"Sao thế, để ngươi quỳ xuống mà ngươi cảm thấy uất ức à?" Lâm Phồn khinh khỉnh phủi ống tay áo, ánh mắt lại lặng lẽ quét qua các quan viên hai bên.
Có quan viên lộ vẻ sợ hãi; có kẻ lại nhìn Lâm Phồn đầy phẫn nộ, hiển nhiên đây là những người có quan hệ tốt với gia tộc Tư Đồ; cũng có những người ôm vẻ giễu cợt nhìn về phía Tư Đồ Vân Thanh, bọn họ phần lớn đều có mâu thuẫn với nhà họ Tư Đồ!
Lâm Phồn nhanh chóng quét mắt, khắc sâu ba loại người này vào tâm trí, sau đó mới nhìn sang Tư Đồ Vân Thanh đang có sắc mặt khó coi.
Tư Đồ Vân Thanh tuy kinh ngạc trước sự gan dạ của Lâm Phồn, nhưng bản thân đám người họ cũng không dám công khai chống lại đế quốc, đành trầm mặt nói: "Đại nhân vẫn nên sớm đến phủ tiếp nhận chức vụ đi thôi."
"Quỳ xuống!" Sắc mặt Lâm Phồn không chút thay đổi, chỉ nhìn hắn từ trên xuống dưới.
"Phải!" Tư Đồ Vân Thanh hít sâu một hơi, chậm rãi xuống ngựa, quỳ xuống chắp tay nói: "Cung nghênh Lâm Hầu tước tiếp nhận lãnh địa mới!"
"Ha ha ha... đứng lên đi! Ta đã nói mà, vương thành lưu truyền nhà họ Tư Đồ ở hành tỉnh Lôi Minh có ý đồ bất chính, hôm nay nhìn biểu hiện của Tư Đồ Vân Thanh đối với Hầu tước của đế quốc liền biết tất cả đều là lời đồn!" Lâm Phồn gật đầu cười lớn.
"Chuyện này... tự nhiên là lời đồn, nhà họ Tư Đồ ta toàn tộc trung thành với hoàng thất, chỉ là mấy vị lãnh chúa trước đây đều gặp tai nạn, mới dẫn đến việc đế đô bất mãn với chúng ta!" Tư Đồ Vân Thanh đứng dậy thở phào một hơi, bản thân hắn ở hành tỉnh Lôi Minh luôn là "thổ hoàng đế", quỳ xuống trước mặt mọi người thật sự quá mức nhục nhã!
---❊ ❖ ❊---
Đội ngũ dưới sự dẫn dắt của Tư Đồ Vân Thanh, rất nhanh đã tiến vào trung tâm thành Thủy Nguyệt, trước phủ lãnh chúa cũ kỹ tàn tạ.
"Đại nhân, đã nhiều năm không có lãnh chúa tới đây, mà kinh phí của chúng ta có hạn, cho nên không tu sửa phủ đệ này..." Tư Đồ Vân Thanh dọc đường đi đều nói chuyện nhỏ nhẹ, nghiêm túc trả lời câu hỏi của Lâm Phồn và công chúa, không còn chút kiêu ngạo thường ngày.
Lâm Phồn nhìn phủ lãnh chúa hoang tàn gật đầu, đồng thời trong lòng cũng đánh giá Tư Đồ Vân Thanh. Khi còn trên đường, công chúa Ngữ Thi đã nói với hắn, kẻ này chính là tộc trưởng của gia tộc Tư Đồ thế lực nhất, vụ ám sát lãnh chúa trước kia, phần lớn đều do hắn chủ mưu!
"Tư Đồ Vân Thanh, hôm nay ngươi cũng vất vả rồi, bên này ta sẽ tự xử lý, sáng mai ngươi và ta cùng đi tuần tra trong thành một chuyến!" Lâm Phồn nhìn phủ đệ đổ nát thở dài một tiếng, sau đó cười nói với Tư Đồ Vân Thanh.
"Ồ? Tối nay chúng ta đã chuẩn bị tiệc chào mừng, còn định để các vị quan viên và Hầu gia làm quen với nhau..." Tư Đồ Vân Thanh ngẩn người, Lâm Phồn này sao lại vội vàng tuần tra thành trấn như vậy?
"Không cần, sau này còn nhiều cơ hội!"
"Vâng, vậy sáng mai tại phủ Hầu tước, tôi đợi ngài!" Tư Đồ Vân Thanh nói xong, lập tức quay ngựa rời đi.
Công chúa Ngữ Thi nhìn bóng lưng hắn đi xa, bất lực lắc đầu hỏi: "Ngươi thấy thế nào?"
"Thế nào là thế nào?" Lâm Phồn nghi hoặc hỏi.
"Tên Tư Đồ Vân Thanh này, không dễ đối phó đâu..." Công chúa Ngữ Thi thở dài.
Lâm Phồn dẫn theo hạ nhân đi tuần tra sơ qua trong phủ lãnh chúa, nơi này trông như một tòa lâu đài nhỏ, đáng tiếc là lâu ngày không ai chăm sóc, thật sự quá mức cũ nát!
"A Đông!" Lâm Phồn nhìn công chúa Ngữ Thi cũng đang cười khổ, quay đầu gọi một tiếng.
"Dạ, đại nhân, tôi đây!" Một thanh niên lanh lợi lập tức tiến đến bên cạnh Lâm Phồn.
"Ta nhớ ngươi tốt nghiệp Học viện Thương mại số một vương thành?" Trên đường đi, Lâm Phồn gần như đã trò chuyện với từng người trong đội, nên có chút ấn tượng với thanh niên này.
"Dạ đúng thưa đại nhân, tôi tốt nghiệp hai năm trước, thi tốt nghiệp còn đứng thứ hai mươi bảy toàn trường đấy ạ!" A Đông đầy tự hào nói.
Những người đang chen chúc trong hành lang nghe vậy, lập tức phát ra tiếng kêu kinh ngạc, người đứng thứ hai mươi bảy của Học viện Thương mại vương thành? Đồng nghiệp này đúng là nhân tài rồi!
"Nghe nói sau khi tốt nghiệp ngươi vốn muốn vào Bộ Quy hoạch vương thành, sau đó không vào được, liền đến chợ bán buôn vật liệu xây dựng làm một quản lý nhỏ?" Lâm Phồn không để ý đến đám đông, tiếp tục hỏi.
"À, lúc đó Bộ Quy hoạch vương thành chỉ có một chỉ tiêu, bị con cháu quý tộc khác chiếm mất, tôi đành làm việc cho chú mình, đúng là một quản lý nhỏ..." A Đông lúc này có chút xấu hổ, loại sinh viên giỏi như mình phải đi làm quản lý nhỏ, lúc đó cũng là bất đắc dĩ.
Những người theo Lâm Phồn đến hành tỉnh Lôi Minh, phần lớn đều ở tình cảnh giống A Đông, vì không có gia thế nên thường không đạt được chức vị xứng đáng, đành bất lực theo Lâm Phồn đến khai phá lãnh địa mới, cho nên họ không hề cười nhạo A Đông, ngược lại còn ôm tâm lý đồng cảm.
"Vậy ngươi chắc hẳn rất am hiểu về vật liệu xây dựng, nói cho ta biết, tu sửa nơi này cần bao nhiêu tiền?" Lâm Phồn không quan tâm đến những người xung quanh, tiếp tục hỏi.
"Chuyện này... còn tùy vào việc tu sửa như thế nào, nếu chỉ là sửa sang đơn giản thì chỉ cần bốn vạn kim tệ..."
Câu hỏi của Lâm Phồn rất "gà mờ", A Đông đành ước tính một con số.
"Ồ? Vậy một triệu kim tệ thì có thể trang trí thành ra sao?" Lâm Phồn đột nhiên hỏi.
Công chúa Ngữ Thi bên cạnh nghe vậy, mỉm cười, một triệu? Ngươi lấy đâu ra lắm tiền thế?
A Đông và những người khác cũng chỉ nghĩ Lâm Phồn tò mò, liền đáp: "Một triệu kim tệ, có thể trang trí giống như hoàng cung vậy ạ."
"Được! Vậy thì làm giống hoàng cung!" Lâm Phồn lật cổ tay, một tờ kim phiếu mệnh giá một triệu trực tiếp xuất hiện trong tay rồi nhét sang, dù sao cũng là tiền của Bá tước Tả Khâu, không tiêu thì phí!
"Á!?" A Đông nhìn tờ kim phiếu trong tay sững sờ.
Những người còn lại cũng ngây người, ngay cả công chúa Ngữ Thi cũng choáng váng, thật sự chi một triệu để tu sửa sao?
"Đi đi, ngươi là người của Học viện Thương mại, phải tận dụng tốt số tiền này đấy." Lâm Phồn vẫy tay ra hiệu hắn mau đi làm việc.
"Vâng!" A Đông hoàn hồn, lập tức gọi vài người cùng bước nhanh ra ngoài!
"Lần này theo đúng người rồi!" Nhiều người xung quanh thì thầm, Lâm Hầu tước ra tay hào phóng thế này, xem ra không phải là hoàn toàn không có gia thế đâu...
"Được rồi được rồi, không có gì để xem nữa, chúng ta đi tìm quán trọ tửu lâu gần đây ở tạm thôi!" Lâm Phồn lại dẫn mọi người đi xuyên qua hành lang, vẫy tay nói.
Mọi người bao trọn một tửu lâu ở con phố bên cạnh, gọi rượu ngon món ngon coi như bù đắp cho việc mọi người vất vả đường xa. Lâm Phồn lúc này mới hỏi công chúa Ngữ Thi đang ngồi im lặng bên cạnh: "Sao thế? Có vẻ không vui à?"
"Không có... ta đang nghĩ xem nhà họ Tư Đồ sẽ dùng cách gì để từ chối bàn giao quyền lực." Đôi mắt to tròn của công chúa Ngữ Thi chớp chớp, hất mái tóc nói.
"Họ chắc sẽ không từ chối đâu, ta thấy sáng nay Tư Đồ Vân Thanh đã hoàn toàn hạ mình, khác hẳn với những gì nàng nói trên đường."
"Đó chỉ là bề ngoài thôi, như vậy mới đáng sợ!"
---❊ ❖ ❊---
Tại nhà họ Tư Đồ, vài thanh niên sắc mặt khó coi đứng ở cửa, lo lắng chờ đợi điều gì đó. Sau một hồi lâu, cuối cùng cũng thấy tộc trưởng nhà mình cưỡi ngựa tới!
"Hừ!" Tư Đồ Vân Thanh ghì ngựa dừng lại, nhìn biểu cảm của mọi người liền đoán được bọn họ đã nghe tin mình quỳ xuống hồi sáng.
"Tộc trưởng..." Một thanh niên vừa định mở lời, Tư Đồ Vân Thanh đã phất tay ngắt lời: "Vào trong rồi nói!"
"Vâng!" Đám người nghe vậy, lần lượt cùng Tư Đồ Vân Thanh đi vào trong nhà.