Hương Sắc Khuynh Thành

Lượt đọc: 64395 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Q2 - Chương 254
Như kim đâm vào thịt. (5)

❊ ❊ ❊

Phàn Ngũ Nghĩa chẳng bất ngờ, nhưng lấy làm lạ:" Giám đốc Phàn mà cũng thiếu tiền à, hơn hai năm trước chúng ta từng tiếp xúc, tôi còn phải tìm anh đổi tiền mặt. Anh thiếu tiền chẳng phải gọi một cú điện thoại là xong à?"

Lời này nói tới hai người từng giao dịch riêng với nhau, đôi khi công ty không phải dễ dùng tới tiền trong tài khoản, đôi khi đổi ra tiền mặt không dễ. Phàn Ngũ Nghĩa từng liên lạc với Sài Chiêm Sơn, dùng chuyển khoản doanh nghiệp cho hắn đã lấy tiền mặt, đây là cách rửa tiền tồn thời gian, tốn công sức nhất, có điều cũng an toàn nhất. Nói ra vừa là bắt mối quan hệ cũng là thăm dò.

Sài Chiêm Sơn nghe, mặt càng thêm đau khổ, hắn châm điếu thuốc, chân thành nói:" Lão ca, không giấu gì anh, chúng tôi chỉ được cái mã ngoài thôi, làm sao so với chuyện làm ăn của anh được. Tiền thì kiếm được đấy, nhưng mà chịu không nổi chi tiêu quá lớn, nhân viên cả trăm người, lương tháng thôi đã mấy chục vạn. Anh cũng hiểu nghề của tôi mà, cơ quan nào chỉ liên quan chút xíu thôi cũng muốn quản, nào công an cần lo lót, phòng cháy chữa cháy phải lấy lòng, văn hóa không thể thiếu, bây giờ vệ sinh dịch tễ cũng thò tay vào ... Đừng thấy tôi lái Hummer, thực ra tôi nghèo tới phải đi bán thân kiếm tiền đổ xăng rồi."

Phàn Ngũ Nghĩa nghe thế mà cười liên hồi, xua xua tay, chẳng khách khí:" Nói chiều làm gì, rốt cuộc muốn bao nhiêu tiền?"

"Ba tới năm trăm vạn." Sài Chiêm Sơn nhả một câu thăm dò, kim ngạch quá lớn, thấy Phàn Ngũ Nghĩa cau mày thấy rõ:| Tiền thuê nhà của chúng tôi đã tới hạn, tòa nhà này vốn là của cục thể dục, thuê mỗi năm hơn 100 vạn, giờ người ta muốn ký ba tới năm năm, làm khó tôi rồi. Nếu anh có thể cho vay, tôi vay mình anh thôi, nếu không được thì tôi chạy thêm vài nhà nữa, anh xem tiện bao nhiêu cho vay bấy nhiêu."

"Chuyện này ...." Phàn Ngũ Nghĩa ngần ngừ, cái kiểu nói chuyện thường thấy, cân nhắc nguy hiểm trong đó rồi đổi giọng điệu:" Cũng không phải là không được, có điều ..."

" Anh đừng bảo tôi phải ký hợp đồng cho vay đấy, nếu anh sợ tôi không trả được, tôi thà không vay, để truyền ra mất mặt lắm." Sài Chiêm Sơn lên tiếng trước chặn đứng khả năng công ty cho công tay vay vốn:

Phàn Ngũ Nghĩa rất hiểu tâm thái loại nhân vật này, mất cái gì thì mất chứ không chịu mất mặt.

Có điều không phải công ty vay công ty, mà cá nhân cho vay thì kim ngạch có hơn lớn, Sài Chiêm Sơn nhìn thấu tâm tư Phàn Ngũ Nghĩa, mở túi xách tay, lấy ra vài thứ, ném lên bàn:" Hai căn nhà thêm vào xe, thế chấp với anh, chúng ta vay cá nhân, viết giấy nợ là được, không trả được cứ theo quy củ mà làm. Anh xem trại giá bao nhiêu cho tôi vay, sớm thì ba tháng, muộn thì nửa năm, tôi sẽ gửi lãi từng tháng vào tài khoản cho anh."

"Được, giám đốc Sài thống khoái như thế, vậy tôi cũng không hẹp hòi nữa." Phàn Ngũ Nghĩa cân nhắc được mấy, nhìn giấy tờ nhà đất, lại tính toái doanh thu của Duy Đặc, vài trăm vạn với ông chủ Duy Đặc không phải vấn đề lớn, thống khoái vỗ bàn quyết định:

Đơn giản không, vay vốn dân gian tiện hơn ngân hàng ở cái chỗ đó đây, viết một tờ giấy vay tiền là được, chủ khách đều vui. Sài Chiêm Sơn từ chối lời mời cơm trưa của hội trưởng Phàn, đợi hắn về nhà ăn cơm trưa thì di động báo tin tài khoản có thêm thu nhập.

270 vạn, chia ra 3 lần chuyển khoản.

Thêm hai tiếng nữa, Sài Chiêm Sơn tiếp một nhóm người, năm nam tử mặc vest xách theo hai cái va ly, mang 230 vạn tiền mặt tới. Tiền bỏ lại, người ta chỉ nhắc lợi tức bắt đầu tính từ ngày hôm nay rồi đi luôn, thể hiện lòng tin tuyệt đối vào bản thân, căn bản không sợ đối phương không trả tiền.

Cũng buổi trưa ngày hôm đó, bữa cơm vừa kết thúc, Cái Đình Giáp, Trương Vệ Hoa dẫn Sử Bảo Anh và mấy hán tử Sử Gia Thôn, đợi trước đồn công an đường Tử Kim, đợi Sử Văn Vũ và hai người làm.

Cứu người cũng là một vụ mua bán, bằng vào mỗi Sử Gia Thôn không có căn cơ gì ở thành phố, e là chuyện này phải nghe thiên mệnh. Có điều Trương Vệ Hoa có cha làm chi cục trưởng, Cái Đình Giáp có hai người cha làm lãnh đạo thì chuyện chẳng khó nữa. Vốn chẳng sao, chẳng qua là phó cục Trần gọi một cuộc điện thoại, đồn trưởng Cao vốn lấy lông gà làm lệnh tiễn, trực tiếp bắt người. Nhưng bắt về thẩm vấn đi thẩm vấn lại chẳng ra thêm được cái gì, hai cái máy vi tính chứa một đống phim XXX, cùng lắm phán tội truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy.

Vốn là cái tội nói có cũng được, nói không cũng không sao, phải xem nghi phạm có viện binh bên ngoài hay không, mà phó cục Trần chẳng nói gì nữa, Lư Nhục Hương đi kiện chẳng có hành động gì thêm. Mà bên này thì không ngừng có điện thoại gọi tới, nào là chi đội trưởng họ Trương, nào là khu trưởng họ Cái, còn có một vị ở kỷ ủy hỏi thăm, đồn trưởng Cao toát cả mồ hôi, sao bọn chân bùn có nhiều quan hệ như thế.

Tiếp đó đoàn thể bạn bè người thân của người ta tới, té ra đám Hưởng Mã Trại là một bọn, nào gia vị, nào thịt ngâm, nào nước tinh khiết rồi dấm thơm, té ra người ta kinh doanh lớn chứ chẳng phải là có cái cửa hiệu còn con đâu. Sợ thi chẳng thể nói là sợ, nhưng ai muốn vì lý do vớ vẩn chọc vào đại hộ như thế, nói không chừng sau này kinh phí hoạt động còn trông vào người ta. Nên ngay trong buổi đồn trưởng Cao đã ra quyết định, trưa mai thả người.

Thế nên có đoàn tiếp đón này, thời gian rất chuẩn xác, đúng 13 giờ, giữa khoảng trống hết giờ và đi làm, người không liên quan rất ít, vừa vặn thả người. Một lát sau liền thấy dân cảnh dẫn ra tới cửa thì dừng, Sử Văn Vũ đi trước, hai nhân viên theo sau cười chào Sử Bảo Anh, một đám thôn dân lên đón.

Thế là một chuyện ấm nổ ầm ầm, kết thúc lại chẳng có giọt mưa nào. Còn về phần vị phó cục Trần nào đó bây giờ bận sứt đầu mẻ trán, lo cho thân còn chưa xong, sao hỏi tới chuyện vớ vẩn được.

"Chị Bảo Anh, tới Xuyên Vị lâu đi, chị theo xe chúng tôi nhé." Tiểu Cái lên xe thò đầu ra gọi:

"Văn Vũ, ra là tốt rồi, mau mau bán dấm cho chúng tôi, không có cậu, chúng tôi tổn thất lớn. Ha ha ha, lên xe nào ..." Trương Vệ Hoa kéo Sử Văn Vũ lên xe:

"Này, này, cậu chưa hỏi tôi có chịu khổ hay không mà đã sai phái rồi." Sử Văn Vũ cười mắng, xem ra chẳng khổ cực gì:

Hai xe nối nhau mà đi, có điều Sử Văn Vũ vừa lên xe liền hỏi anh Đơn mà hắn muốn gặp nhất sao lại không tới. Trương Vệ Hoa vừa đem chuyện kể ra, Sử Văn Vũ mồm biến thành chữ O, đem so với chuyện Đơn Dũng gặp phải. Hắn ngồi trong đồn công an hai ngày không đáng kể gì nữa. Vì chuyện này mà niềm vui thoát nạn cũng phai nhạt, hỏi tình hình anh Đơn thế nào rồi, Cái Đình Giáp biết, nói là trốn trong Sử Gia Thôn, không dám thò mặt ra ngoài.

Sử Văn Vũ nghe thế không phục, làm ầm lên:" Trốn cái gì mà trốn, sợ cái gì mà sợ? Đứa nào tới đánh bỏ mẹ nhà nó."

"Cậu thôi đi, nếu không phải hai anh em chúng tôi nhờ cha mẹ, nhờ lãnh đạo thì cậu vẫn nằm trong đó đấy, ra vẻ anh hùng cái gì?"

Bị Trương Vệ Hoa mắng, Sử Văn Vũ hậm hực lẩm bẩm, không thể trơ mắt nhìn anh Đơn như vậy chứ. Chuyện này Đơn Dũng đã có an bài, Tiểu Cái cười nói:" Mọi người đều an toàn là giúp đỡ lớn nhất cho anh ấy rồi, có biết Tống Tư Oánh đi đâu rồi không?"

" Ừ, đúng rồi, lâu rồi không thấy chị Tống." Trương Vệ Hoa bấy giờ mới nhớ ra:

Tiểu Cái tiết lộ:" Ngày hôm đó vừa xảy ra chuyện, Đản ca đã nhờ chị Tống dụ cha mẹ anh ấy đi nước ngoài, nói là tới Âu Mỹ một tháng. Anh ấy muốn chúng ta làm gì, vậy thì không cần nhiều lời, nhưng anh ấy mà không nói, ngàn vạn lần đừng gây thêm chuyện, lần này đụng chạm vào không phải là người thường đâu."

Sử Văn Vũ biết xuất thân của Tiểu Cái, mặc dù nhìn bề ngoài là một tiểu trạch nam, có điều trong số bạn bè, đó là tên có tầm nhìn nhất, nên không dám lắm lời nữa.

Trương Vệ Hoa lại là cái tên miệng không chịu yên phận, nhỏ giọng nói mấy chuyện đồn thổi, hình như là đụng vào mấy vị công tử lãnh đạo tỉnh thành, rồi lại còn có thế lực bản địa. Hắn tìm hình cảnh quen biết nghe ngóng, kết của người ta nói, bảo mật ...

Theo thông lệ của cảnh sát mà nói, phàm chuyện gì mà bảo mật là chẳng tử tế gì hết.

Càng nghe Sử Văn Vũ càng đứng ngồi không yên:" Như thế chẳng phải không cùng cấp bậc với anh Đơn à, làm gì nổi chứ?"

" Đúng, tôi thích Đản ca ở chỗ này đấy, khiêu chiến vượt cấp, ha ha ha, nếu không phải anh ấy, tôi cũng chẳng ngờ được mình có thể làm tới như ngày hôm nay." Cái Đình Giáp đỗ xe ở cửa nhà hàng, kết thúc đàm thoại, hôm nay người tới tẩy trần cho Sử Văn Vũ không ít, nhưng thiếu mất người quan trọng nhất, ngay cả Sử Bảo Anh và Sử Văn Vũ đều không vui nổi.

........ ........

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 10 năm 2024

« Lùi Tiến »