Hôm ấy Vân Oanh Ca bị Lý Điển Thiện xử phạt, yêu cầu một mình quét dọn đại trù của Thượng Thực Cục. Đến lúc tắt đèn Vân Oanh Ca vẫn chưa làm xong, nàng lại không dám thắp đèn, đành phải nương theo ánh trăng mờ nhạt tiếp tục quét dọn. Chân Chân và Phượng Tiên thấy vậy, bèn rủ nhau cùng đến, lặng lẽ giúp Vân Oanh Ca hoàn thành nốt công việc.
Ba người mò mẫm trong bóng tối, khó khăn lắm mới lau sạch sẽ những chỗ cần làm, cuối cùng vai kề vai ngồi nghỉ dưới khung cửa sổ đầy ánh trăng, ai nấy đều kiệt sức. Phượng Tiên nghỉ một lát, quay sang nói với Vân Oanh Ca: “Lần này muội chịu phạt thực ra rất oan uổng. Hai lần giao nhiệm vụ cho muội chẳng qua là dâng thức ăn cho quý nhân, có gì khó đâu? Hà tất cứ năm lần bảy lượt từ chối, để đến nỗi vất vả thế này.”
Vân Oanh Ca không giải thích, gục đầu vào đầu gối im lặng hồi lâu, lại bắt đầu thút thít.
Chân Chân vỗ nhẹ vai nàng an ủi: “Muội có nỗi khổ tâm gì, đừng ngại nói cho bọn ta, biết đâu bọn ta có thể nghĩ cách giúp muội. Cho dù không giúp được muội giải quyết vấn đề, nhưng ít nhất bọn ta biết nguyên nhân, lần sau cũng có thể kịp thời giúp muội ứng phó với nhiệm vụ tương tự.”
Vân Oanh Ca vẫn im lặng không nói. Phượng Tiên bèn nói: “Thôi được rồi, chắc hẳn muội muội có chỗ khó xử, không tiện nói rõ với người khác. Vậy thế này đi, sau này nếu muội có việc gì không muốn làm, thì bảo trước với bọn ta, bọn ta sẽ xin phép các nữ quan, làm thay cho muội.”
Vân Oanh Ca quệt nước mắt, nghẹn ngào nói: “Hai vị tỷ tỷ muội tin được, muội sẵn lòng kể hết chuyện của mình cho các tỷ nghe, chỉ là chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, lòng muội rối như tơ vò, không biết phải làm sao... Tóm lại, còn mong các tỷ giúp muội giữ bí mật, tạm thời đừng nói cho người khác biết.”
Thấy Chân Chân và Phượng Tiên đều gật đầu nhận lời, Vân Oanh Ca mới bắt đầu kể lể: “Muội là người Minh Châu, là con gái duy nhất trong nhà. Cha muội thời trẻ làm nghề kỳ lưng ởHương Thủy Hành(nhà tắm công cộng) để kiếm sống, sau này có chút vốn liếng, bèn tự mở một Hương Thủy Hành, dần dần làm ăn phát đạt, nay ở Minh Châu cũng coi như có chút tiếng tăm.”
Chân Chân hỏi: “Có phải Hương Thủy Hành ‘Vân Nhất Oa’ không?”
Vân Oanh Ca đáp phải, Chân Chân liền nói: “Ta có nghe nói. Ở Minh Châu đó là Hương Thủy Hành đứng đầu, còn mở mấy chi nhánh nữa.”
Vân Oanh Ca tiếp tục: “Nương muội là một đầu bếp nữ, trước kia làm việc cho nhà giàu, sau gả cho cha muội, liền cùng ông lo liệu việc kinh doanh trong tiệm, rảnh rỗi thì dạy muội nấu nướng, nên từ nhỏ muội đã biết nấu ăn. Nhưng cha nương chưa bao giờ để muội ra ngoài làm đầu bếp, còn mời thầy dạy muội đọc sách viết chữ và âm luật, trước sau đều nuôi dạy muội như tiểu thư con nhà tử tế, một lòng mong muốn chọn cho muội một tấm chồng tốt, thoát khỏi số phận ‘tạp loại’ bị người ghẻ lạnh của bọn họ.”
Phượng Tiên thở dài: “Cha nương muội đối với muội thật tốt, chắc chắn lo lắng rất nhiều cho hôn sự của muội nhỉ?”
Vân Oanh Ca gật đầu, nói: “Từ năm muội mười bốn tuổi, họ đã nhờ bà mối khắp nơi dò hỏi nhà đàng hoàng, muốn gả muội vào nhà tốt một chút. Nhưng chẳng có nhà sĩ nào chịu kết thông gia với công thương tạp loại, huống hồ nhà muội còn là nơi mở nhà tắm... Sau này, bà mối được mời nói rằng, có một người đọc sách tuổi tác và dung mạo tương xứng với muội, gia thế trong sạch, người lại thông minh, tương lai nhất định thi đỗ Tiến sĩ, chỉ là hiện giờ gia cảnh bần hàn, đi học cần người tài trợ, chi bằng nhà muội kết mối thân này với hắn, chu cấp cho hắn ăn học, sau này hắn đỗ cao, muội tự nhiên cũng thành phu nhân của sĩ đại phu. Cha nương muội liền hẹn người đó gặp mặt, muội cũng lén nhìn hắn sau bình phong, hắn sinh ra quả thực tuấn tú, ngôn hành cử chỉ cũng phong nhã, cho nên, hôn sự này rất nhanh được định đoạt, hẹn sau khi hắn tham gia Cống cử (thi Hội) sẽ thành thân.”
Chân Chân lờ mờ hiểu ra: “Vậy nên, hắn là một vị Tiến sĩ trong Yến Văn Hỷ? Đã thi đỗ, chẳng phải là cả nhà cùng vui sao? Nhưng tại sao muội lại vào Thượng Thực Cục?”
Vân Oanh Ca ảm đạm nói: “Nói ra rất dài. Sau khi bọn muội đính hôn, hắn thường xuyên viết thư cho muội, còn hẹn muội lén gặp hắn mấy lần. Bọn muội đều ưng ý dung mạo tính tình của nhau, thư hắn viết cũng luôn tình ý triền miên, muội một lòng nhận định hắn là người trong mộng, nài nỉ cha nương ngoài việc chu cấp hắn ăn học, còn để hắn dọn vào nhà mới, mỗi tháng đưa hắn một khoản tiền lớn cho hắn tiêu dùng... Phàm là thứ hắn cầu, không gì không đáp ứng. Hắn cũng không phụ kỳ vọng của bọn muội, trong kỳ Giải thí (thi Hương) đỗ đầu châu phủ, một bước thành Giải nguyên.”
Phượng Tiên hiểu rõ: “Lần này thanh danh vang dội, e là hắn muốn thay lòng đổi dạ rồi.”
Vân Oanh Ca gật đầu: “Hắn vốn là gã thư sinh nghèo chẳng ai ngó ngàng, sau khi đỗ Giải nguyên, nhà hắn bỗng nhiên tấp nập như chợ vỡ, kẻ đến nhận họ hàng, người đến nịnh bợ, kẻ muốn bỏ tiền cho hắn lên kinh ứng thi, lại còn có người đến làm mối... Hắn tỏ ý đã đính hôn, người ta hỏi đến, biết người hắn sắp cưới là muội, đều cười khẩy, bảo hắn sẽ một bước lên mây, sao có thể kết thông gia với tạp loại, sau này đồng liêu hỏi tới, biết bố vợ hắn là kẻ kỳ lưng cho người ta, còn không biết sẽ sỉ nhục hắn thế nào... Những lời như vậy nghe nhiều, hắn cũng tự thấy bất an, liền đến nhà muội, khéo léo lộ ra ý muốn từ hôn. Nhưng cha muội vừa nghe đã nổi giận, mắng tới tấp vào mặt hắn là kẻ vong ân bội nghĩa, mắng đến bốc hỏa, còn cởi cả ủng ra định đánh hắn, bảo hôn sự này tuyệt đối không hủy, nếu hắn kiên quyết muốn hủy, cùng lắm thì đánh chết gã bạc tình này, ông đền hắn một mạng cũng không oan. Thấy cha muội cứng rắn như vậy, hắn cũng không dám nhắc lại chuyện từ hôn, cười làm lành nói vài câu hay ho, rồi chuồn mất.”
Chân Chân khinh bỉ nói: “Tên này tâm địa bất chính, đã có ý từ hôn, ắt sẽ không chịu bỏ qua như vậy, nhất định sẽ động tà tâm.”
Vân Oanh Ca vành mắt lại đỏ, che miệng kìm nén tiếng khóc nghẹn nơi cổ họng, hồi lâu sau mới điều chỉnh được giọng điệu, tiếp tục nói: “Sau đó, hắn lại viết thư cho muội, hẹn muội gặp mặt ở một nơi vắng vẻ ven sông gần cây cầu, dặn muội đừng nói cho ai biết, hãy đi một mình. Muội xưa nay tin tưởng hắn, giấu cha nương, lén lút đi một mình. Khi gặp hắn, hắn mang bộ dạng sầu thảm thê lương, nói nương hắn lấy cái chết ra ép, không cho hắn thành thân với muội. Muội nói muội cũng hết cách, cha không nghe bất kỳ ai khuyên, hễ nhắc từ hôn là ông đòi liều mạng. Hắn nói: Chúng ta tiến thoái lưỡng nan như vậy, đằng nào cũng là bất hiếu, sống trên đời cũng chẳng có ý nghĩa gì, chi bằng cùng xuống suối vàng, dưới cửu tuyền yên ổn làm uyên ương. Muội nhất thời ma xui quỷ khiến, cảm thấy hắn nói gì cũng có lý, lại bị hắn nói đến nỗi bi thương dâng lên, cũng chẳng thiết sống nữa, bèn đồng ý cùng chết với hắn. Hắn bèn nắm tay muội đi ra giữa cầu, kéo muội nhảy xuống nước.”
Phượng Tiên cười lạnh: “Hắn biết bơi? Còn muội chắc chắn là không.”
“Tỷ tỷ nói đúng, sự thật chính là như vậy. Đáng tiếc lúc đó muội còn chưa hiểu, hay nói đúng hơn là không muốn tin...” Vân Oanh Ca nức nở nói, “Sau khi muội rơi xuống nước thì bắt đầu giãy giụa, tay cào cấu tứ tung, nhưng căn bản không chạm được vào hắn. Có một khoảnh khắc ngoi lên mặt nước, nhìn thấy hắn đang bơi đi, muội muốn kêu cứu, nhưng nước rất nhanh nhấn chìm muội, suýt chút nữa thì bỏ mạng dưới sông... May mà mạng chưa tận, sau một hồi đuối nước thì được một người lái đò đi ngang qua cứu vớt. Đợi muội tỉnh lại, người lái đò tốt bụng hỏi rõ chỗ ở, đưa muội về nhà.”
Chân Chân hỏi: “Vậy cha muội có đi truy cứu tội lỗi của vị hôn phu kia không?”
Vân Oanh Ca nói: “Cha đến nhà hắn tìm, nhưng hắn không về nhà, nương hắn ngược lại một mực khẳng định là muội dụ dỗ hắn đi nhảy sông, khóc lóc đòi nhà muội đền mạng. Khi đó hắn sống không thấy người chết không thấy xác, cha cũng không biết rốt cuộc hắn đã chết hay chưa, cho nên cũng không tiện truy cứu nữa. Từ đó, hắn không còn xuất hiện ở Minh Châu, cha nương muốn tìm cho muội mối lương duyên khác, nhưng trải qua chuyện này, muội đối với hôn nhân đã chẳng còn chút mong đợi nào, lòng nguội lạnh như tro tàn, u uất rất lâu. Sau này nghe nói Thượng Thực Cục muốn tuyển nội nhân vào cung, muội bỗng nhớ ra nếu hắn còn sống nhất định sẽ lên kinh ứng thí, trong lòng khẽ động, liền đi báo danh ứng tuyển, không ngờ lần tuyển chọn này thực sự chỉ nhìn trù nghệ không nhìn xuất thân, muội quả nhiên được chọn vào Thượng Thực Cục...”
Phượng Tiên nhớ lại chuyện hôm Yến Văn Hỷ, nói: “Muội không muốn dâng thức ăn vào các Tinh Nghĩa, chứng tỏ vị hôn phu kia của muội đang ở trong các.”
Chân Chân cũng nói: “Còn không muốn đối mặt với nương con Thẩm thị, chứng tỏ vị hôn phu của muội có liên quan đến Thẩm thị.”
“Đúng vậy,” Vân Oanh Ca thở dài một tiếng, “Vị hôn phu kia của muội, chính là Thám hoa Phó Tuấn Dịch.”
Lời vừa thốt ra, ba người rơi vào một sự im lặng ngắn ngủi. Một lát sau, Phượng Tiên hỏi Vân Oanh Ca: “Sự việc đã đến nước này, muội có dự tính gì?”
Vân Oanh Ca nói: “Chính vì không biết nên lòng muội mới rối như tơ vò. Muội thân cô thế cô, khi có cha bên cạnh còn chẳng làm gì được hắn, nay hắn đã đỗ Thám hoa, sắp kết thông gia với thiên kim Phó tướng, muội chỉ là một nội nhân nhỏ bé không đáng nhắc tới, có thể làm gì được? Chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn ôm ấp vợ đẹp, đai vàng áo tía mà thôi.”
“Hắn rủ muội đi chết, bản thân lại bỏ trốn, rõ ràng là cố ý mưu sát, đã phạm luật pháp, không thể dễ dàng buông tha hắn.” Chân Chân nghiêm mặt nói, “Việc này nên công bố cho thiên hạ biết, để hắn chịu sự trừng phạt thích đáng. Loại tiểu nhân ác độc nhường này, nếu để hắn một bước lên mây, sau này còn không biết sẽ họa quốc hại dân thế nào.”
“Tuy là vậy,” Phượng Tiên hỏi Vân Oanh Ca, “Muội có bằng chứng hắn mưu hại muội không?”
Vân Oanh Ca chần chừ nói: “Muội có thư từ hắn viết cho muội, bao gồm cả bức thư hẹn muội gặp mặt bên sông. Muội đều mang đến Kinh thành cả rồi.”
“Chỉ hẹn muội gặp mặt bên sông thì chưa đủ,” Phượng Tiên nói, “Hắn có thể biện minh rằng, chỉ hẹn muội gặp mặt từ biệt, không ngờ muội sẽ nhảy sông sau khi hắn đi. Hoặc là, hắn thực sự cùng muội nhảy sông tìm chết, chỉ là giống như muội, được người ta cứu lên... Hắn có rất nhiều lý do để biện bạch.”
Vân Oanh Ca nói: “Đây cũng là điều muội lo ngại.”
Phượng Tiên nói: “Nếu không muốn tiếp tục nhẫn nhịn, để hắn xuân phong đắc ý, việc cấp bách trước mắt là ngăn cản hắn cưới con gái Thẩm Tham chính.”
Chân Chân gật đầu tán đồng, lại nói: “Chúng ta rất khó gặp Thẩm Tham chính. Ta thấy Thẩm gia tiểu nương tử kia là một cô nương khá lanh lợi, chi bằng tìm cách nói chuyện này cho nàng ấy biết trước. Việc liên quan đến cả đời nàng ấy, chắc hẳn nàng ấy cũng không mong nửa đời sau bị hủy hoại trong tay loại người này.”
Vân Oanh Ca đáp: “Chỉ là, chúng ta nói thẳng ra, chưa chắc nàng ấy đã tin, đến lúc đó nếu bảo chúng ta vu khống phu quân nàng ấy, lại càng khó giải thích.”
Chân Chân ngẫm nghĩ, nói: “Hai ngày nữa là Đoan Ngọ, hôm nay ta nghe thấy Lệ Quý phi mời nương con Thẩm thị hôm đó vào cung tham dự ‘Bài Đương’ (yến tiệc) tết Đoan Ngọ. Có lẽ, chúng ta có thể nghĩ một cách, khéo léo báo cho Thẩm cô nương biết chuyện này...”
Chú thích: Hương Thủy Hành - Nhà tắm công cộng dành cho đại chúng thời Nam Tống.