Cảnh sát hỏi hết một lượt những người tiếp xúc với gia vị, lấy đi hình ảnh giám sát để so sánh, đợi cảnh sát làm xong hết mọi việc, tới cửa hiệu gia vị Hưởng Mã Trại đường Tử Kim hỏi chuyện đã là nhiều tiếng sau rồi.
Phía này ứng phó rất đơn giản, lấy sổ sách ra, Sử Văn Vũ hỏi cảnh sát:" Anh xem đi, cho tới giờ chúng tôi bán đi một vạn hai nghìn hai trăm mười hai cân hoa tiêu, nhỏ nhất là túi hai lạng, lớn nhất là bao tải 100 cân. Bán cho người mua buôn có tên có tuổi là 81 hộ, mua lẻ không biết bao nhiêu hộ. Đồng chí cảnh sát, anh nói bao nào có vấn đề? Hay là toàn bộ số hoa tiêu có vấn đề?"
Xem sổ sách ghi chép cực kỳ tỉ mỉ, tới lượt dân cảnh trố mắt, thế này có mà tra ra được.
Với lại coi như tra ra đúng là ở đây làm rồi sao, không phải là chất độc gây nguy hại, giả sử có khách hàng bị làm sao còn có thể nâng tầm sự việc lên, giờ chuyện thế này, anh định đổ bao lực lượng vào để tra, ít thì chẳng biết đợi tời ngày tháng năm nào, nếu nhiều thì … thôi đi.
Ai mà rảnh!
Thời buổi này ai cũng bận, người ở vị trí cao bận rộn, người tầm thường cũng bôn ba kiếm ăn, khắp đường phố chỉ thấy bóng người vội vã chẳng ai nhàn hạ.
Đơn Dũng lái xe tới khu khai phát đã lâu rồi chưa tới, rất kinh ngạc vì thay đổi ở nơi này, cái cống xả thối hoắc đã không thấy nữa, ruộng đồng biến thành nhà máy, lán trại biến thành cửa hiệu san sát. Mục tiêu là cục giáo dục khu khai phát còn chưa phải là đơn vị độc lập, địa điểm làm việc ở cùng khu chính phủ, một tòa nhà cao mười tầng, ra cào toàn là những người mặc vest, bước chân vội vã làm Đơn Dũng bất giác nhìn lại trang phục của mình.
Hoàn cảnh nào thì ăn mặc kiểu đó, y suốt ngày ở Nhạn Lạc Bình, bốn xung quanh đồng không mông quạnh, ngày càng chẳng chú ý tới hình tượng, giờ mới nhận ra mình quê quá, mặt đã mọc ra râu tua tủa, tóc cũng lười chải chuốt giờ chả thành dạng gì. Mặc dù ở Lạc Nhạn Bình tắm rửa rất thuận tiện, nhưng chẳng cần mặc vest ra oai với ai, lâu dần bộ trang phục áo vải của công nhân thành chính thức.
Thực ra làm công vụ viên cũng không tệ.
Đơn Dũng xuống xe nhìn thấy một đôi sóng vai đi vào, chắc chắn là đồng nghiệp, một nam một nữ, nam mặc đồng phục không đẹp trai nhưng khí thế, nữ mặc đồng phục không xinh đẹp nhưng có khí chất, đeo kính không gọng, nách kẹp tài liệu, làm Đơn Dũng nhìn rất lâu. Dáng vẻ trí thức đó khơi lên cảm giác như từng quen biết.
Có cảm giác hay không thì Đơn Dũng đều thuộc về thành phần bị ngó lơ, y mở cốp sau, hai tầng nước tinh khiết đã đưa bảy tám phần, một tay xách một bình, đóng cốp, đi qua cổng hô:" Đưa nước."
Trông cửa đang ngáp ngắn ngáp dài phất tay, bảo đi đi, chỉ cần là không phải tới khiếu nại thì tới đưa cái gì cũng không cản. Đơn Dũng vừa đi vừa xem tin nhắn, tuyển được bốn người đưa nước, căn bản là không đủ, buổi trưa ăn xong liền giúp dưa nước. Tiểu Cái thì nhàn rồi, cài phần mềm vào máy vi tính, chỉ cần điện thoại lấy nước, gõ phím vài cái, thế là tin nhắn gửi vào di động công nhân đưa nước.
Vì thế ông chủ Đơn vừa có xe vừa là gia súc phải làm việc nhiều nhất, suốt cả chiều bị chỉ huy từ thành bắc chạy tới thành nam, đưa tới hai xe nước. Bình thường không nói, nếu gặp phải nhà tầng 6 trở lên mà không có thang máy thì thảm, bê một bình nước thì bản thân mất nước.
Nhà này vừa mới vào tới sảnh Đơn Dũng đã tái mặt khi nhìn tấm biển: Bảo dưỡng thang máy, mời đi cầu thang bộ!
"Mẹ mày Tiểu Cái, cố ý hả, toàn bát nước cho đơn vị rắm chó, chơi nhau đấy à?"
Đơn Dũng chửi thầm trong lòng, vẫn đành chọn cầu thang bộ mà đi, mệt suốt cả buổi chiều rồi, đi tới tầng hai thì vai bắt đầu đau, lưng bắt đầu mỏi. Trước kia thời sinh viên đi làm công nghe người ta bảo, thả đi đổ nước thái chứ không đi đưa nước sạch, xem ra có lý của nó. Suốt cả chiều đưa nước toàn mấy chỗ thể này, Đơn Dũng hận không thể đổi chai 18 lít thành chai 10 lít.
Một tầng, hai tầng, mồ hôi ròng ròng, mỗi một người mặc đồng phục đi qua, Đơn Dũng đều bất giác né tránh. Giờ đã hiểu vì sao ông Lôi dù vét gia sản cũng phải nhét con trai vào đội ngũ công vụ viên, vừa nhàn nhã lại có thể diện, mưa không tới mặt, nắng chẳng tới đầu. Nào giống bọn họ, vất vả kiếm tiền, trốn chút thuế cũng nơm nớp lo sợ.
Tầng bảy, tầng tám, điểm đến ở tầng 9, Đơn Dũng mặt mượt mồ hôi đứng bên cầu thang nghỉ, cửa đối diện có ông chú trung niên mặt hồng hào đang pha trà, nói chuyện cùng người mà ở góc độ Đơn Dũng không nhìn thấy. Đề tài là thu nhập bình quân hiện giờ là bao nhiêu, bao nhiêu ...
Đơn Dũng nghỉ đủ rồi lại bê tiếp, vừa đi vừa nghĩ, có khi là nơi n ày hợp với Lôi Đại Bằng thật ấy chứ, cái thằng đó mà bốc phét thì không giới hạn luôn, còn dữ hơn cả thời sự. Còn vài bậc nữa, có ba người tới, Đơn Dũng né sang, đột nhiên có giọng quen thuộc :" Đơn Dũng!?"
"Chủ ..." Đơn Dũng theo thói quen đáp, lập tức đổi giọng:" Nhận nhầm người rồi!"
Vừa trả lời một cái khỏi hoài nghi là nhận nhầm, ba người kia cười, Đơn Dũng quay đầu sang cũng cười, cô chủ nhiệm Nhâm Quần, chủ nhiệm khoa Vương Hằng Bân, còn có bạn cùng lớp Lý Báo Xuân. Bất ngờ gặp lại đều vui mừng, có điều chỉ nhìn Đơn Dũng mặc áo công nhân vác bình nước, nụ cười thu lại, thấy có vẻ không thích hợp để cười.
Họ không cười nhưng Đơn Dũng vẫn cười:" Thật trùng hợp, sao mọi người ở đây?"
"Tôi làm việc ở đây, gặp thầy Vương và cô Nhâm tới làm chút việc. Phải rồi Đơn Dũng, cậu làm gì đây?" Lý Báo Xuân ngạc nhiên hỏi, tựa hồ không tin Đản ca vung tay một cái làm cả trường kích động lại đi xuống tới mức làm công nhân đưa nước:
Đơn Dũng biết cách ăn mặc của mình làm người ta thương hại:" Không có đơn vị, phải tự mưu sinh. Chủ nhiệm Vương, cô Nhâm, sao nhìn em như thế? Chẳng lẽ đi đưa nước là hành vi đáng xấu hổ à?"
Vương Hằng Bân ngại ngùng vỗ vai Đơn Dũng, không nói gì cả, cũng không cần phải nói gì nữa, cô giáo Nhâm trêu:" Kiếm sống bằng đôi tay, vinh quang vô thượng, có điều không tới mức không tìm được đơn vị, làm việc này chứ?"
"Bán nước kiếm nhiều lắm đấy ạ, ha ha, mọi người làm việc đi, lúc khác em tới thăm mọi người." Đơn Dũng còn vác chai nước kìa, mệt bỏ mẹ, với lại y không thích nhìn ánh mắt thương xót của người khác, chịu không thấu:
Đúng là khó tiếp nhận được, ba người kia đi xuống mấy tầng rồi mà chưa nói lời nào, Lý Báo Xuân đi tiễn chủ nhiệm Vương và cô giáo Nhâm tới liên hệ phân phối thực tập khóa này.
Mãi hồi lâu Vương Hằng Bân mới lên tiếng:" Cô Nhâm, có nghĩ gì không?"
"Anh nói tới người vừa gặp hả?" Nhầm Quần hiểu ý ông ta:
"Đúng, giờ chắc là nó biết khổ là gì rồi." Vương Hằng Bân nhìn thấy học sinh của mình làm công việc này, không đành lòng:
" Một nghìn người một nghìn số mệnh, vậy phải định nghĩa khổ là gì? Chỉ số hạnh phúc của chúng ta chắc gì đã bằng người đưa nước." Nhâm Quần giữ thái độ bao dung hết thảy:
"À, cũng phải, mong rằng chỉ số hạnh phúc của bọn chúng đều cao, lớp số hai của cô có vài đứa giỏi đấy, Tư Mộ Hiền biên soạn văn hiến, Báo Xuân mới một năm đã vào cục giáo dục, Hoa Đình càng không đơn giản, đã ở bên kia bờ đại dương, còn một số thì đã là nghiên cứu sinh. Thêm một thời gian nữa, chẳng đứa nào kém chúng ta đâu." Vương Hằng Bân lên xe cảm khái:
Chủ nhiệm Nhâm Quân rất hiểu:" Anh không cảm khái cho chúng, mà cảm khái cho Đơn Dũng chứ gì?"
"Đúng, nếu nó thành đứa ưu tú nhất thì tôi chấp nhận được, có điều nếu nó thành đứa kém nhất thì cũng không phải là bất ngờ." Vương Hằng Bân thở dài không biết lần thứ mấy: