Gần như tất cả các em gái ở nơi này đều giống nhau, không nhìn ra khác biệt gì cả, loại cố ý thể hiện sự tương đồng xuất hiện trên người mỹ nữ ngay trang phục cũng giống n hau khó tránh khỏi làm người ta tơ tưởng miên man.
Có điều vị đi cuối cùng lại khác với tất cả mọi người, mấy em gái sườn xám không khỏi chú ý, trang phục đơn giản, giống đồ thể thao chạy bộ, quần sạch tới mức đã hơi phai màu, toàn thân không có lấy dấu hiệu nào thể hiện thân phận, nhưng thong dong đi cuối, lại thành như hạc giữa bầy gà.
Đoàn người đầu tiên đi hết tầng một, hoàn cảnh rất u nhã, phía trước là vườn hoa, phía sau là vườn trúc, ban công uống trà, phong bao riêng tư, hành lang không thiếu đồ xa xỉ. Tham quan tới một phòng triển lãm tầng hai, gần như là buổi tụ hội của thương hiệu xa xỉ, đồng hồ đeo tay, giày da, ví tiền, em gái giới thiệu còn phát phiếu ưu đãi cho vị khách quan tâm. Rolex, Omega, Cartier, Patek Philippe ...một loạt thương hiệu mà Đơn Dũng mới chỉ nghe tên mà chưa tận mắt thấy. Bằng vào trình độ quê mùa của y thì nghĩ không ra, chẳng qua là đồng hồ đeo tay làm bằng thép không rỉ thôi, sao lại có giá bằng cả cái xe sản xuất trong nước? Vì gắn thêm mác Vacheron Constantin à?
"Bây giờ quan gia đều thích hối lộ một cách phong nhã, mấy món đồ nghệ thuật nhỏ, xa xỉ phẩm nhỏ là thích nhất đấy."
Đột nhiên nghe thấy giọng nói quen thuộc, Đơn Dũng quay đầu lại thấy hai người anh em bình luận về gái khi nãy, hai người kia đoán chứng nhận ra lúc nãy Đơn Dũng nghe họ nói chuyện, một người hỏi:" Trong anh lạ mặt quá, phát tài ở đâu thế?"
"Còn chưa phát tài, mới đang muốn thôi." Đơn Dũng nửa đùa nửa thật đáp, làm hai người kia cười lớn, đưa danh thiếp tới, một là đại lý bán xe hơi, một cung ứng điện cơ. Tới nơi thế này chẳng qua là để quen biết thêm vài người, biết đâu lúc nào đó dùng tới, đến lượt Đơn Dũng sờ túi thì ngớ ra:" Tôi không mang danh thiếp."
"Không sao, có thời gian ghé thăm cửa hiệu nhỏ của tôi nhé."
"Đợi khi nào phát tài nhất định tới chỗ tôi mua xe."
Hai người kia nói vài câu theo đám đông lên lầu, Đơn Dũng thu lại danh thiếp, phát hiện ra mình không giống người bình thường, trong đám người này mình quá dị loại nghèo khó, tựa như cố ý làm nổi bật sự tồn tại của người khác, ai đứng cạnh mình cũng trở nên sang trọng phú quý hơn người. Bảo sao người ta kết bè kết bạn, mình thì chẳng ai để ý.
"Hai thằng kia đâu nhỉ?"
Đơn Dũng chẳng để ý lắm, dù sao chỗ kiểu thế này e là chẳng có lần sau nữa, chú ý tìm Liêm Tiệp và Mặc Mặc béo, tìm một hồi cũng thấy. Hai tên đó đang trò chuyện hăng say với người ta, đó hẳn là Phương Vạn Long, Đơn Dũng lưu trữ ảnh những người liên quan tới Lư Nhục Hương từ mấy năm trước, tuy mới nhìn ảnh thôi, nhưng những khuôn mặt khắc vào đầu đó, y n hận ra ngay.
"Đợi vài ngày nữa cửa hiệu đóng cửa xem bọn mày có cười được không?" Đơn Dũng liếm môi, tựa thú săn mồi liếm máu con mồi.
Tầng thượng, Sài Chiêm Sơn đã lặng lẽ lui ra đang ở trong một gian phòng, mắt nhìn không chớp vào màn hình giám sát, thi thoảng đổi góc độ, tất cả đều di chuyển theo một người, Đơn Dũng.
Đứng phía sau hắn là Lý Mân Liên, sau lễ khai trương cô lên đây nghỉ ngơi, cũng nhìn màn hình, lúc này khách tới tầng ba xem biểu diễn làm cocktail kiểu Hoa, màn hình khóa chặt Đơn Dũng, y đang hứng thú nhìn nhân viên làm động tác hoa cả mắt.
"Không nhìn ra gì cả." Sài Chiêm Sơn hoạt động vai, ngửa đầu ra sau nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Lý Mân Liên, tư thế này làm đầu hắn kề sát ngực cô ngửi mùi nước hoa ngào ngạt:
"Không, nhìn ra rất nhiều đấy." Lý Mân Liên chỉ tay vào Đơn Dũng đang ngó nghiêng trên màn hình:
"Sao anh không thấy nhỉ?"
"Anh không phát hiện ra cậu ta rất tự tin à, ở nơi thế này, gần như tập trung toàn bộ phú thương các ngành nghề Lộ Châu, dù là người giàu cũng có kèn cựa so sánh với n hau, ai chẳng có lúc thấy thua kém. Anh nhìn cậu ta đi, còn tự tin tiêu ái hơn chủ tịch Lương Côn Kiêu. Ở nơi này tự tin của nam nhân tới từ ví tiền và địa vị, còn tự tin của cậu ta lấy từ đâu?"
Quả đúng là thế thật, Sài Chiêm Sơn ngồi thẳng lại nhìn Đơn Dũng thoải mái chống tay ở quầy bar như chẳng có ai bên cạnh, khí độ này Sài Chiêm Sơn hắn không có, Khổng Tường Trung càng khỏi nói, nếu không phải hắn và Lý Mân Liên kiên trì, ông ta chẳng tới nơi này sợ chạm mặt người quen. Nhìn thật lâu Sài Chiêm Sơn nhận định:" Đây không phải tự tin, thế này gọi là chẳng thèm bận tâm, mười mấy người cầm dao chém mà cậu ta còn chẳng bận tâm thì nơi này có coi ra gì."
"Đó là đặc điểm khác."
"Đây cũng là đặc điểm à?"
"Đúng, xem thường, cậu ta xem thường người khác, xem thường quy tắc, có lẽ cả xem thường bản thân. Nếu một người có ánh mắt xem thường hết thảy thứ xung quanh, đương nhiên chẳng bận tâm tới cái gì, ít nhất chúng ta chưa phát hiện thứ khiến cậu ta bận tâm." Lý Mân Liên trầm tư:
Câu này Sài Chiêm Sơn tán đồng, nhưng mà cũng lấy làm lạ, vì một kẻ vong mệnh mới có loại tâm thái này chứ:" Thế thì không dễ chơi rồi, anh mở cửa miễn phí Duy Đặc với cậu ta, cậu ta chẳng thèm ghé thăm. Hội sở của em ngưỡng cửa cao như vậy, sợ là có lần này chẳng có lần sau, em mà mời nữa, cậu ta không thèm để ý."
"Thế thì em đi gặp cậu ta." Lý Mân Liên nói xong xoay người đi ngay, khi ra cửa khép lại chu môi hôn gió, cười nói:" Là nam nhân thì sẽ có khuyết điểm, đôi khi không cần nghĩ quá nhiều, dùng cách đơn giản chút lại hay hơn."
Cách đơn giản đó là gì không nói cũng biết, Sài Chiêm Sơn hơn chút ghen tỵ.
Hôm nay thực sự là nhìn no cả mắt, khi quay lại tầng một, ngồi ở ghế sô pha bên cửa số sát trần nghỉ ngơi, chuẩn bị hưởng thụ bữa cơm miễn phí, không ít người còn hào hứng bàn luận điều đã thấy, cocktail kiểu Hoa thực sự là trình độ hạng nhất. Triển lãm đồ xa xỉ, toàn là hàng hiếm, một số thương hiệu căn bản không có ở Lộ Châu, muốn mua phải nhờ các công ty mua hộ. Đương nhiên bàn tán nhiều nhất là các mỹ nữ tiếp tân, bất kể nhìn xa hay ngắm gần đều là vưu vật.
Bữa trưa là tiệc đứng, hấy hải sản làm món chính, ở đạo ăn uống thì Đơn Dũng hơn tuyệt đại đa số người ở đây, nghe họ bàn tán không khác gì trò cười với y. Đơn Dũng cầm đĩa trắng tinh, cẩn thận quan sát món ăn được cung cấp, có cả sò tươi mà phải ở thành phố ven biển mới thấy. Y chọn vài thứ rồi kiếm chỗ gần cửa sổ ngồi xuống, vừa ăn vừa thưởng thức phong cảnh rừng trúc, thầm khen cấp bậc bất phàm. Vị giác cực nhạy nói với y, đây là những thực phẩm tới từ thiên nhiên, không có mì chính, đầu bếp chế biến món ăn này rất có đẳng cấp.
Nhìn thứ khác y không nhận ra nơi này cao cấp thế nào, nhưng ăn một cái lại nhận ra ngay, thực sự vượt trội cấp bậc ở Lộ Châu rồi, bao sao đám thổ tài chủ mê tít.
Không uống rượu cho dù rượu đủ các loại bày đầy cả bàn, rượu vang, ngũ lương bạch còn cả người pha chế sẵn sàng làm cocktail ngay tại chỗ, Đơn Dũng đều không chuẩn bị thử, y muốn giữ đầu óc tỉnh táo. Y không biết đối phương có mục đích gì, nhưng có một điều hết sức dễ thấy, mỹ nữ cấp bậc Lý Mân Liên dẫn theo một đoàn vưu vật như thế, đừng nói ở Lộ Châu, dù đi khắp năm châu bốn biển cũng có đất dụng võ, hà tất tới thành phố loại ba, miễn cưỡng cũng chẳng lên nổi loại hai này?
Vì tiền ư, không thể nào, Đơn Dũng lắc đầu, nhìn đám thổ tài chủ đói khát nhìn các loại mỹ nữ đi qua đi lại, cứ như bị bỏ đói lâu ngày, phẩm chất quá kém. Tới nơi này là đem hàng tốt bán với giá rẻ rồi, gần chút lên tỉnh thành, xa chút thì thủ đô, nơi nào chẳng dễ kiếm tiền hơn Lộ Châu.
Đầu tư cái hội sở lớn như thế ở đây thật vô lý.