yên lòng được." Tống Lão Yên nói giúp Mạnh Xảo Liên, Thu Nguyệt không thể không nghe theo.
Lúc này bác sĩ đến kiểm tra phòng, nhìn Thu Nguyệt rồi cười: "Cô thật sự gặp được người mẹ chồng tốt, nói không cần đứa bé nữa, chỉ cần cô bình an là được. Tôi còn tưởng là mẹ đẻ, ai ngờ lại là mẹ chồng!"
"Mẹ chồng đối với con luôn như mẹ ruột vậy." Thu Nguyệt tựa đầu vào Mạnh Xảo Liên, ngước nhìn bà mỉm cười, ánh mắt Mạnh Xảo Liên tràn đầy vẻ cưng chiều.
"Mẹ chồng nàng dâu trong thiên hạ mà ai cũng như hai người thì làm gì có mâu thuẫn nữa!" Bác sĩ cảm thán một câu rồi bước ra ngoài.
"Mẹ, đừng nói cho Ngọc Anh biết nhé." Thu Nguyệt không yên tâm.
"Biết rồi, không nói đâu."
Mạnh Xảo Liên ở lại bệnh viện chăm sóc hai ngày, Tiểu Tứ bận rộn mang cơm, Tống Ngọc Kiều cũng không đến công ty, chỉ chăm chú chăm sóc Thu Nguyệt. Việc công ty đều giao hết cho Lão Tam. Nhà họ Tống bận rộn rối loạn một trận như vậy, chẳng ai nhớ ra rằng Ngọc Anh đã lâu không gọi điện về. Ngọc Anh mất tích, nhưng nhà họ Tống không hề hay biết.