Đơn Trường Khánh không vui: "Anh Sử, anh không nhắc tới lừa người ta cũng biết anh là đại hộ nuôi lừa, đừng đem trẻ con và lừa so với nhau được không?"
"Trừ biết nói ra thì ăn uống ỉa đái có khác gì gia súc đâu. Chúng ta giao hẹn nhé, Lão Đơn, nếu ông nhàn rồi, tôi có thể trực tiếp dẫn người tới, tay nghề tốt như vậy mà ru rú trên Hưởng Mã Trại kiếm vài đồng lẻ, thật không hiểu ông nghĩ cái gì nữa." Sử Bảo Toàn khoác vai Đơn Trường Khánh như anh em, xem ra chưa từ bỏ ý đồ khoét góc tường:
Đơn Trường Khánh đành phải nói nước đôi:" Tới lúc đó hẵng hay."
Hai người tới cửa bếp, Đơn Dũng hồi tỉnh nói vài câu, có điều vào bếp nhìn đống bát đĩa vỡ nát, Lão Đơn không khỏi thở dài, nói dựng nhà khó bại gia dễ. Đơn Dũng xấu hổ nói sẽ lập tức sai người đi lo liệu, Đơn Trường Khánh tự mình thu dọn. Ông Sử đánh mắt ra hiệu cho Đơn Dũng, hai người đi cùng nhau, vừa vặn Tống Tư Oánh và Ninh Giai đi xuống cáo từ muốn về thành phố. Hai cô còn chưa đi, có người hét lên như gặp ma, xách quần chạy ra ngoài, có vẻ chưa tỉnh rượu, song thần trí tỉnh táo, vừa gãi vừa mắng:" Đản ca, chỗ anh có chấy, mẹ nó, ngứa chết em rồi."
Chính là Lôi Đại Bằng, cứ thế phơi mông ra ngoài hành lang, phía sau có một đống cái đầu thò ra trêu chọc, Tống Tư Oánh và Ninh Giai đỏ mặt đi như chạy. Đơn Dũng dở khóc dở cười, đám quỷ kia lại bày trò trêu Lôi Đại Bằng rồi, bảo hắn ra vòi nước rửa, rồi gọi ông Sử, xem ra hai người có chuyện muốn bàn.
Chuyện này mưu tính thời gian dài rồi, Sử Bảo Toàn gọi con gái xuống, tạm biệt về thôn. Rời cổng nhà máy, hai chiếc xe một trước một sau tới thẳng Sử Gia Thôn. Sử Bảo Anh lái xe theo sau xe Đơn Dũng, ông Sử lại ngồi cùng xe với Đơn Dũng, đợi đi rất xa mới nói:" Sắp lộ tẩy rồi, thu quá nhiều, tôi hơi chột dạ."
"Thu bao nhiêu rồi?" Đơn Dũng hỏi:
"Gần bốn vạn cân." Sử Bảo Toàn như thu vào khoai nóng, gần một tháng qua thu hàng, toàn dùng xe lừa ba ánh tới các xã thị trấn, chạy lên hai huyện mười bảy xã, hàng tồn ở thông quê không ít, giờ sắp không tiêu hóa nổi, sắp nứt bụng.
"Năm tươi một khô, một cân khô tương đương năm cân tươi, bằng với chúng ta có 20 vạn cân rồi, sản lượng hàng năm ở Lộ Châu gần 100 vạn cân, đến tháng 7, tháng 8 mới có hàng mới, giờ là thời điểm giáp hạt, bắn tỉa đám đại hộ là thời cơ tốt nhất." Đơn Dũng trầm tư nói:
Là cái gì thế, chính là hoa tiêu mà Tống Tư Oánh nói Đơn Dũng bị lừa đá mới tha về, người ngoài nghề không biết, đại hồng tiêu, trường hồi hương của Lộ Châu vang danh xa gần, là nguyên liệu không thể thiếu để chế biến thịt lừa, hương vị độc đáo của thịt lừa là ở đây. Đơn Dũng khi vay tiền đã tiết lộ, Sử Bảo Toàn sau khi cân nhắc liền làm luôn.
Có điều bây giờ thành cưỡi hổ khó xuống, lát sau ông Sử chưa yên tâm nói: " Sao còn chưa thấy động tĩnh gì chứ? Theo lý mà nói, giá phải tăng lên rồi mới đúng. Một cân mua 30 đồng, giá thị trường hơn 30 gần 40, ném vào phải hơn trăm vạn."
"Chơi mạnh hơn nữa, mua cả hàng trong tay hộ bán buôn thổ sản trong thành phố, hôm nay làm luôn đi.
"Hả, vẫn muốn mua à?"
"Không mua không được, giờ hàng tồn trong tay ai cũng không còn nhiều nữa, cầm cự chưa tới nổi một tháng, chỉ cần muốn làm cho ngon là không thể thiếu thứ này. Chất lượng ngang với đại hồng tiêu Lộ Châu thì chỉ có hoa tiêu Hán Nguyên của Tứ Xuyên, già cũng chừng 40 đồng một cân. Đừng nói là làm thịt lừa, các nhà hàng món Xuyên cũng nhất định phải dùng nguyên liệu này, sắp thiếu hàng rồi, bác muốn đợi cũng đước thôi, song thế thì không kịp đợt tiêu thụ nóng mùng 1 tháng 5 rồi." Đơn Dũng lại giở trò cũ rồi chỉ cần lấy đi một nguyên liệu không thể thiếu trong món thịt lừa, tiếp đó sẽ có trò hay rồi:
"Được, con mẹ nó lên phải thuyền giặc rồi, nhưng tôi cảnh cáo cậu trước, nếu hàng kẹt trong tay tôi, thế nào tôi cũng làm nồi nước hoa tiêu bắt cậu uống hết." Sử Bảo Toàn nghiến răng dọa:
Đại kế đã định, còn lại chỉ còn gom tiền nữa thôi, may là có đại hộ nên dễ làm việc, Sử Bảo Toàn thông báo cho con gái ở xe sau, con gái đoán chừng thông báo cho thôn. Đợi về tới Sử Gia Thôn thì Đơn Dũng phải trố mắt, láng trên xóm dưới mang tiền tới từng bó từng bó trên bàn, Sử Bảo Toàn chào hỏi mọi người, cười nói:" Tiền trong thôn đều chôn trong hũ, giấu dưới đất, bọn họ tin trưởng thôn chứ không tin ngân hàng ..."
Ngày hôm đó là kết thúc công trình bận rộn kéo dài một tháng, suốt buổi chiều luôn có các khuôn mặt khác nhau, tới các hiệu bán buôn gia vị, mua từng bao tải đại hồng tiêu mà bình thường bán theo cân theo lạng, làm chủ cửa hiệu mừng rỡ nói ông trời cũng có ngày đầu lọt nước.
Những người đầu lọt nước ấy cuối cùng đem hàng gom lại một cửa hiệu treo biển đóng cửa kiểm kê ở đường Tử Kim. Sử Bảo Anh đang cân, ghi từng món một, hàng tồn được dày công chuẩn bị hơn một tháng, sản phẩm chính là các loại lương thực phụ ở Lộ Châu, sản phẩm phụ là các loại nguyên liệu nấu nướng. Loại hình kinh doanh này chủ yếu nhắm vào các nhà hàng, nhà ăn. Địa điểm tuy hơi hẻo lánh, được cái là rộng, hai tầng hơn 400 mét vuông, đã chất đống các loại lương thực đem từ thôn quê và trấn Triêu Dương sản xuất.
Tầng 2, Đơn Dũng và ông Sử không làm việc ngồi hút thuốc, Đơn Dũng không biết hút thuốc, toàn nhả khói chơi, ông Sử thi thoảng lại nhìn xuống lầu đang tất bật chuẩn bị, mai khai trương rồi, cửa hiệu vẫn lấy tên Hưởng Mã Trại.
Sử Bảo Toàn chuyến này lên thuyền giặc thật rồi, nhỏ giọng thương lượng:" Cậu bảo chuyến này lên giá bao nhiêu?
"Một đồng." Đơn Dũng giơ một ngón tay lên:
"Quá ít, một cân mấy chục đồng mà lên giá có một đồng thì không có ý nghĩa gì cả." Sử Bảo Toàn cười gian:
"Vậy thì một lạng lên một đồng." Đơn Dũng cửa cười vừa nhả khói:
"Thế còn được, có điều sẽ không có chuyện gì chứ?" Sử Bảo Toàn vẫn hơi ngán đám người thành phố:
"Không đâu, lát nữa chúng ta mang hàng tồn về, trong cửa hiệu để lại vài trăm cân, ai thích mua thì mua, không thích thì thôi, dù sao hàng chỉ có chừng đó thôi, có giỏi thì xuống nông thôn mà mua.
Hai người cùng bật cười, tuy thế Sử Bảo Toàn nóng ruột, dù sao ông ta cả đời nuôi lừa, bước chân ra khỏi lĩnh vực quen thuộc, khó tránh khỏi bất an.
"Bác đừng lo, chúng ta sẽ để thị trường đói hàng chừng 10 ngày, vào thời điểm giáp vụ này, cho dù là vận chuyển ở nơi khác tới, chi phí cũng không thấp, huống hồ một cái nhà hàng thì dùng bao nhiêu mà đi mua bên ngoài. Mà mua ngoài bao nhiêu cho đủ, từ giờ tới khi có hoa tiêu mới còn vài tháng.
"Nhưng nhà máy thịt lượng dùng rất nhiều, người ta mua ở vùng ngoài lãi hơn." Sử Bảo Toàn chỉ ra sơ hở trong lập luận của Đơn Dũng.
"Cháu nói rồi mà còn vài tháng nữa, trước tiên đẩy giá lên, bán cho những hiệu bán buôn, kéo giá xuống ... Ai dám nhập hàng bên ngoài, thấy giá đi xuống chẳng sợ lỗ à? Với lại giờ mới chỉ là tiệm cận thiếu hàng thôi, vài ngày nữa mới hiện rõ ra, lúc đó là mùa kinh doanh vàng mùng 1 tháng 5, đám nhà hàng đó không tới mức vì gia vị thêm vài đồng mà ảnh hưởng tới chuyện làm ăn, bác thấy đúng không?" Đơn Dũng cho ông già uống viên thuốc an thuần:
Suy nghĩ thật kỹ , nhận ra chuyện thường tình của con người trong đó, Sử Bảo Toàn cười ha hả chỉ Đơn Dũng mắng:" Thằng con lừa này, một người thật thà như cha cậu, sao lại sinh ra cái loại hàng này chứ?"
"Còn chẳng phải giống năm xưa bác đào hố chặn đường thu phí, bị ép mà ra thôi." Đơn Dũng bình đạm nói, cha y quá thật thà mới có bi kịch năm xưa, không có bi kịch đó không có ý hiện giừ.
Ngày hôm đó Đơn Dũng mang bát đũa mới mua về nhà máy Lạc Nhạn Bình, một tháng yên ắng, lại có rất nhiều chuyện sắp xảy ra rồi, y không mấy khi nói tới chuyện cũ, trí nhớ y vẫn rất rõ ràng, tất cả những chuyện xảy ra với Lư Uyển, y sẽ diễn lại một lần nữa.