Lâm Phồn sợ Đao Ba Thiên gây bất lợi cho Đỗ Xuyên, vội vàng chen qua đám đông: "Nhường đường, nhường đường!"
"Thằng nào đấy, ngay cả Độc Nhãn Long tao mà cũng dám đẩy, mẹ kiếp mày chán sống rồi..." Một gã đàn ông đeo miếng che mắt hải tặc bị Lâm Phồn đẩy mạnh, gã xoay đầu lại, ánh mắt hung ác, miệng không ngừng chửi bới.
Đợi đến khi quay đầu lại, nhìn thấy người vừa đẩy mình chính là Lâm Phồn, kẻ đã phô diễn thần uy trong trận tỉ thí, gã lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn nhường chỗ.
Lâm Phồn cũng chẳng màng tới nhiều như vậy, cứ thế chen vào trong. Rất nhanh, anh đã gạt được mấy người ra và nhìn thấy một cảnh tượng gây chấn động!
Chỉ thấy Đỗ Xuyên đang nửa nằm trên giường vô cùng thoải mái, còn Đao Ba Thiên thì gương mặt nịnh nọt, đang giúp hắn bóp chân, lại còn lấy lòng hỏi: "Đỗ đại ca, lực đạo thế này đã đủ chưa?"
Bên cạnh còn có một thủ hạ của Đao Ba Thiên, đang cẩn thận lấy ra một hộp thuốc lá sợi hơi ẩm, cuốn thành điếu rồi đưa cho Đỗ Xuyên, còn cung kính châm lửa cho hắn!
Đỗ Xuyên hài lòng gật đầu nhẹ, đón lấy điếu thuốc rít một hơi, sau đó tiêu sái ngẩng đầu nhả khói, vừa vặn nhìn thấy Lâm Phồn đang trợn tròn mắt nhìn mình!
"Lão gia? Mau lại đây ngồi!" Đỗ Xuyên lập tức ngồi thẳng dậy, dọn ra một khoảng trống trên giường.
Đao Ba Thiên thấy Lâm Phồn tới, vội vã nháy mắt với thủ hạ. Lâm Phồn liếc thấy, lập tức cảnh giác, không chút biến sắc ngồi xuống cạnh Đỗ Xuyên hỏi: "Chuyện gì thế này?"
Đỗ Xuyên rít thêm một hơi thuốc, chưa kịp nói gì thì Lâm Phồn đã thấy tên thủ hạ của Đao Ba Thiên bên cạnh không biết từ đâu lôi ra một con dao găm nhỏ hoen gỉ.
Lâm Phồn còn tưởng hắn muốn gây bất lợi cho mình, nào ngờ cổ tay tên nhóc kia xoay chuyển, múa một đường dao đẹp mắt rồi dùng mũi dao gẩy ra chỗ thuốc lá sợi trông khô ráo hơn trong hộp, tỉ mỉ dùng một tờ giấy trắng cuốn lại, cung kính đưa đến trước mặt anh!
Lâm Phồn nghi hoặc đón lấy điếu thuốc, trực tiếp nhìn về phía Đao Ba Thiên. Đao Ba Thiên lập tức mắt sáng rực lên nói: "Đại huynh đệ Lâm Phồn, dáng vẻ anh vừa đánh bại đội trưởng Diêu Lãng lúc nãy thật sự quá uy phong!"
"Ồ?" Lâm Phồn gật đầu, chờ hắn nói tiếp.
"Ngay cả Diêu Lãng mà anh cũng thắng được, sau này... trên chiến trường chắc chắn sẽ có khả năng sinh tồn cực lớn. Tôi hy vọng anh có thể chiếu cố cho anh em chúng tôi nhiều hơn!"
Nghe đến đây, Lâm Phồn cuối cùng cũng hiểu ra chuyện gì, liền đáp: "Trên chiến trường hỗn loạn vô cùng, chuyện sống chết tự nhiên không phải do anh hay tôi quyết định được."
Đao Ba Thiên nghe vậy cũng không hề nản lòng, tiếp tục cung kính nói: "Những cái khác không dám cầu, chỉ cần anh chiếu cố nhiều hơn là được!"
Lâm Phồn không trực tiếp đồng ý, nhưng Đao Ba Thiên thấy anh cũng không từ chối thẳng thừng, liền biết đa phần là đã ngầm đồng ý!
Đao Ba Thiên đứng dậy, gồng cổ hét lớn: "Sau này trong Đại đội thứ năm của chúng ta, Lâm Phồn chính là đại ca của tôi, ai dám bất kính với anh ấy, chính là bất kính với tôi!"
Mọi người trong lều đều dừng tay lại nhìn qua, nhưng đa số họ đều trơ lì, ngẩn người ra một lúc rồi lại quay đầu đi, việc ai nấy làm. Đao Ba Thiên thực ra cũng đã quen với thái độ sống của mọi người trong đội cảm tử, nhưng trước mặt Lâm Phồn, hắn vẫn thấy vô cùng xấu hổ. Chỉ có mấy tên thủ hạ vây quanh hắn là không ngừng vỗ tay để xóa tan bầu không khí ngượng ngùng đó.
"Nào, Lâm lão đại, Đỗ lão đại, tôi dẫn hai vị đi làm quen với đội cảm tử thực thụ!" Đao Ba Thiên đứng dậy, vươn vai nói.
Đỗ Xuyên có chút lười biếng định xua tay, nhưng mắt Lâm Phồn lại sáng lên. Anh cứ ngỡ Đao Ba Thiên muốn dẫn mình đi mở mang tầm mắt về nhân sự trong đội cảm tử, nên trực tiếp kéo Đỗ Xuyên đang không tình nguyện đứng dậy.
Đao Ba Thiên dẫn hai người đi khắp nơi, xem qua nào là "sòng bạc nhỏ", "cửa hàng nhỏ", v.v. Sòng bạc và cửa hàng đều là sản nghiệp riêng của Đao Ba Thiên. Sòng bạc chỉ là hai cái giường ghép lại thành bàn đánh bạc, chơi một trò bài tây đoán lớn nhỏ. Lâm Phồn xem một lúc thấy vô cùng nhạt nhẽo.
Đao Ba Thiên thì hào hứng giới thiệu: "Đánh bài là một trong những hoạt động phổ biến nhất ở Ma giới chúng ta, đặc biệt là tầng lớp thượng lưu. Cách chơi đa dạng lắm, nếu anh là quý tộc, nhất định phải học vài cách chơi mới đứng vững được!"
"Quý tộc?" Lâm Phồn nghe xong lập tức có chút nghi hoặc, Võ giả đại lục không có khái niệm quý tộc, chẳng lẽ Ma giới lại có?
Đao Ba Thiên thấy Lâm Phồn lộ vẻ bối rối, cứ ngỡ Lâm Phồn và Đỗ Xuyên thực sự là cao nhân ẩn thế, liền giải thích: "Đế quốc Đường Võ anh biết chứ, bên đó khác với Đế quốc La Lan chúng ta, họ thực hiện chế độ phân phong. Ngoài hoàng đế ở trung ương ra, khắp nơi đều là các quý tộc lớn nhỏ chia cắt lãnh địa!"
"Vậy những quý tộc này sinh ra thế nào?" Đỗ Xuyên giành hỏi trước thắc mắc của Lâm Phồn.
"Đều là công thần ngày trước thôi, nhưng nhiều năm nay không có chiến tranh quy mô lớn, quân công ít đi, chắc là số quý tộc được Đế quốc Đường Võ ban phong cũng ít dần rồi!"
---❊ ❖ ❊---
Mười mấy ngày trôi qua, Lâm Phồn và Đỗ Xuyên đều sống trong đội cảm tử vô nghĩa này. Điều duy nhất khiến họ mừng rỡ là chân khí bắt đầu hồi phục chậm rãi, chỉ là vẫn còn khá yếu ớt!
Việc huấn luyện hàng ngày của đội cảm tử cũng cực kỳ qua loa, vì nội dung huấn luyện rất đơn giản, không gì khác ngoài việc chạy vòng quanh doanh trại hoặc tập thể nằm sấp chống đẩy, hoàn toàn không có bất kỳ kiến thức chiến đấu nào.
Mà cách giải thích của Đao Ba Thiên là: "Đội cảm tử chúng ta chỉ chịu trách nhiệm đi chịu chết, hút hết hỏa lực xong là quân chính quy sẽ xung phong, cần gì phải chiến đấu?"
"Huống hồ mấy tên đội viên mặt vàng như nghệ này, căn bản chẳng ai trông mong sống sót qua trận chiến tiếp theo. Để họ tập kỹ năng đánh đấm, chi bằng cho họ nghỉ thêm một ngày, cứ thỏa sức vui chơi còn hơn!"
Bước ngoặt của sự việc xảy ra vào một buổi chiều, mọi người vừa ăn cơm xong, nghỉ ngơi một lát thì nghe thấy tiếng tù và vang lên bên ngoài!
"Làm trò gì thế, chẳng phải sáng nay mới huấn luyện xong sao? Lẽ nào mấy lão quan trên lại rảnh rỗi đến mức tới kiểm tra đột xuất?" Một đội viên cảm tử gầy gò bị tiếng tù và đánh thức, bất mãn càu nhàu.
Một thanh niên nằm cạnh nghe hắn phàn nàn, buồn cười nói: "Mau dậy đi, muộn là phiền phức đấy, roi da của đội trưởng Mạc Lý không phải để đùa đâu!"
Đúng lúc này, một tên lính chính quy lao nhanh vào doanh trại, thấy mọi người trong lều vẫn lười biếng, lập tức mắng lớn: "Bộ tộc du mục đánh tới rồi, còn không mau chuẩn bị chiến đấu!?"
Tên lính gào xong liền chạy mất. Lâm Phồn và Đỗ Xuyên nhìn nhau cười, đánh tới thì đã sao, với tính cách của đám người trong đội cảm tử này, e rằng phải đợi đến khi địch giết tận vào trong lều, họ mới có phản ứng quá!
Nhưng điều khiến Lâm Phồn không ngờ là sau khi tên lính nói xong, mọi người thực sự trở nên lo lắng, vội vã mặc quần áo, cầm lấy vũ khí của mình, hối hả chạy ra ngoài.
Đao Ba Thiên cũng vẻ mặt nghiêm trọng vác lên một cây trường thương không có mũi, vội vàng chạy ra ngoài. Liếc thấy Lâm Phồn và Đỗ Xuyên vẫn ngồi trên giường, hắn vội nói: "Lâm đại nhân, Đỗ đại nhân, chiến sự xảy ra rồi, mau ra ngoài tập hợp đi, lúc này mà muộn là bị chém đầu đấy!"
Cùng lúc đó, mặt đất bỗng rung chuyển, khiến Lâm Phồn suýt tưởng xảy ra động đất. Đợi đến khi anh bước ra khỏi lều, mới thấy bên ngoài doanh trại có một đội kỵ binh đang lao nhanh qua, xem ra chiến tranh thực sự sắp bắt đầu rồi!