Phong thủy đại tướng sư, nói theo nghĩa nghiêm ngặt mà xét, vẫn chưa thể coi là tông sư, đó chỉ là một cách phân chia trong giới phong thủy Hoa Hạ cổ đại mà thôi.
Phong thủy tông sư thực thụ, cần phải đạt đến cảnh giới Định Khí. Hơn nữa, không chỉ cần thần thức niệm lực đạt tới, mà còn phải nhận được sự công nhận của đại địa chi khí. Tất nhiên, những điều này hiện tại không liên quan nhiều đến Tô Cửu.
Lúc này, Tô Cửu nhắm chặt hai mắt, ngồi xếp bằng trên bãi đất trống.
Hôm nay là đầu tháng, bầu trời đêm đen kịt không có ánh trăng, chỉ điểm xuyết vài vì sao tinh tú.
Ánh sao lấp lánh điểm xuyết lên bầu trời u tối.
Trong thung lũng, gió thổi hiu hiu.
Tiếng côn trùng kêu ếch nhái vốn dĩ vang dội, không biết từ lúc nào đã biến mất, khiến thung lũng trở nên vô cùng tĩnh lặng.
Tĩnh lặng đến mức bất thường.
Niệm lực của Tô Cửu vào khoảnh khắc này đang vận chuyển điên cuồng.
Uy áp khí trường khổng lồ lấy Tô Cửu làm trung tâm, chậm rãi lan tỏa ra xung quanh.
Đây cũng chính là lý do khiến thung lũng trở nên tĩnh mịch bất thường như vậy.
Cảnh giới Quan Khí trung kỳ thăng lên Quan Khí hậu kỳ, thực ra không gây ra ảnh hưởng quá lớn.
Nhưng, Tô Cửu thì khác.
Tô Cửu hiểu rất rõ, lần thăng cấp này trong lòng cậu nảy sinh một ý niệm điên rồ, một ý niệm mà suốt năm trăm năm qua, chưa một người nhà họ Tô nào dám thử nghiệm.
Cũng chính vì ý niệm điên rồ này mà Tô Cửu mới phải tìm đến một nơi hẻo lánh như thế.
Khí thế trên người Tô Cửu nhanh chóng tăng vọt, xung quanh cơ thể cậu đã bắt đầu hình thành một cơn cuồng phong.
Thung lũng vốn đang gió mát hiu hiu, nay bị cơn cuồng phong này càn quét.
Cành cây rung lắc, cỏ dại cũng bị gió thổi nghiêng ngả.
Như một trận bão, cơn gió nhanh chóng quét sạch cả thung lũng.
Ngay lúc này, Tô Cửu đang nhắm nghiền mắt bỗng chốc mở bừng đôi đồng tử, trong mắt lóe lên một tia sáng tinh anh.
Trong đêm tối đen kịt, tia sáng ấy như một vệt chớp xẹt qua.
Nhãn thần tỏa quang.
Nếu lúc này có phong thủy sư nào nhìn thấy cảnh tượng này, chắc chắn sẽ sững sờ ngây ngốc. Đây là một cảnh giới đặc biệt của phong thủy sư, không liên quan đến thần thức, cũng chẳng liên quan đến tu vi. Đây là biểu hiện của việc niệm lực vận chuyển đến mức cực hạn.
Phong thủy sư vận chuyển niệm lực trong cơ thể là chuyện bình thường. Thế nhưng, có một kiến thức cơ bản là niệm lực chỉ có thể vận chuyển theo kinh mạch đã định sẵn, còn rất nhiều nơi trong cơ thể không thể vận chuyển tới được.
Còn Tô Cửu lúc này, có thể nói là niệm lực đã vận chuyển đến mức cực hạn, chảy tràn đến từng vị trí trên cơ thể mới có thể tạo ra hiệu ứng này.
Tô Cửu khẽ run lên.
Trong ánh mắt lóe lên một tia hung ác.
"Nhà họ Tô ta mấy trăm năm nay chưa từng thi triển bí pháp này! Hy vọng tổ tiên ghi chép không sai." Tô Cửu khẽ lầm bầm.
Một luồng khí thế cuồng bạo hơn nữa bùng phát từ người Tô Cửu. Khí của Cửu Đỉnh bắt đầu vận chuyển.
Đúng vậy, điều Tô Cửu muốn làm lúc này chính là dung hợp khí của Cửu Đỉnh.
Tất nhiên, đây chỉ là một tia. Mục đích của Tô Cửu không phải là dung hợp toàn bộ tám mươi tia khí Cửu Đỉnh trong cơ thể, mà chỉ là một tia duy nhất.
Bảo cậu dung hợp tám mươi tia, Tô Cửu còn chưa nỡ đâu!
Trong nhà họ Tô có lưu truyền một môn bí thuật, đó là lấy một tia khí Cửu Đỉnh dung hợp với niệm lực, để niệm lực bản thân sở hữu hơi thở của khí Cửu Đỉnh. Đây là bí thuật được truyền lại, các đời gia chủ nhà họ Tô đều bắt buộc phải dung hợp khí Cửu Đỉnh. Nói chính xác hơn, tất cả gia chủ của các gia tộc thủ hộ Cửu Đỉnh ở Hoa Hạ đều phải trải qua bước này.
Dung hợp khí Cửu Đỉnh thực ra không có nhiều rủi ro, dựa theo kinh nghiệm ghi chép trước đây thì không phải là việc khó khăn gì.
Nhưng Tô Cửu lúc này lại khác, bởi thứ cậu dung hợp không phải khí của Ấn Thiên Đỉnh nhà họ Tô, mà là khí của Đại Địa Đỉnh nhà họ Thượng. Đây chính là điểm khác biệt, cũng là điều Tô Cửu không thể khẳng định được. Những rủi ro hay hậu quả ẩn chứa bên trong, Tô Cửu đều không rõ.
Trước đây, Tô Cửu không làm bước này, kể cả lúc mới nhận được tiểu đỉnh Ấn Thiên, cũng là vì tu vi khi đó quá thấp, chỉ mới ở cảnh giới Dưỡng Khí, căn bản không thể thi triển.
Sau này, có được khí của Sinh Tử Đỉnh nhà họ Triệu, Tô Cửu cũng không nắm chắc, vấn đề tu vi khiến cậu mãi không dám quyết định.
Lần này, có được Đại Địa Đỉnh, nếu theo tình huống bình thường thì Tô Cửu cũng không có ý định đó. Nhưng thật trùng hợp, đúng lúc tu vi bản thân thăng tiến từ Quan Khí trung kỳ lên hậu kỳ, một cơ hội tốt như vậy, Tô Cửu không muốn bỏ lỡ. Bởi vì việc nâng cao tu vi có thể làm giảm bớt độ khó khi dung hợp.
Tô Cửu cẩn thận vận chuyển tia khí Cửu Đỉnh trong cơ thể, chậm rãi dung nhập vào luồng niệm lực đang vận chuyển cuồng bạo kia.
"Chính là lúc này!" Tô Cửu hét lớn trong lòng.
"Ấn Thiên Đỉnh, xuất!"
Hai tay cậu kết một thủ ấn kỳ quái, đồng thời tiểu đỉnh Ấn Thiên từ trong lòng bàn tay bay ra, lơ lửng trên đỉnh đầu Tô Cửu.
"Càn Khôn Hộ Giáp, hiện!"
Vừa khi Ấn Thiên Đỉnh xuất hiện, Tô Cửu lại hô lên trong lòng. Trên bề mặt cơ thể Tô Cửu lập tức bùng lên một lớp hào quang màu vàng.
Tất cả những việc này đều xảy ra trong chớp mắt.
Trong thung lũng tối tăm, cả người Tô Cửu trông như một pho tượng Phật tỏa ánh vàng kim, chiếu rọi khắp thung lũng trở nên huy hoàng.
Tô Cửu ngồi xếp bằng, khí thế tỏa ra từ cơ thể đã đạt đến mức cực hạn.
Cuồng phong gào thét.
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu từ trán Tô Cửu túa ra, chưa kịp rơi xuống đã bị cơn gió cuồng bạo trong thung lũng thổi khô.
Lúc này, Tô Cửu vẫn không dừng lại. Cậu giải tán thủ ấn, lấy từ trong ngực ra một đóa Vạn Niên Bỉ Ngạn Hoa. Lúc trước cậu lấy được bảy đóa, lần trước đã dùng một đóa, lần này Tô Cửu định dùng tiếp một đóa nữa.
Đóa Vạn Niên Bỉ Ngạn Hoa được Tô Cửu nuốt thẳng vào miệng, hóa thành một luồng nhiệt lưu lan tỏa trong cơ thể. Một luồng nhiệt lưu cuồng bạo. Ánh vàng kim tỏa ra từ người Tô Cửu càng thêm vượng thịnh. Cả thung lũng hoàn toàn bị bao phủ trong ánh kim quang.
Nếu không phải đang ở nơi núi hoang mà là tại khu dân cư Bạch Thạch, thì động tĩnh lớn thế này chắc chắn đã thu hút vô số người vây xem rồi. Thật may là đang ở trong chốn núi rừng này.
Lúc này, Tô Cửu đã đến thời khắc mấu chốt.
Niệm lực vận chuyển cuồng bạo gần như vượt quá giới hạn của Tô Cửu. Đối với cậu mà nói, đây là một cuộc mạo hiểm. Nếu là khí của Ấn Thiên Đỉnh, Tô Cửu căn bản không lo lắng vì huyết mạch nhà họ Tô tương hợp với Ấn Thiên Đỉnh. Nhưng với khí của Đại Địa Đỉnh thì khó nói trước. Tô Cửu cũng chỉ dựa vào nội dung ghi chép trong chiếc la bàn vàng trong tâm trí để suy đoán phương pháp này khả thi, từ đó mới nảy sinh ý niệm điên rồ này.
Nhưng không ngờ, quá trình lại đau đớn đến nhường này.
Cả thân hình Tô Cửu lúc này đều đang run rẩy dữ dội.
... (Còn tiếp)