Ông Già và Biển Cả

Lượt đọc: 108 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần 03

❊ ❊ ❊

Thằng bé mang chỗ cơm canh này từ nhà hàng Terrace về trong một chiếc cặp lồng hai ngăn. Trong túi nó có hai bộ dao, nĩa và thìa, mỗi bộ đều được gói trong khăn giấy.

"Ai cho cháu chỗ này vậy?"

"Martin. Ông chủ ấy ạ."

"Ta phải đến cảm ơn ông ấy mới được."

"Cháu đã cảm ơn rồi," thằng bé nói. "Ông không cần phải đến cảm ơn ông ấy nữa đâu."

"Ta muốn tặng ông ấy một miếng thịt bụng cá thật lớn," ông lão nói. "Ông ấy đã giúp chúng ta không chỉ một lần như thế này."

"Cháu cũng nghĩ vậy ạ."

"Nếu vậy, ngoài thịt bụng cá ra, ta nên tặng ông ấy thêm thứ gì đó nữa. Ông ấy thực sự rất quan tâm đến chúng ta."

"Ông ấy còn gửi cho hai chai bia nữa ạ."

"Ta thích bia lon hơn."

"Cháu biết chứ. Nhưng đây là bia chai, loại bia Hatuey, cháu còn phải mang trả lại vỏ chai nữa."

"Cháu thật chu đáo," ông lão nói. "Chúng ta ăn thôi chứ?"

"Cháu đã hỏi ông rồi mà," thằng bé dịu dàng nói với ông. "Cháu không muốn mở cặp lồng ra khi ông chưa sẵn sàng."

"Ta sẵn sàng rồi," ông lão nói. "Ta chỉ cần rửa mặt mũi tay chân thôi." Ông định đi rửa ở đâu cơ chứ? Thằng bé thầm nghĩ. Vòi nước của làng nằm ở góc đường thứ hai trên con lộ lớn. Lẽ ra mình phải mang nước đến đây cho ông dùng, thằng bé nghĩ, kèm theo cả xà phòng và một chiếc khăn sạch nữa. Tại sao mình lại bất cẩn thế này? Mình nên mang thêm một chiếc áo sơ mi và một chiếc áo khoác để ông mặc qua mùa đông, rồi cả giày dép, và mang thêm cho ông một chiếc chăn nữa.

"Món hầm này ngon tuyệt," ông lão nói.

"Ông kể cho cháu nghe về trận đấu bóng chày đi," thằng bé khẩn khoản.

"Trong giải American League, lúc nào cũng là thế giới của đội Yankees, ta đã nói với cháu rồi mà," ông lão hân hoan nói.

"Hôm nay họ thua rồi ạ," thằng bé báo tin.

"Điều đó chẳng nghĩa lý gì cả, DiMaggio vĩ đại đã lấy lại phong độ rồi."

"Trong đội họ còn nhiều tay chơi cừ khôi khác mà."

"Đành là vậy. Nhưng có cậu ấy thì khác hẳn. Ở giải đấu khác, lấy đội Brooklyn và đội Philadelphia làm ví dụ, ta tin tưởng đội Brooklyn hơn. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, ta không quên được Dick Sisler và những cú đánh tuyệt vời của anh ta tại sân vận động cũ đó."

"Chưa từng có ai đánh được những cú bóng như thế. Trong số những cú đánh cháu từng thấy, cú của anh ta là xa nhất."

"Cháu còn nhớ anh ta từng hay đến nhà hàng Terrace không? Ta đã muốn mời anh ta đi câu cá cùng, nhưng lại không dám mở lời. Nên ta muốn nhờ cháu nói hộ, mà cháu cũng chẳng dám."

"Cháu nhớ chứ. Chúng ta thực sự đã bỏ lỡ một cơ hội lớn. Anh ta hoàn toàn có thể cùng chúng ta ra khơi. Như vậy, chúng ta đã có chuyện để nhớ lại suốt đời rồi."

"Ta rất muốn mời DiMaggio vĩ đại đi câu cá," ông lão nói. "Người ta bảo cha anh ta cũng là một ngư dân. Có lẽ khi xưa anh ta cũng nghèo khó như chúng ta, sẽ thấu hiểu tâm can của chúng ta."

"Cha của Sisler vĩ đại thì chưa từng trải qua cảnh nghèo khó, cha anh ta đã chơi trong giải đấu chuyên nghiệp từ khi bằng tuổi cháu bây giờ rồi."

"Khi ta bằng tuổi cháu, ta đã là một thủy thủ thường trên một con tàu buồm đi châu Phi, ta còn thấy sư tử đi ra bãi biển vào lúc hoàng hôn nữa."

"Cháu biết mà. Ông đã kể cho cháu nghe rồi."

"Chúng ta nói chuyện châu Phi hay nói chuyện bóng chày đây?"

"Cháu nghĩ cứ nói chuyện bóng chày đi," thằng bé nói. "Kể cho cháu nghe về John J. McGraw vĩ đại đi." Nó phát âm chữ J thành "Hota".

"Ngày xưa, ông ta cũng thường hay đến nhà hàng Terrace. Nhưng cứ hễ uống rượu vào là ông ta lại thô lỗ, nói năng khó nghe, tính tình thì thất thường. Trong đầu ông ta chỉ nghĩ đến bóng chày và đua ngựa. Ít nhất thì ông ta lúc nào cũng nhét danh sách đua ngựa trong túi, thường xuyên nhắc đến tên mấy con ngựa qua điện thoại."

"Ông ấy là một huấn luyện viên vĩ đại," thằng bé nói. "Cha cháu cho rằng ông ấy là người vĩ đại nhất."

"Đó là vì ông ấy đến đây nhiều lần nhất thôi," ông lão nói. "Nếu Durocher cứ tiếp tục đến đây mỗi năm, cha cháu sẽ cho rằng ông ta mới là huấn luyện viên vĩ đại nhất."

"Nói thật lòng, ai là huấn luyện viên vĩ đại nhất, Luque hay Mike Gonzalez?"

"Ta nghĩ họ ngang tài ngang sức."

"Ngư dân giỏi nhất mới là ông."

"Không. Ta biết có nhiều người giỏi hơn ta."

"Làm gì có!" thằng bé nói. "Ngư dân giỏi thì nhiều, cũng có vài người rất cừ khôi. Nhưng người giỏi nhất chỉ có ông thôi."

"Cảm ơn cháu. Lời cháu nói làm ta rất vui. Ta chỉ hy vọng đừng gặp phải con cá nào quá lớn mà ta không đối phó nổi, vì nếu thế thì chứng tỏ chúng ta nói sai rồi."

"Không có con cá nào như thế đâu, miễn là ông vẫn khỏe mạnh như lời ông nói."

"Có lẽ ta không còn khỏe như ta tưởng nữa," ông lão nói. "Nhưng ta biết nhiều mánh khóe và có lòng quyết tâm."

"Ông nên đi ngủ đi, để sáng mai còn tràn đầy năng lượng. Cháu phải mang chỗ này trả lại nhà hàng Terrace đây."

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »