Tư Cung Lệnh

Lượt đọc: 217 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14: Hạc Công Tử

❊ ❊ ❊

Núi Vũ Di cách Phố Giang ngàn dặm xa xôi, Chân Chân cưỡi ngựa đi cả ngày lẫn đêm, cũng phải mất nhiều ngày mới đến được chân núi. Lúc ấy ngựa đã sức cùng lực kiệt, trong núi lại gió tuyết tơi bời, Chân Chân thấy đường núi trơn trượt, ngựa không thể đi tiếp, bèn gửi ngựa ở nhà nông dân dưới chân núi, tự mình khoác hành lý lên vai đi bộ vào núi.

Triệu Hoài Ngọc nói Vấn Tiều tiên sinh sống ở Vấn Tiều Dịch trên đỉnh Ẩn Bình. Chân Chân hỏi thăm hướng đi đại khái ở chân núi rồi cứ thế tiến vào. Núi Vũ Di non xanh nước biếc, dòng suối uốn lượn, phong cảnh vốn dĩ vô cùng tú lệ. Nhưng đang độ giữa đông, gió tuyết mịt mù, đường núi gập ghềnh khó đi, Chân Chân cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng ngoạn cảnh sắc. Nàng men theo suối Cửu Khúc mà đi, thấy một ngọn núi cao vút dựng đứng ngàn trượng, vuông vức như bức bình phong, đoán đó chính là đỉnh Ẩn Bình, bèn dốc sức leo lên. Dọc đường chỉ thấy núi non hiểm trở, rừng rậm âm u, chẳng biết ngã bao nhiêu lần, lăn lóc bao nhiêu bận mới leo được đến lưng chừng núi. Phóng mắt nhìn ra xa, bốn bề chỉ thấy mây nước mênh mang, tuyệt nhiên không một bóng người.

Chân Chân đã độc hành quá nửa ngày, lương khô và nước mang theo đã cạn kiệt, lúc này vừa đói vừa rét, tuyết trước mặt ngập sâu cả thước, đường phía trước mờ mịt, chẳng thấy bóng dáng nhà cửa đâu. Chân Chân nhìn quanh, thấy cách đó không xa dường như có một hang đá, bèn cố lê bước tới, định vào hang tránh gió tuyết một lát. Nào ngờ vừa đi được vài bước đã thấy hoa mắt chóng mặt, hai đầu gối mềm nhũn, ngã gục xuống thế giới lưu ly khói lạnh giăng đầy này.

Ý thức mơ hồ, sắp sửa ngất lịm, bỗng nghe một tiếng hạc kêu lảnh lót, cảm giác như có loài chim từ trên không lượn vòng xuống, đáp ngay trước mặt nàng.

Chân Chân từ từ mở mắt, trong tầm nhìn dần dần rõ nét bỗng hiện ra một con hạc lông trắng như tuyết, đỉnh đầu đỏ thắm. Con hạc có chiếc cổ thon dài thanh tú, lông vũ tinh khiết sáng ngời, chỉ có cổ, đuôi và chân là màu đen. Trong chiếc mỏ dài của nó ngậm một cành hồng mai, đóa hoa đỏ rực, màu sắc gần giống đỉnh đầu nó, trên cánh hoa còn đọng vài bông tuyết trắng, tôn nhau lên càng thêm trong trẻo lấp lánh.

Hạc ngậm hồng mai, mở to đôi mắt nâu đen sâu thẳm lẳng lặng nhìn Chân Chân, ánh mắt thâm trầm hệt như mắt người. Chân Chân nhìn nó chằm chằm một lúc, con hạc chẳng quay đầu đi cũng chẳng lùi bước, bốn mắt cứ nhìn nhau hồi lâu. Cuối cùng Chân Chân không nhịn được thở dài: "Ngươi là đực hay cái thế? Nếu là đực, cứ nhìn chằm chằm con gái nhà người ta thế này, không thấy xấu hổ sao?"

Con hạc vẫn im lặng, nhưng bước lên một bước, cúi đầu, rũ tuyết trên đóa hoa mai xuống môi Chân Chân.

Vài điểm mát lạnh nhẹ nhàng rơi xuống đôi môi khô nẻ vì lạnh của Chân Chân. Nàng vô thức mím môi, cảm giác như vừa được tuyết hôn một cái.

Chân Chân còn đang ngẩn ngơ, con hạc đã nhả cành mai xuống, vỗ cánh kêu vang, tựa như đang múa. Một lát sau, nó vươn cổ ngẩng đầu, sải rộng đôi cánh, bay vút lên không trung.

Chân Chân ngước mắt nhìn theo bóng hạc, nhưng rồi lại thấy đầu nặng trĩu, trước mắt tối sầm, gục xuống đất. Trước khi hôn mê, nàng mơ hồ nghe thấy tiếng bước chân từ phía trước vọng lại. Là tiếng giày giẫm lên tuyết phát ra tiếng lạo xạo rất khẽ, thi thoảng lẫn tiếng cành khô gãy vụn dưới chân, từng bước từng bước, nhịp điệu ung dung, từ xa đến gần.

Khi người đó đến gần nàng, Chân Chân dùng hết chút sức lực cuối cùng mở mắt nhìn, nhưng ngặt nỗi không sao ngẩng đầu lên được. Nàng chỉ nhìn thấy đôi giày gỗ đế đen mũi cong hình mây của người đến, cùng với vạt dưới của chiếc áo choàng lông hạc rộng thùng thình, trắng muốt như lông hạc.

Người khoác áo choàng lông hạc lẳng lặng đứng trước mặt nàng, nhưng không cúi xuống nói với nàng lời nào. Chân Chân lúc này đến cả sức để thốt lên tiếng cũng không còn, đôi mắt nhắm nghiền, chìm vào cơn hôn mê dài đằng đẵng.

Trước khi Chân Chân tỉnh lại, nàng ngửi thấy một mùi hương hoa mai thanh khiết thoang thoảng. Mở đôi mắt còn đang mơ màng, nàng phát hiện mình vẫn mặc nguyên quần áo nằm trên một chiếc giường có bốn cột sơn đen. Trên bốn cột dùng những thanh gỗ nhỏ cùng màu ghép dọc ngang làm nóc, chia thành những ô vuông lớn hình chữ nhật. Khung gỗ được phủ giấy dó trắng mịn, giấy dó nhẹ xốp trắng tinh, khiến nóc màn trông như mây khói lững lờ.

Nhìn sang trái phải, thấy ba mặt giường cũng được vây quanh bởi bình phong giấy dó, chỉ chừa lại một mặt để lên xuống giường là không che kín, mà buông một tấm rèm cuốn cùng màu. Bên trong rèm có cốt tre, mặt ngoài vẫn là giấy dó. Rèm cuốn chia làm hai bức, có thể cuộn lên hạ xuống riêng biệt. Bên ngoài màn trướng trắng này có ánh nến hắt vào, như nắng ấm soi rọi màn sương xuân lưng chừng núi. Trên mỗi cột sơn đen treo một chiếc bình thiếc màu bạc, trong bình cắm vài cành mai, bóng hoa thưa thớt nghiêng nghiêng, hương thơm thoang thoảng lan tỏa, tụ lại trong không gian mờ ảo sương khói này, mãi không tan.

Trên giường trải ga vải và chăn giấy dó, đều nhã nhặn sạch sẽ vô cùng, mềm mại nhẹ ấm, trở mình êm ái như ôm mây vào lòng, tuyệt nhiên không phát ra tiếng động. Còn gối thì chắc là nhồi bằng hoa cúc, ngửi thấy mùi thảo mộc tươi mát.

Chân Chân vén rèm cuốn, bước xuống chiếc bục gỗ nhỏ trước giường, ra khỏi trướng giấy hoa mai, chỉ thấy trước giường đặt một chiếc bàn kỷ nhỏ cao, chạm hình lá sen, sơn màu xanh lục, dáng vẻ yểu điệu mọc lên từ chân đế, nâng đỡ một chiếc lư hương đồng xanh nhỏ xíu. Trong lư hương đang cách lửa xông hương tử đằng.

Chân Chân cảm thán nơi này thật phong nhã, hồi lâu mới dời mắt khỏi bên giường, nhìn về phía cửa sổ đối diện.

Bên cửa sổ có một chiếc ghế mây, một nam tử trẻ tuổi đang nửa nằm nửa ngồi trên ghế, tóc buộc bằng khăn mềm, mặc đạo y màu trắng, viền đen làm điểm nhấn. Một chiếc áo choàng lông hạc một nửa đắp trên gối chàng, một nửa rủ xuống đất như dòng nước chảy. Chàng chống tay phải lên trán nhắm mắt ngủ, tay trái cầm một cuốn sách, đặt trên áo choàng.

Chân Chân lặng lẽ bước đến bên chàng, nương theo ánh sáng từ chân nến hình hoa sen cách đó không xa nhìn rõ đường nét khuôn mặt chàng.

Nhất thời gió yên bụi lắng. Bóng mai nghiêng nghiêng, sương xuân lãng đãng, hương thơm và lá sen đều lặng lẽ lùi xa, ngoài cửa sổ trăng lạnh như mày ngài, trong mắt Chân Chân lúc này chỉ in bóng người nam tử đẹp tựa ánh trăng kia. Nàng từ từ ngồi xuống đất bên trái ghế mây, nghiêng người dựa vào ghế, chống cằm, mím môi kìm nén tiếng thở dài sắp bật ra, lẳng lặng ngắm nhìn chàng. Từ đôi lông mày sắc nét như dao cắt, hàng mi rợp bóng như cánh ve, đôi môi cong cong như dây cung, đến những ngón tay thon dài đang giữ cuốn sách, chỉ thấy chỗ nào cũng đẹp. Nhưng không chỉ là đẹp đơn thuần, trên người chàng còn toát ra một luồng khí chất thanh linh không thuộc về chốn hồng trần. Chân Chân không kìm được nghĩ, liệu ghé sát chàng thêm chút nữa, có ngửi thấy mùi hương cỏ cây dưới làn da chàng không.

Lúc mới tỉnh dậy, Chân Chân rất tò mò về nơi mình đang ở, rất muốn tìm người hỏi xem tại sao mình ở đây, đây là đâu. Nhưng giờ nhìn thấy người này, nàng lại chẳng vội đánh thức chàng để hỏi nữa. "Không dám nói to, sợ kinh động người trong tranh." Chàng ngủ yên là một bức tranh, đánh thức chàng là một tội lỗi.

Trong căn phòng yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng bụng réo òng ọc đường đột, nàng mới nhớ ra mình chưa ăn gì. Nàng ấn bụng, chợt nghĩ tiếng bụng kêu này e là người trong tranh kia nghe thấy mất, bèn hoảng hốt nhìn chàng. May mà chàng vẫn nhắm mắt ngủ say, không hề nhúc nhích.

Nàng tiếp tục quan sát xung quanh, thấy cạnh ghế mây có một chiếc bàn "hạc tất trạo" nhỏ (bàn chân hạc), là loại bàn kỷ nhỏ cao ngang tầm ghế, chân bàn thanh mảnh, ở giữa gồ lên như đốt trúc. Trên bàn hạc đặt vài cái chén, trong đó có một liễn sứ trắng có nắp. Cạnh bàn hạc đặt một lò gió, than hạt táo trong lò cháy đỏ hồng lúc mờ lúc tỏ, siêu nước trên lò vẫn đang sôi liu riu.

Chân Chân rón rén bước tới, mở nắp liễn sứ ra xem, thấy bên trong đựng nước canh màu vàng nhạt. Nàng ngửi qua, nhận ra là canh gà, trong veo, vẫn còn hơi ấm. Trong canh có những miếng bột mì nặn hình hoa mai năm cánh, lắng dưới đáy liễn. Chân Chân cầm cái thìa bên cạnh khuấy nhẹ, những cánh hoa mai bằng bột lập tức nổi lên rồi lại chìm xuống, tựa như mưa hoa rơi xuống vực sâu, vô cùng đẹp mắt.

Chân Chân nhìn nam tử vẫn đang ngủ say, nghĩ bụng đây chắc là bữa khuya của chàng, buồn bực đặt thìa xuống. Chợt nghĩ lại, rõ ràng là mình được chàng cứu, mà chàng nhìn từ đầu đến chân đều toát lên bốn chữ "người đẹp tâm thiện", vậy thì bát canh gà hoa mai này chắc chắn là chàng nấu để chuẩn bị cho nàng ăn rồi. Thế là nàng vui vẻ cầm thìa lên, nhanh chóng ăn sạch bát canh gà.

Dọn dẹp xong liễn canh, Chân Chân lại nhìn chén trà trên bàn hạc, thấy chén trà trong suốt, tựa như làm bằng pha lê, đáy chén có vài nụ hoa tẩm mật. Lúc này nước suối trong siêu reo như tiếng gió tùng suối chảy, Chân Chân đợi nước sôi sục lên, nhấc siêu rót một ít vào bình trà, đợi một lát, lại nhấc bình trà rót nước vào chén. Nụ hoa dưới đáy chén gặp nước nóng xoay tròn bung nở, cánh hoa lần lượt xòe ra, hóa ra là hoa lạp mai "Khánh khẩu" nhụy ngọc lòng đàn, cánh hoa bên ngoài màu vàng sáp ong, nhụy ở giữa màu tím, dáng hoa hàm tiếu, vô cùng tao nhã, lại ngát hương thơm, theo hơi nóng bốc lên, từng làn hơi nước bay qua đều đượm mùi hoa nồng nàn.

Chân Chân uống chén trà hoa lạp mai này, trong lòng thấy ấm áp lạ thường. Cất dọn bộ trà cụ, nàng ngồi lại xuống bên ghế mây, lúc này mới phát hiện nền nhà ở đây ấm áp, dưới gạch dường như có lò sưởi, hơi nóng tỏa ra không dứt, khiến căn phòng ấm áp như mùa xuân, cũng khiến nàng quên bẵng bên ngoài là rừng lạnh mù sương thế nào.

Cảm giác ấm áp này khiến mi mắt nàng trĩu nặng, nàng dựa vào ghế mây, giống như người nam tử trên ghế, chìm vào giấc ngủ say.

Nàng bị cái lạnh đánh thức. Trước khi tỉnh dậy vì lạnh, nàng hắt hơi một cái, tự mình làm mình giật mình, bật dậy, phát hiện mình đang nằm trong một hang động, một người đàn bà nhà quê đang vơ cỏ khô đắp lên người nàng.

Người đàn bà đó trạc ngoài tứ tuần, người ngợm tuy sạch sẽ nhưng mặt dài thườn thượt lạnh tanh, thấy Chân Chân tỉnh lại cũng không dừng tay, tiếp tục phủ cỏ khô lên người nàng, rồi ngồi xuống bên đống lửa gần đó, mới nói: "Đừng ngủ nữa, nếu không được ta phát hiện, cô đã chết cóng từ lâu rồi."

Chân Chân ngơ ngác nhìn quanh, hồi lâu mới hỏi: "Sao ta lại ở đây?"

Người đàn bà đáp: "Cô còn không biết sao cô ở đây, ta làm sao biết được?"

Giọng bà ta lạnh lùng cứng nhắc, còn ẩn ý châm chọc. Chân Chân không vui, bực bội nói: "Rõ ràng ta ngủ trong một căn phòng vừa thơm vừa đẹp, bên cạnh còn có một vị công tử rất tuấn tú."

Lời vừa thốt ra mới thấy có vẻ không ổn, ánh mắt khinh bỉ của người đàn bà kia đã quất thẳng vào mặt nàng: "Sao con gái bây giờ kể chuyện mộng xuân mà thản nhiên thế nhỉ?"

Nguồn: Đại Đại Rứa Đi
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Mễ Lan Lady