Biển hiệu của cửa tiệm Dược Môn được thiết kế cực kỳ đơn giản, không có lấy một chữ, chỉ đơn thuần là phóng to biểu tượng Dược Môn của Tiềm Sơn Tông rồi treo lên cổng.
Đơn giản, thô bạo mà lại bắt mắt.
Biển hiệu bên ngoài đã nổi bật, giá cả đan dược bên trong còn bắt mắt hơn. Trước khi bước vào cửa tiệm của Tiềm Sơn Tông, trong lòng ai nấy đều thầm thì không biết Lâm Cửu sẽ "chém đẹp" khách hàng như thế nào...
Không còn cách nào khác, dù sao bài học nhãn tiền quá nhiều, muốn họ không nghĩ ngợi cũng khó.
Nhưng vừa bước vào cửa tiệm Dược Môn, mấy cái kệ hàng tinh xảo cao ngất ngưởng bày giữa tiệm đập vào mắt. Trên mỗi ngăn đều trưng bày một loại đan dược hoặc dược tán. Dược tán hạ giai, dược dịch trung giai, đan dược nhất giai, chỉ cần là thứ từng xuất hiện trong tu chân giới thì ở đây đều có.
Tất nhiên, những thứ chưa từng xuất hiện trong tu chân giới thì ở đây cũng không ít.
Đây mới chỉ là cửa tiệm đầu tiên, vậy mà đã khiến mắt của tất cả mọi người nhìn không kịp nghỉ.
Các loại đan dược trên mấy cái kệ hàng nhiều không kể xiết, mỗi ngăn đều đặt một tấm thẻ giá chuyên dụng, ghi rõ giá tiền, đỡ cho mọi người phải mở miệng hỏi han.
Hai tiểu đệ tử trong tiệm đang đứng sau quầy, lúc mọi người mới vào thì hành lễ, sau đó không nói thêm lời nào, trừ khi có nhu cầu, nếu không họ sẽ không tiến lên quấy rầy.
Môi trường trong tiệm sạch sẽ thoải mái, trong không khí thoang thoảng mùi hương dược liệu hơi đắng, hít sâu vài hơi, chỉ thấy tinh thần cả người trở nên sảng khoái.
Dược tán hạ giai bất kể chủng loại, một viên hạ phẩm linh thạch là mua được một phần. Dược dịch thì đắt hơn một chút, mười viên hạ phẩm linh thạch. Đan dược nhất giai tuy có phân chia giá cả, nhưng đều nằm trong khoảng từ một đến năm viên trung phẩm linh thạch.
Linh thạch là nguồn tài nguyên tu luyện và tiền tệ lưu thông quan trọng của tu chân giới. Linh thạch giữa các phẩm chất khác nhau có sự chênh lệch về hàm lượng linh lực nên tỷ giá quy đổi cũng khác nhau: một trăm viên hạ phẩm linh thạch tương đương một viên trung phẩm linh thạch, mà một ngàn viên trung phẩm linh thạch mới đổi được một viên thượng phẩm linh thạch.
Cái giá này thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người. Họ đã tưởng tượng ra cảnh Lâm Cửu sẽ ra tay tàn nhẫn "chặt chém" thế nào, hoàn toàn không ngờ giá đan dược lại rẻ đến mức này.
Trong số những người có mặt, ngoại trừ Tùy Sơn Tông ra, các môn phái khác đều đã nhận được một viên Trúc Cơ Đan do Lâm Cửu tặng trước khi lên đường tới mỏ linh thạch. Về dược lực và phẩm chất đều là hạng thượng thừa, gần như đạt đến phẩm chất hoàn mỹ.
Và ngay trong tháng chuẩn bị đi tới mỏ linh thạch đó, bốn môn phái mỗi bên đều có một tiểu đệ tử của trưởng lão quan trọng thành công Trúc Cơ, dược hiệu tốt đến mức không còn gì để chê.
Với cái giá này, bất cứ tu sĩ nào có mặt ở đây cũng đều động tâm.
Phải biết rằng, lúc trước khi Tiềm Sơn Tông còn ở mỏ linh thạch, một lá bùa Tị Thủy đã dám đòi mười viên trung phẩm linh thạch, chém vài nhát vào đá tảng bên ngoài mỏ linh thạch cũng dám đòi một vạn viên thượng phẩm linh thạch.
Dù có chia đều cho mấy môn phái thì cũng đủ khiến họ đau lòng, dẫn đến việc các tu sĩ ở Mộ Thành trước khi bước vào tiệm Dược Môn vẫn còn run rẩy sợ hãi.
Đan dược quả thực là thứ khan hiếm của tu chân giới hiện nay. Tuy giờ đã có linh thạch, và việc tìm kiếm các loại linh dược mới xuất hiện trong thời mạt thế cũng đã bắt đầu triển khai theo lời nhắc nhở của Lâm Cửu, nhưng cần một thời gian rất dài mới thực hiện được.
Tìm linh dược là một chuyện, mặt khác là phần lớn linh dược đều khác với những loại đan sư từng dùng, phải từng chút một mò mẫm và thực nghiệm lại từ đầu, khoảng cách này lại càng kéo dài hơn.
Mà Lâm Cửu vừa vặn nắm bắt được khoảng trống này, giữ chặt lấy cơ hội kinh doanh. Ngay cả khi sau này các đan sư kia thực sự mò mẫm ra được, thì các tu sĩ cũng đã từ tận đáy lòng công nhận Dược Môn của Tiềm Sơn Tông, sẽ không bị chia sẻ quá nhiều lợi ích.
Huống hồ, đan đạo của Lâm Cửu còn lâu mới chạm đến ngưỡng cửa bình cảnh, chỉ cần cô là người mạnh nhất, thì chẳng cần lo không có việc để làm.
"Lâm tông chủ, những loại bày trên kệ này là..."
"Đương nhiên đều là để bán. Dược tán và dược dịch hạ giai, đan dược nhất giai không giới hạn số lượng, bán hết trong ngày là thôi. Đan dược nhị giai phải tự đến quầy chọn lựa, mỗi người mỗi ngày không được mua quá hai viên."
Lâm Cửu nhìn đôi mắt sáng rực của các tu sĩ này, cứ như nhìn thấy linh thạch đang chất đống vào kho của Tiềm Sơn Tông, cô vui vẻ mỉm cười giải thích.
"Đan dược nhị giai cũng giao dịch tại tiệm sao? Lâm tông chủ, viên Trúc Cơ Đan dùng thử lần trước cho chúng ta..."
"Tam giai đan dược trân quý, đương nhiên là bán ở sàn đấu giá. Chư vị nếu trong tay có thiên tài địa bảo hay đan dược trận đồ gì, đều có thể đăng ký đấu giá tại sàn. Sàn đấu giá của Tiềm Sơn Tông chỉ thu mười lăm phần trăm... tức là một phần rưỡi phí thủ tục."
Lâm Cửu vừa dứt lời, người của Mộ Thành cũng không khách sáo, lập tức quét sạch toàn bộ kho hàng trong ngày của cô.
Ngoài mấy loại đan dược dược tán khá hiếm gặp ra, những thứ khác đều bán sạch bách. Ngay cả đan dược nhị giai có giới hạn mua, mấy vị chưởng môn và trưởng lão bàn bạc với nhau, dứt khoát gọi hết các đệ tử đang ở sàn giao dịch tới, thay phiên nhau đăng ký mua.
Tất cả đan dược nhị giai Lâm Cửu đặt lên kệ trong tiệm đều bán sạch, không còn lại một viên nào.
Tiệm Phù Môn sau đó thì kém hơn một chút, phù chú tứ giai, ngũ giai vẫn bán ở sàn đấu giá. Phù chú dưới tam giai có một phần nhỏ được các đệ tử mua đi, còn các vị chưởng môn và trưởng lão thì mua sạch sành sanh hàng ngàn tờ giấy phù trắng từ nhất giai đến ngũ giai trong tiệm.
Tiệm Trận Môn thì việc làm ăn khá khẩm, không ít trận đồ quy mô lớn đã được bán ra. Đặc biệt là Lâm Cửu mới trở về từ địa bàn của Bách Dịch Ương mấy hôm trước, không chỉ vơ vét được một mẻ dược liệu trân quý khó tìm ở cao nguyên Vân Quý, mà còn tiện thể ghi nhớ rõ ràng địa hình và thế đất trong lòng.
Trong tiệm Trận Môn có riêng một bức trận đồ quy mô hoành tráng, Lâm Cửu chỉ mới lộ ra một góc, trái lương tâm gọi đó là "trấn tiệm chi bảo", chính cái góc đó đã khiến Tạng Nguyên Kim kinh ngạc hồi lâu, cũng khiến Bách Dịch Ương nhìn đến mức mí mắt giật liên hồi.
Trận pháp tinh xảo là một chuyện, nếu không thì kẻ say mê trận pháp như Tạng Nguyên Kim đã không tỏ ra đầy hứng thú, rất sành sỏi thưởng thức một hồi, từ ý tưởng kỳ lạ cho đến việc dùng một nửa số linh thạch để tạo ra một trận pháp hoàn mỹ đều được ông khen ngợi hết lời.
Dù sao cũng là thứ mình yêu thích, Tạng Nguyên Kim cũng tạm thời thoát ra khỏi chuyện của Vũ Phi để thư giãn một chút.
Mà mặt khác, góc bản đồ địa thế đó lại bị Bách Dịch Ương nhận ra, chính là cái thung lũng bằng phẳng nơi những người sống sót ở Tiểu Sơn Trấn của Tiềm Sơn Tông đang tạm trú.
Đông Vân Phái giỏi luyện khí, không có tu sĩ tinh thông trận pháp, Bách Dịch Ương vốn dĩ cũng đã chấm trình độ trận pháp của Tiềm Sơn Tông.
Dù là chuyện Đoàn Tử nhỏ tuổi đấu trận với Tạng Nguyên Kim ở Đông Hoa mấy ngày không hề hạ phong, hay là trận pháp bên ngoài Tiềm Sơn Tông mà các đệ tử Hỗn Nguyên Tông từng chứng kiến khi tìm hai đồ đệ của Biện Vân Sùng, đều khiến Bách Dịch Ương vô cùng động tâm.
Thêm vào đó, ông ta lại thèm khát quy mô hoành tráng với ba mươi hai ngọn núi của Tiềm Sơn Tông...
Cái gọi là "một việc không phiền hai chủ", Tùy Sơn Tông kia ông ta lại không tin tưởng, rất hy vọng có thể giao trọn gói từ việc xây dựng môn phái cho đến trận pháp cho Tiềm Sơn Tông giải quyết một lần.
Nhưng bức trận đồ này đã được Lâm Cửu nâng lên vị trí "trấn tiệm chi bảo", khiến Bách Dịch Ương rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Cuối cùng, Bách Dịch Ương vẫn phải vừa cầu xin vừa mua lại bức trận đồ của Lâm Cửu, chỉ là cái giá trên trời mà Lâm Cửu đưa ra khiến Bách Dịch Ương không cách nào chi trả, đành phải ký một tờ giấy nợ đắt đỏ — thời hạn trăm năm, bốn cái đan lô cao giai.
Bách Dịch Ương cất trận đồ đi, hai người thương thảo trong mật thất, tránh khỏi mọi tai mắt.