Tiểu khu cao cấp, trời chiều yên tĩnh, gió nhẹ thoang thoảng đưa hương trà, một già một trẻ ngồi đối diện nhau.
"Mấy trò may quỷ nho nhỏ thôi ạ, nói ra làm bẩn hoàn cảnh thanh tính này, không nói cũng được ạ." Đơn Dũng tuy rất tự hào về sắp xếp của mình, nhưng bảo nói ra thì lại hơi khó mở lời:
"Cứ nói đi, dù sao tôi cũng rảnh, coi như tiêu khiển cho ông già này." Tả Nam Hạ tò mò vươn cổ ra đợi nghe chuyện:
"Cũng chẳng có gì, khi cháu còn đi học có đăng ký một cái thương hiệu Hưởng Mã Trại, ý định sau này sẽ biến nó thành thương hiệu vang danh thiên hạ. Có điều sau đó cháu nhận ra mình sai rồi, khi nó vô danh thì người ta coi như rác, khi nó có giá, cháu liền thành kẻ mang ngọc có tội. Vừa có chút hiệu quả thì bị người ta nhắm vào, chẳng những đám làm nhái ùa vào, khắp nơi treo biển Hưởng Mã Trại kinh doanh, càng có kẻ mưu đồ đoạt thương hiệu trong tay cháu. Kỳ thực cháu biết mình không giữ được, cho nên tìm người thích hợp bán đi, rồi vị công tử nhà cục trưởng đó ép cháu giao ra, cháu thấy bàn cho hắn cũng không tệ, chuyện cháu không làm được, hắn thừa sức làm. Sau cháu bán cho hắn, hắn lấy đó uy hiếp các thương hiệu bồi thường, thủ đoạn vô sỉ, hết đập phá lại ẩu đả, còn gài thuốc nổ ... Ứng với câu nói cũ, trời muốn kẻ nào diệt vong ắt khiến hắn điên cuồng trước." Đơn Dũng kể qua loa, nghe chẳng hề kinh tâm động phách:
Tả Nam Hạ nghe mà mô hồ, ông nghiên cứu triết học chứ không phải kinh tế, huống hồ Đơn Dũng còn kể cắt xén, nên không nhìn ra nhân quả của nó. Ông tạm thời bỏ câu chuyện truyền kỳ này qua một bên, hỏi thẳng:" Vậy cậu có làm chuyện gì không thích hợp, hoặc là cảm thấy lương tâm bất an không?"
"Sao bác lại hỏi thế ạ?" Đơn Dung lại rót thêm trà cho hai người
"Tôi nghe nói thương hiệu vẫn nằm trong tay cậu, nếu vẻn vẹn muốn xem chó cắn chó, đâu cần thu thương hiệu lại." Tả Nam Hạ như nhìn thấu điểm mấu chốt trong đó, giải thích:" Thế hệ chúng tôi sống qua thời đại làm từ báo lớn tớn báo nhỏ, biểu ngữ, áp phích, cổ động tuyên truyền. Bởi thế nên chẳng tin vào mấy lời chính quyền nói, vị giám đốc của Thiên Tích gửi cho tôi tờ báo của báo pháp chế, tôi không tin lắm, song lấy làm lạ, sao cậu thoát ra được? Có điều xem ra hậu di chứng không ít nhỉ, thể hiện rõ trên người cậu, ví như cậu không đơn thuần như lần đầu chúng ta gặp nhau."
"Vừa rồi cháu nói rồi mà." Đơn Dũng cầm chén trà lên, thản nhiên nói:" Đập phá, ẩu đả còn cả gài thuốc nổ đe dọa, trong đó có phần của cháu, chúng làm ác, cháu đổ dầu vào lửa. Người như cháu muốn vươn lên còn chiêu số nào khác."
Chính Đơn Dũng cũng chẳng biết vì sao mình nói thế, có lẽ biết chuyến đi này không có kết quả, đã thế chẳng cần giấu gì nữa.
Đúng là một lời chấn động người điếc, ông già quả nhiên là tức giận, đặt chén trà xuống, không nói không rằng, mặt rất nghiêm.
Ngược lại Đơn Dũng lại rất bình tĩnh, rót thêm chén nữa, nói rất chân thành:" Cám ơn bác khoản đãi, mai cháu sẽ đi, cháu không thể thành người tùy tâm sở dục lại không vượt quy củ như bác nói, có lẽ tương lai cũng không làm được."
"Vậy mục đích chuyến đi này của cậu là gì, tìm kiếm trợ giúp à? Không phải là không thể, dù sao đây là thời đại nhân trị, vài chuyện phải thông qua bên thứ ba để giải quyết."
"Không cần ạ, nếu như nhất định nói cháu tìm kiếm gì ở chuyến đi này thì trước đó cháu không biết, nhưng bây giờ thì biết rồi."
"Là gì?" Tả Nam Hạ tò mò, trong mắt ông Đơn Dũng chẳng những đã đi quá giới hạn, còn làm ông bất ngờ:
"Yên tĩnh ạ ... Cháu cũng không nói rõ được, tựa hồ là một loại bình thản, không biết vì sao, cáu nhìn thấy cuộc sống nhàn nhã của bác, nhìn thấy sự điềm tĩnh của sư tỷ, khiến cháu rất hâm mộ, đồng thời cũng yên bình. Cảm giác rất tốt, thành phố này cũng rất tốt, thời tiết dễ chịu. Cháu nghĩ nếu có một ngày cháu cũng có điều kiện rồi, nhất định cháu xe bày một cái bàn lớn ở ban công Hưởng Mã Trại, nhà nhã uống trà chiều."
Giọng Đơn Dũng còn tang thương hơn ông già trước mắt:
Tả Nam Hạ ngạc nhiên nhìn Đơn Dũng một lượt, tựa hồ như lần đầu gặp mặt, hồi lâu gật gù:" Sẽ có thôi, chốn an lòng là nơi về. Chỉ cần cậu sống đủ lâu sẽ có một ngày thấu hiểu."
Vốn định nói chuyện con gái, nhưng không ngờ rẽ sang chuyện này, kết quả còn quá bất ngờ. Hai đều nói không nhiều, nhưng mỗi khi nói ra một câu đều làm đối phương suy ngẫm rất lâu. Ấm trà đã uống hết, khi Đơn Dũng đổ bã trà, Tả Nam Hạ luôn theo dõi hành vi của y mới hỏi:" Tại sao cậu không lên tiếng xin sự giúp đỡ của tôi? Ngay cả Lôi Đại Bằng cũng biết nhờ tôi nâng đỡ, giao tình của chúng ta tuy bình thường, song tôi luôn cảm thấy chúng ta có chỗ thu hút lẫn nhau, rất thân thiết, rất có khả năng là vì đồng hương."
"Cháu nghĩ là do tò mò nên thu hút nhau thôi, thế giới của bác, cháu chưa bao giờ bước chân vào, thế giới của cháu, bác cũng không hiểu. Tò mò làm chúng ta gần gũi." Đơn Dũng phản bác lời của giáo sư Tả, ông già này có điểm tốt ở đó không vì người nói là tiểu bối mà xem thường, chỉ cần nói có lý là khiêm tốn tiếp thu, nên y không ngại nói. Còn về phần giúp đỡ, Đơn Dũng lắc đầu:" Cháu quen một vị tiền bối ở Lư Viên, trong truyền thuyết lão già này mấy đời xuất thân thổ phỉ, ông ấy nói một câu, cháu thấy rất hay, phân lượng không kém bậc thầy triết học như bác."
"Triết học tới từ nhân sinh, nói mau, tôi hứng thứ muốn nghe." Tả Nam Hạ giục:
" Ông ấy nói, bát cơm là kiếm về, cướp về, không phải quỳ xuống có thể ăn xin về." Đơn Dũng nói câu này lưng hơi ưỡn lên có vài phần kiêu ngạo, tiền trong túi dựa vào bản lĩnh kiếm được, ít nhiều thế nào thì lưng luôn thẳng:
"Hay, nói hay lắm." Tả Nam Hạ bị câu nói hết sức đơn giản làm động lòng, lẩm nhẩm chốc lát, luôn mồm khen hay:" Hậu nhân của tôi mà có phần can đảm này dù có làm thổ phỉ cũng là thổ phỉ có thành tựu, chỉ tiếc tôi bồi dưỡng hai đứa con gái, nên lòng già lo mãi không hết."
"Thế đâu giống phong cách tùy tâm sở dục của bác?" Đơn Dũng hỏi, chủ đề dần chuyển sang chiều hướng ấm áp hơn, nước lại sôi, tráng qua cốc, tiếp tục rót trà:
Ông già thở ngắn than dài, coi Đơn Dũng như đám anh em già của mình trút bầu tâm sự:" Cậu còn nhỏ hiểu gì chứ, tùy tâm sở dục là lấy ra để lừa người ta thôi, tương lai cậu mà có con cái, nếu nói không lo lắng cho nó là nói dối ... Đời này của tôi, trong mắt mọi người là phong quang vô hạn. Đừng nói tôi, dù đời con rể tôi cũng bị người ta tâng bốc cho lên tận mây xanh rồi, nhưng phải quay ngược lại mấy chục năm cậu mới biết là cảnh tượng gì. Ai nấy tránh tôi như rắn rết, sống khổ vô cùng, tôi phải chịu đựng tới trung niên mới có vài ngày an lành."
"Thế ạ, cái này thì cháu không hình dung được rồi."
" Ha ha ha, thế là may mắn, chứ nếu bây giờ mà còn như vậy thì ... Tôi từng thấy quỷ tử Nhật Bản đấy ... Than ôi, khi ấy bà nội tôi cõng tôi, phía đông đánh nhau thì chạy sang phía tây, phía tây nổ súng thì chạy sang phía đông. Nếu là bốn bề hỗn loạn thì bà bế tôi chui xuống hầm, vừa sinh ra đã thấy chiến loạn rồi. Về sau theo cha mẹ tôi nam hạ, hai người đều là quân nhân chuyển sang làm cán bộ, khi ấy thổ phỉ ở Phúc Kiến chẳng ít hơn ở Lộ Châu đâu. Đừng thấy bây giờ làm huyện tưởng thôi cũng như thổ hoàng đế, chứ thời đó thì lấy đầu đi làm quan, nói không chừng hôm nào đó thổ phỉ đánh vào, mấy đời huyện trưởng bị giết chết trong nhiệm kỳ, vợ cũng bị thổ phỉ cướp đi ... Vừa mới khá lên một chút thì trải qua ba năm thiên tai. Khi đó cậu biết bột ngô bao tiền một cân không? Hơn 1 đồng, mà tiền lương có vài chục đồng, tính ra tương đương với bây giờ phải mua tới mấy trăm đồng. Đừng nói tới món ngon, có mà ăn là may rồi. Vừa được ăn no bụng, nghĩ là ngày tháng tốt đẹp tới, ai ngờ cái tới là thời đại động loạn. Cả đời tôi mọi khổ nạn từ khi kháng Nhật đều gặp hết. Đừng hâm mộ tôi, thực ra tôi hâm mộ cậu, muốn đổi cuộc đời cho cậu."