"Đúng vậy thật." Tả Nam Hạ gật đầu, lập tức sực tỉnh phản bác:" Ha ha ha, khẩu vị cậu không tốt chứ gì, tôi thì quen rồi. Không sao, người già nên chú ý một chút, Hi Dĩnh nó chỉ quan tâm tới tôi thôi mà. À phải, sao buổi trưa về thấy tâm tình cậu không tốt, không phải là cãi nhau với nó chứ?"
"Không ạ, không ạ." Đơn Dũng xua tay, sao dám nói mình thiếu chút nữa tẩn thằng cháu ngoại của ông, kéo ông già sang bên thì thầm:" Cháu bảo bác này, chẳng lẽ bác không muốn thi thoảng cải thiện một chút."
"Cậu không biết thôi, bình thường nó an bài giúp việc giám thị tôi, không cho tôi ăn vụng. Í, đúng rồi, buổi chiều là cậu giám thị tôi, chúng ta có cảm thông một chút." Tả Nam Hạ phát hiện ra sơ hở, lợi dụng ngay:
"Cảm thông gì ạ, có sẵn đây, bác muốn nếu thử khẩu vị Lộ Châu không?"
"Đúng rồi, cậu là đầu bếp mà, muốn chứ, có điều sản vật hai vùng khác nhau nhiều lắm, chưa chắc gì đã tìm thấy nguyên liệu cần dùng."
Đơn Dũng không nhiều lời nữa, ngoắc ngoắc ngón tay, roẹt một cái kéo khóa ba lô du lịch ra cười đắc ý. Nào gói lớn, nào gói nhỏ, mở ra một cái ông Tả mừng rỡ, sơn tiêu, đậu rang, mứt hồng, rau kim châm, miến khô, nấm hương khô, hoa hòe khô, thậm chí còn có gói thịt lừa đóng gói thủ công. Nhìn thêm một thứ, ông Tả cười tươi thêm một phần, ngàn dặm xa xôi mang theo bao nhiêu nguyên liệu nấu ăn như thế, thật hiếm có. Thịnh tình này làm ông cảm động không thôi, lễ nhỏ nhưng tình ý nặng.
"Buổi chiều bác không làm gì chứ?" Đơn Dũng hỏi nhỏ:
"Không, đợi Hi Dĩnh đi rồi, chúng ta ra chợ rau, cứ gạo nấu thành cơm trước rồi tính sau." Tả Nam Hạ gật đầu lia lịa:
.......... ..............
"Cho cháu đấy, không được có lần sau, chịu khó tìm kiếm tư liệu một hai tiếng là làm được thôi."
Tả Hi Dĩnh từ thư viện đi ra ném giáo tình cho thằng cháu, Lương Ngọc Châu lật xem vài trang cất ngay đi như báu vật, có người dì học nghiên cứu sinh thật là tốt, cứ quấn lấy làm nũng là có thể giải quyết được vấn đề bài tập, hét lên ôm lấy cô một cái, không quên lấy lòng:" Dì nói thế là không đúng, bài tập giáo sư khoa cháu bố trí, người thường không làm được, nộp giấy trắng nhiều lắm. Giờ ai còn đi học triết học nữa chứ ạ, lại là môn học chung."
"Nếu cháu tự coi mình như người bình thường thì dì chịu rồi." Tả Hi Dĩnh thở dài:
"À đúng, cháu không phải là người bình thường, cháu là cháu giáo sư Tả mà, nhưng giơ người biết Immanuel Kant ngày càng ít, ai còn nhớ ông già đã nghỉ hưu chứ ạ." Lương Ngọc Châu vừa nói tới đó thấy sắc mặt dì không tốt, vội xin lỗi, đổi đề tài:" Dì này, buổi sáng cái anh Đơn gì đó ấy ... Cháu phải xưng hô làm sao?"
"Cháu thích xưng hô thế nào cũng được, đúng rồi, tối nay về nhà ăn cơm, cậu ấy ở nhà với ông ngoại cháu đấy."
"Cháu không về đâu, cháu hẹn bạn đi Chương Châu chơi … Vâng, vâng, cháu về."
Thằng cháu tuy không muốn, nhưng phải để ý tới cảm thụ của dì, ai bảo hắn thường xuyên nhờ vả dì. Lấy chiếc xe thể thao kia chở dì đi, lên xe kiếm đề tài trò chuyện, tuy hắn rất tò mò chuyện tình cảm giữa dì mình và anh Đơn, nhưng mà tính khí của dì không dễ chịu, nên không dám tùy tiện hỏi.
Đi vèo một cái tới nhà rồi, nhìn thấy cô giúp việc đang ở sân cắt cỏ, chuẩn bị đem cỏ dại vứt đi, lạ quá, hỏi hai người kia đâu, cô giúp việc chỉ vào bếp. Hai người nhìn một cái, thấy hai người già trẻ kia đang bận rộn, Lương Ngọc Châu hít sâu một hơi, mắt sáng lên tót ngay vào bếp, nhưng tới cửa dừng ngay lại, như thấy cái gì đó lạ lắm, ra sức vẫy tay gọi. Tả Hi Dĩnh chạy tới, thực sự không biết bình luận thế nào.
Ở trong bếp, cha cô buộc tạp dề, đang thái rau, Đơn Dũng đứng bên bếp cầm thìa canh nếm thử, quay đầu thấy Tả Hi Dĩnh liền cười thật tươi.
Lương Ngọc Châu lại chẳng vui vẻ gì, nhỏ giọng hỏi:" Dì, bất công quá, cháu và cha cháu mà tới thì sớm muộn cũng bị ông ngoại mắng một trận. Vị này lần đầu tới nhà, ông ngoại lại tự mình xuống bếp là sao?"
Xem ra rất bất bình với đãi ngộ bất công phải đón nhận, ai ngờ hỏi nhầm người rồi, Tả Hi Dĩnh ngẩng cao đầu:" Cháu hỏi dì ích gì, đi hỏi ông ngoại cháu ấy."
Rõ ràng là không dám, nhưng mà bị mùi món ăn du hoặc, đi vào thân thiết cháo ông ngoại:" Ông ngoại, cái gì mà thơm thế ạ, còn thơm hơn cả mùi vị món ăn ở Thực Đỉnh Ký."
"Không phải cháu xem thường Lộ Châu là thành phố nhỏ, đến cả quê cũng không muốn về à? Đây là canh Lư nhục tam tiên của Lộ Châu, đừng kiêu ngạo là cháu đi nhiều nơi, món thịt lừa Thượng Đảng chính tông này cháu chưa từng nếm qua đâu." Tả Nam Hạ thái một đĩa nộm, nói rất trí tuệ:
Thằng cháu không phục, sán tới bên Đơn Dũng cười nịnh:" Đơn đại hiệp, không phải ngài tu luyện nghề nấu nướng chứ?"
"Ừ, gần như vậy, anh xuống đập nước bắt ba ba quen ông ngoại cậu đấy." Đơn Dũng ngày một thấy xưng hô loạn quá:
Oa, Lương Ngọc Châu chấn kinh, quấn lấy Tả Nam Hạ:" Ông ngoại, quê chúng ta còn có ba ba thiên nhiên cơ à, sao ông không nói sớm, cháu cũng theo ông về rồi."
Tạ Nam Hạ cười nói nhất định sẽ có cơ hội, Tả Hi Dĩnh thì lại đuổi người ra ngoài, đừng ở đây vướng víu người khác. Thằng cháu rất miễn cưỡng đi ra, miệng còn lẩm bẩm gì đó nhưng ông ngoại và Đơn Dũng đều rất chuyên tâm làm việc, không nghe thấy. Tả Hi Dĩnh cũng chẳng thể giúp được gì nên lặng lẽ rút lui, còn Lương Ngọc Châu ở đại sảnh bị mùi thơm bay ra thu hút, hỏi họ đang làm món gì. Hắn sinh ra trong nhà đại phú quý, cho nên ở đạo ẩm thực có tiếp xúc, chỉ có điều so ra thì mấy tiểu bối cộng lại cũng không đạt tới tầm cao như của ông ngoại, cả hai đều không rõ. Ngay cả cô giúp việc đi vào cũng phục sát đất nói, buổi chiều hai người họ lén ra chợ mua về một túi to, cô vốn muốn giúp đỡ, nhưng nhìn tay nghề của hai người, tự thẹn không bằng nên không dám nhúng tay vào.
Thời gian chờ đợi không lâu, khi dưới bếp gọi người bê thức ăn, chẳng mấy chốc sáu đĩa một bát lên bàn, Lương Ngọc Châu nóng vội thì đũa vào bát canh, múc một thìa, vừa thử một cái liền trố mắt, quả thực hơn Thực Đỉnh Ký không chỉ một chút. Ăn muốn nuốt lưỡi, bộ dạng kinh ngạc thèm thuồng làm Tả Hi Dĩnh che miệng cười, gắp thức ăn cho thằng cháu.
Mâm cơm nay do hai người dày công chế biến, người ăn khen ngon, người làm cảm thấy thành tựu, ông Tả giải thích, nguyên liệu có ớt đại hồng, gọi là thiên hạ đệ nhất ớt. Còn có món nộm rau kim châm phối hợp với rong biển, miễn, dùng nước canh nấm điều vị, thơm ngon sảng khoái. Tả Hi Dĩnh thích nhất tôm nõn hoa hòe, trông như tác phẩm nghệ thuật, làm cô nhớ tới bánh tuyết hoa của Lô Châu, cũng đẹp tới độ người ta không nỡ ăn. Tả Nam Hạ thì khẩu vị tăng mạnh, nếu không phải bị con gái thi thoảng dùng ánh mắt ngăn cản thì e là đã đòi cùng đám tiểu bối uống rượu rồi. Mừng nhất chính là Lương Ngọc Châu vô tình có khẩu phúc, xem ra bị món thịt lừa của thôn thổ phỉ chinh phục, vừa ăn vừa thương lượng với Đơn Dũng chuyện tới Lộ Châu chơi. Giờ cả dì cũng không ngăn cản được, tuyên bố đạp phá muôn trùng cản trở, về quê thưởng thức món ăn Lộ Châu.
Thằng cháu này có không ít đặc trưng của đám công tử nhà giàu, có điều không khiến Đơn Dũng phản cảm, ngược lại còn thấy tính cách hắn không tệ. Chỉ là địa vị trong nhà của hắn có vẻ không cao, hết bị Tả Hi Dĩnh mắng, lại bị Tả Nam Hạ mắng, Đơn Dũng nghe mà cười thầm, té ra thằng này thời cao trung đã ra nước ngoài, nhưng mà ăn hại quá, xuất khẩu không xong phải tiêu thụ trong nước, về rồi vẫn ăn hại, thế là thành chỗ trút giận.