(Một câu chuyện thiếu nhi từ gần 60 năm trước...)

Chiếc Tủ Chè Mất Tích

Lượt đọc: 141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 12
THOÁT HIỂM

❊ ❊ ❊

Thu khoan khoái nhìn bóng hai bạn khuất sau mấy bụi cây phía trước, trong lúc đôi chó săn vẫn mãi sục sạo đằng kia. Tới khi chúng quay ra thì chắc Ngọc và Minh đã chạy được một quãng rất xa, bởi vì hai con chó chỉ đi tới cổng là dừng lại ngay chứ không hề hay biết rằng chúng đã vừa để xổng mất hai tù nhân quan trọng của chủ chúng.

Thu đóng cửa ra vào và cửa sổ lại như cũ rồi bước xuống hầm, vặn chốt. Nắp hầm đóng chặt. Nàng thở phào nhẹ nhõm. Ít ra thì cũng đã xong đến tám phần mười công việc rồi. Bây giờ chỉ còn trông sao cho Ngọc và Minh báo tin kịp về trường nữa là mọi việc kể như hoàn tất.

Thu yên tâm xuống hết mấy bậc thang. Rồi tựa lưng vào vách, nàng thiếp ngủ lúc nào không biết…

Tiếng chó sủa vang phía trên vọng vào khiến cho nàng tỉnh giấc. Thu giật mình nhìn chiếc đồng hồ dạ quang. Đã tám giờ rưỡi. Vậy mà nàng cứ tưởng như mới khoảng 5 giờ sáng.

Thu đứng dậy vươn vai cho tỉnh táo. Chân nàng dẫm phải củ khoai còn lại đêm qua. Thu cúi xuống nhặt lên, vừa gặm vừa nghĩ tới những việc có thể xảy ra.

Giờ này không biết Minh và Ngọc đã về đến trường chưa? Đêm rồi hai cô gái ngủ ở đâu? Ra đi vào lúc đó thì làm gì có xe? Còn nếu chờ xe đò thì sớm nhất là sáu giờ xe mới chạy. Hơn chín giờ mới tới Đà Lạt. Rồi còn từ bến xe về trường nữa. Chẳng biết có gặp bà Hiệu Trưởng và Ban Giám Đốc không? Mà gặp họ rồi, chắc gì họ đã tin và chịu đi liền?

Thu lại trách mình sao quên không dặn Minh và Ngọc kiếm cái điện thoại ở Sông Pha, gọi thẳng về trường cho nhanh chóng hơn. Chẳng biết hai cô bạn nàng có nghĩ ra điều ấy không?

Đang miên man với những ý tưởng ấy thì Thu chợt nghe có tiếng chân và tiếng người nói chuyện từ phía trên vọng xuống. Nàng vội bò lên mấy bậc thang đến sát nắp hầm để nghe ngóng.

Ông bà Năm vừa bước vào phòng. Từ sáng tới giờ, họ đã lục lọi khắp nơi thật kỹ lưỡng. Không một chỗ nào mà họ không xông vào tìm kiếm hết. Mấy củ khoai, chai nước và gói khô nai biến mất đã khiến họ giận tưởng điên người lên được. Ông Năm nói:

- Chắc chúng nó còn ở trong nhà này. Nếu không thì mấy món đó biến đi đâu?

Bà Năm dậm chân:

- Tôi mà bắt được chúng nó bây giờ thì phải biết!

Ông Năm bước tới mở hết mấy cánh cửa sổ ra. Giọng ông ta đầy vẻ hớn hở:

- Mình phải tìm kỹ căn phòng này một lần chót mới được. Đây là căn phòng sáng nhất trong nhà này mà. Thế nào chúng cũng trốn quanh quẩn đâu đây mà thôi.

Bà Năm tin tưởng:

- Chắc chắn chúng vẫn còn trốn trong này, cùng chỗ với nơi giấu cái tủ. Hai con chó mình thả rông suốt đêm, làm sao chúng có thể thoát ra ngoài nổi?

Ông chồng tiếp lời:

- Nhưng chúng có thể lánh mặt mình đến bao giờ! Muộn lắm là tối nay, thế nào chúng cũng phải bò ra. Bà với tôi sẽ ngồi yên ở đây để chờ chúng nó.

Bà vợ gắt:

- Việc gì phải đợi đến tối nay? Mình phải tìm ra chỗ trốn của chúng nó ngay bây giờ mới được. Còn phải giam chúng vào một nơi cho chúng khỏi chạy về trường báo tin nữa chứ!

Bà ta đứng dậy, đi đi lại lại quanh phòng. Rồi chợt vỗ trán, bà ta chỉ tay vào lò sưởi:

- À, phải rồi. Chúng dám trốn ở dưới này lắm đó. Lúc trước người ta ưa làm hầm dưới lò sưởi để trốn cướp đây mà.

    Ông Năm đứng bật dậy như một chiếc lò xo. Ông ta nhanh nhẹn phóng tới, rờ mó từng vuông gạch trong lò sưởi. Bà Năm cũng dáo dác nhìn bốn góc lò và ống khói.

Ở dưới hầm, mồ hôi toát ra ướt đẫm trán Thu. Chân tay nàng run lẫy bẫy. Chết rồi! Ông bà Năm bắt được nàng bây giờ thì chỉ có nước chết mà thôi. Chỉ nội nghĩ đến việc ông bà ấy xuýt chó cho cắn nàng cũng đã khiến Thu nổi gai óc khắp người rồi. Hoặc họ có thể khiêng gạch đá xây bít nắp hầm cho nàng chết khô dưới đó luôn. Nghĩ đến đây Thu cảm thấy lạnh buốt từ đầu đến chân.

Giữa khi ấy thì có tiếng chân giậm thình thình trên nắp hầm. Ông Năm kêu lớn:

- Á à! Sao chỗ gạch này lại có vẻ rỗng như vậy?

Ông ta dậm thêm mấy cái nữa. Nắp hầm làm bằng sắt nên những âm thanh thình thình vang lên khiến tai Thu lùng bùng. Nàng lùi xuống phía dưới để đỡ phải nghe những tiếng chát tai ấy.

Giọng nói của bà Năm vọng xuống:

- Chắc đây là cái nắp hầm. Ông thử kiếm xem có cái nút hay cái chốt nào không?

Yên lặng một lúc lâu, rồi bỗng có tiếng reo mừng rỡ của ông Năm:

- Bà ơi, tới đây coi này. Sao ở trên ống khói lại có một cái tay nắm sắt như vầy?

Ở bên dưới, Thu vội ghì chặt lấy cái chốt mở nắp hầm. Có tiếng ghế kéo lê trên sàn nhà về phía lò sưởi. Ông Năm leo lên ghế, với tay xoay cái chốt. Thu cảm thấy hai tay mình tê dại. Nàng cắn răng giữ chặt, không cho tay nắm nhúc nhích.

Ông Năm ra sức vặn chốt, nhưng nó cứ ì ra đó. Khoảng trống ở trong ống khói lò sưởi quá nhỏ hẹp nên rất khó cho ông ta xoay xở. Trong khi đó thì Thu ở sát bên cái chốt nên nàng được lợi thế hơn.

Có tiếng the thé của bà Năm:

- Chắc chúng nó gài khóa bên dưới rồi. Tôi với ông ra sân coi. Thế nào cũng có mấy cái lỗ thông hơi. Mình cứ nhắm mấy cái lỗ ấy đào xuống là gặp ngay cái tủ thôi.

Hơi lạnh từ trên cây tỏa xuống, gió đêm thổi nhẹ khiến Ngọc và Minh cảm thấy dễ chịu hơn. Minh giơ tay nhìn đồng hồ:

- Gần một giờ rồi. Mình cứ về tới chợ trước đã. Sau đó sẽ tính.

Hai cô gái hăng hái đứng dậy tiếp tục bước đi. Chung quanh họ, cảnh vật như chìm đắm trong bóng đêm mờ mịt. Tiếng côn trùng rả rích từ các bụi cỏ ven đường càng làm tăng vẻ bí mật của trời đêm. Minh nắm chặt tay Ngọc. Lối đi trước mặt họ hiện ra mờ mờ từng khúc ngắn. Những thân cây thấp hai bên đường theo gió lay động trông chẳng khác gì những hình nhân vẫy tay mời gọi. Hai cô gái cắm cúi bước mau. Chẳng mấy chốc họ đã tới đường cái.

Cây cầu sắt hiện ra trước mặt họ. Nước dưới chân cầu dội lên những âm thanh róc rách thật đều đặn. Họ bước qua cầu rồi bắt đầu vừa đi vừa chạy. Tiếng chân thình thịch vang lên trong bầu không khí vắng lặng khiến cho họ thỉnh thoảng quay nhìn về phía sau. Khi đã yên trí rằng ngoài họ ra chẳng còn ai đi trên đường vào giờ này nữa, họ cảm thấy quen dần và hăng hái bước mau.

Tới một khúc quanh, họ vừa đi chậm lại một chút thì bỗng từ phía dưới đường, hai bóng đen nhảy lên cùng lúc với tiếng quát khiến họ rụng rời tay chân.

- Đứng lại!

Hai cô gái không còn hồn vía nào nữa. Trong giây phút họ tưởng mình sắp ngất xỉu đến nơi. Sự kinh hãi khiến cho họ rũ liệt toàn thân. Họ đứng như bị dính chặt trên mặt đường nhựa, miệng há hốc ra.

Hai bóng đen tiến đến gần. Bây giờ thì họ đã nhận ra đó là hai người lính đội mũ sắt, súng dài lăm lăm trên tay.

Minh bình tĩnh lại. Nỗi sợ hãi vừa qua đã nhẹ bớt rất nhiều. Vì khi thấy vẻ hoảng hốt của hai cô gái, người lính chống báng súng xuống đất, dịu giọng hỏi:

- Hai cô đi đâu mà giờ này còn ở đây?

Minh đáp:

- Chúng tôi là học sinh trường Thiên Phước ở Đà Lạt, đến đây để tìm cái tủ chè cho nhà trường. Bây giờ tìm thấy rồi nên phải báo tin gấp về để nhà trường đến lấy.

    Thấy hai người lính vẫn còn ngơ ngác, chưa hiểu nàng nói gì, Minh phải kể lại đầu đuôi câu chuyện, từ lúc ba cô gái bắt đầu rời khỏi trường cho tới lúc tìm thấy cái tủ và chạy trốn ông bà Năm như thế nào. Cuối cùng nàng hỏi hai người lính:

- Hai ông có thể giúp chúng tôi liên lạc điện thoại về trường được không?

Một người lính trả lời:

- Máy truyền tin của chúng tôi chỉ liên lạc được với chi khu thôi. Nếu các cô muốn gọi về trường thì phải nhờ máy lớn hơn mới được.

Hai người lính dẫn Minh và Ngọc đến gặp ông Trung sĩ trưởng toán. Hai cô được biết đây là tiểu đội phục kích của chi khu gởi ra. Sau khi nghe Minh kể rõ đầu đuôi, ông Trung sĩ gọi máy về chi khu trình với sĩ quan trực. Một lát sau, từ phía quận, chiếc xe Jeep phóng tới nơi. Người sĩ quan trực bước xuống. Ông ta vẫn còn trẻ lắm, chắc mới ra trường được chừng vài ba năm nay thôi.

Một lần nữa Minh lại trình bày tất cả cho ông ta nghe. Nàng kết luận:

- Thưa Thiếu úy, kỳ hạn sáu tháng chỉ còn có ngày hôm nay nữa là hết rồi. Hơn nữa, bạn tôi hiện đang kẹt dưới căn hầm cùng với cái tủ. Xin Thiếu úy vui lòng giúp chúng tôi gọi về trường để nội trong sáng nay, bà Hiệu trưởng sẽ đến nhận cái tủ cho kịp.

Ông Thiếu úy gật đầu:

- Được rồi, mời hai cô lên xe. Tôi sẽ liên lạc giúp hai cô.

 Hai cô gái leo lên ngồi chung băng trước. Chiếc xe rú ga rồi chồm nhanh về phía trước mặt, hai chùm tia sáng quét thành một vùng chói chang, soi rõ một khoảng rộng dưới mặt đường. Không đầy năm phút sau, họ đã tới nơi.

Người sĩ quan trực mời họ ngồi ghế, rót nước trà nóng cho họ uống. Rồi ông ta tiến lại bàn, nhấc điện thoại lên:

- Cho tôi Long Thành.

Quay lại phía hai cô gái, ông ta nói sau vài giây im lặng:

- Đà Lạt đang bận. Phải chờ một lát. À, hai cô có biết số điện thoại của bà Hiệu Trưởng không?

Minh rút cuốn sổ tay trong túi ra. lật kiếm từng trang. Mấy giây sau nàng reo lên:

- Đây rồi, may quá. Số 2091, thưa ông!

Ông Thiếu úy lại nhấc ống nghe lên trong lúc hai cô gái nôn nóng chờ đợi từng nét thay đổi trên khuôn mặt ông ta:

- Cho tôi Long Thành… À, Long Thành đấy hả? Cho tôi 2091 đi bồ…

Phía đầu dây bên kia, những tiếng reng reng kéo dài từng hồi đều đặn. Người sĩ quan trao ống liên hợp cho Minh:

- Cô nghe đi, bà ta sắp trả lời đấy!

Chuông reo chừng bốn hồi thì ngưng bặt. Có tiếng nói quen thuộc của bà Hiệu Trưởng:

- Alô, Hiệu Trưởng trường Thiên Phước, tôi nghe đây!

Minh run run giọng:

- Thưa cô, em là Minh đây. Chúng em Thu, Ngọc và Minh đã tìm thấy cái tủ rồi!

Giọng nói của bà Hiệu Trưởng đầy vẻ ngạc nhiên pha lẫn vui mừng:

- Giỏi lắm! Nhưng khuya khoắt như thế này, các em hiện đang ở đâu đây?

Minh đáp gọn:

- Thưa cô, Ngọc và em đang ở trong chi khu Đơn Dương, riêng Thu thì vẫn còn kẹt dưới căn hầm trong nhà bà Phương.

Bà Hiệu Trưởng hốt hoảng:

- Chết! Như vậy có nguy lắm không?

Minh trấn an bà ta:

- Thưa cô, chắc không sao đâu vì hầm ấy có chốt khóa lại được. Nhưng xin cô và các thầy xuống ngay cho. Chúng em mong cô từng phút một đây.

Bà Hiệu Trưởng đáp nhanh:

- Được rồi, để sáng sớm, cô sẽ mời thầy Hồng và vài thầy nữa cùng đi xuống đó. Các em cứ yên tâm nhé.

Ngọc và Minh cảm thấy nhẹ hẳn người đi. Họ nói mấy lời cảm ơn người sĩ quan trực. Ông ta mở tủ, lôi ra một tấm chăn dạ. Rồi chỉ tay về phía chiếc xe Jeep đậu ngoài cửa, ông ta nói:

- Hai cô có thể nghỉ tạm ở băng sau cho đỡ mệt. Trông hai cô có vẻ phờ phạc lắm đấy.

Vừa nói ông ta vừa trao tấm chăn cho họ.

Hai cô gái dựa đầu lên lưng ghế, ngủ mơ màng cho đến lúc ông Thiếu úy từ trong phòng bước ra gọi họ dậy. Ông ta nói:

- Hết phiên trực của tôi rồi. Bây giờ mời hai cô ra ngoài kia ăn sáng với tôi.

Ông ta chở họ ra một quán điểm tâm ngoài chợ, đãi họ hủ tiếu và bánh bao. Thức ăn nóng và ngon lành giúp hai cô gái tỉnh táo hơn nhiều. Sau đó họ được đưa trở lại cổng chi khu. Ông thiếu úy dặn mấy người lính gác cho họ ngồi ở đây trong khi chờ xe của nhà trường tới đón.

Trước khi từ giã, hai cô gái cho ông ta biết tên và mời ông ta khi nào rảnh ghé lại trường gặp họ.

Tiếng cuốc xẻng nghe rõ từng nhát một phía trên đầu Thu gần chỗ có mấy ống thoát hơi. Tiếng động mỗi lúc một rõ hơn, cùng với nỗi lo sợ của nàng càng lúc càng gia tăng. Từ nãy đến giờ cũng đã gần ba mươi phút, ông bà Năm ra sức đào xới. Cả một khoảng đất rộng bằng hai cái chiếu, sâu cỡ bốn tấc đã được xới lên. Đất vụn hất tung tóe chung quanh đó. Ông Năm bà Năm mặt mũi đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại, dường như chẳng còn để ý đến bất cứ việc gì xảy chung quanh nữa. Hình ảnh duy nhất trong tâm trí họ bây giờ là cái tủ chè quí giá đang ở cách họ chỉ vài ba lớp đất nữa thôi. Bằng mọi giá, họ phải lấy cho được cái tủ trước khi nhà trường tới nhận. Bởi vì biết đâu một trong ba đứa con gái ấy lại chẳng trốn về từ hôm qua để báo tin cho nhà trường về việc này? Nghĩ đến điều ấy họ lại càng căm tức hơn. Những nhát cuốc tới tấp bổ xuống lòng đất vô tội như muốn trút dùm họ bao nỗi bực bội trong người.

Ở dưới này, Thu có cảm tưởng là căn hầm sắp sụp đến nơi rồi. Đất và bụi theo ống thông hơi xuống, văng tung tóe quanh chỗ nàng ngồi. Mấy lần Thu đã mở nắp hầm, chui ra ngoài. Nhưng cả mấy lần đó, nàng đều phải vội vã chui tọt vào hầm trở lại: hai con chó săn quái ác vẫn nhe nanh, lỡn vỡn ngay dưới cửa ra vào của phòng khách.

Bây giờ nàng chỉ còn mỗi một cách là nép sát vào vách tường bên cạnh những nấc thang dẫn xuống hầm. Ngồi ở đây thì nếu căn hầm có sập thì nàng cũng còn chút hi vọng thoát khỏi những viên gạch đè lên người.

Nhưng giữa lúc Thu đang ở trong tình trạng thập phần nguy khốn ấy thì từ xa xa, nàng nghe văng vẳng tiếng động cơ xe hơi vọng lại. Mừng rỡ, Thu đứng bật dậy. Tiếng máy xe càng lúc càng rõ dần, kèm theo tiếng còi bóp inh ỏi. Không còn nghi ngờ gì nữa, Thu mắm môi xoay mạnh chốt mở nắp hầm.

Vừa lúc ấy thì hai chiếc xe sơn màu trắng có huy hiệu của nhà trường thắng gấp trước cổng. Đôi chó sủa vang, nhưng vừa sủa vừa giật lùi về chỗ ông bà Năm đang đứng, bởi vì những người trên xe đều nhảy xuống một lượt.

Từ chiếc xe Jeep nhảy xuống có bà Hiệu Trưởng, thầy Hồng, ông luật sư, Ngọc và Minh. Bác tài xế và ba ông lao công của trường cũng đã phóng khỏi chiếc xe chở hàng phía sau.

Thu chạy ra ôm chầm lấy Ngọc và Minh, lúc ấy cũng đang chạy về phía cô. Trước cảnh ấy, ông bà Năm ngượng ngùng bỏ cuốc xẻng, quay về phòng của họ.

Minh mời mọi người xuống hầm. Lần này thì thầy Hồng có đem theo cây đèn rọi lớn nên họ bước xuống mấy bậc thang thật dễ dàng. Không đầy nửa giờ sau, cái tủ chè đã được khiêng lên và ràng thật êm ái trên chiếc xe chở hàng. 

Bà Hiệu Trưởng dẫn ba cô gái ra phía sau chào ông bà Năm. Bà ta mở bóp lấy ra tờ giấy 1000 đồng đưa cho bà Năm để bồi thường gói khô nai gần một ký mà ba cô nữ sinh của bà đã “mượn đỡ” trong bếp tối hôm trước. Riêng Thu thì nàng không quên lễ phép nói với ông bà Năm:

- Thưa ông bà, khoảng đất trống ông bà vừa xới lên, chắc là để trồng gì phải không? Nếu ông bà cho phép, chúng tôi sẽ xin bà Hiệu Trưởng một ít khóm hoa hồng thật đẹp để gửi biếu ông bà trồng ở chỗ đất ấy.

Nói xong nàng quay qua Minh và Ngọc nheo mắt. Cái nheo mắt này, có lẽ trong sáu người, chỉ mỗi bà Hiệu Trưởng là không hiểu gì thôi.

Đà Lạt. Cũng một buổi chiều thật êm, hai tuần sau đó. Ba cô gái ngồi bên nhau trên cây cầu nhỏ màu đỏ thắm, bắc ngang mặt hồ bán nguyệt xinh tươi có cá vàng nhởn nhơ bơi lội.

Thu mở đầu câu chuyện:

- Hai bồ biết không, sau khi báo chí đăng tin trường mình đã tìm được cái tủ quí giá ấy, nhiều nhà sưu tầm đồ cổ đã đến tiếp xúc với bà Hiệu Trưởng để xin mua với giá cao lắm đó.

Ngọc xen vào:

- Cao là bao nhiêu?

Thu đáp:

- Mười lăm triệu!

Minh hỏi:

- Bà Hiệu Trưởng trả lời cho họ như thế nào?

Thu nhìn xuống mặt hồ:

- Bà ấy bảo họ đợi một tuần nữa, để còn hỏi ý kiến Hội đồng hướng dẫn và ban đại diện học sinh. Nhưng trước hết, bà ấy muốn tôi hỏi ý kiến hai bồ xem sao.

Minh suy nghĩ mấy giây rồi nói:

- Hai bồ có thấy rằng Thư Viện trường mình nhiều hôm không đủ chỗ cho học sinh ngồi không?

- Theo tôi thì mình có thể bán cái tủ ấy đi rồi dùng tiền để chỉnh trang thư viện và mua thêm một số sách nữa!

Ngọc tiếp lời Minh:

- Ngoài ra mình có thể xin ban Giám đốc cho xây thêm vài sân vũ cầu nữa, chứ hai sân như bây giờ vẫn còn ít quá.

Thu nêu ý kiến:

- Chắc hai bồ cũng đồng ý với tôi là sự tận tụy của bà Phương đối với trường mình thật đáng cảm phục. Hơn nữa, bà lại là vị Hiệu Trưởng đầu tiên, đã góp phần lớn trong công việc xây dựng yêu quí này. Tôi nghĩ rằng mình cần dựng tượng kỉ niệm để ghi nhớ công ơn của bà đối với bao lớp học sinh đã được bà dạy dỗ. Tượng này sẽ được đặt ngay trước cửa Thư viện để chúng ta mỗi ngày đều có dịp chiêm ngưỡng.

Ngọc và Minh đều gật gù trước ý kiến của Thu. Minh nói:

- Hay lắm, lát nữa mình sẽ trình bày những đề nghị này với bà Hiệu Trưởng. Chắc bà ấy và Hội đồng Hướng dẫn sẽ đồng ý với mình như vậy.

   Ba cô gái đứng dậy, thong thả đi về phía nhà bà Hiệu Trưởng. Thu ngước mắt nhìn ngọn cây trước mặt, giọng nàng đầy vẻ hân hoan:

- Không ngờ chuyến đi của mình lại nhiều hào hứng như thế nhỉ! Vừa được chiêm ngưỡng bao nhiêu cảnh sắc đẹp đẽ của thiên nhiên, vừa có dịp mang lại cho nhà trường một món tiền lớn để làm những việc hữu ích. Cũng may là có hai bồ ở bên cạnh để khuyến khích tôi.

Ngọc nhìn Minh, giọng đầy cảm xúc:

- Riêng tôi thì phải cảm ơn Minh nhiều lắm. Nhờ Minh mà tôi đã tìm thấy niềm vui và sự thỏa lòng nơi Đức Chúa Giê-xu Christ. Tôi mong Thu sẽ có dịp tìm biết về Chúa và nhận Ngài làm Cứu Chúa như Minh và tôi đây, để tình bạn giữa ba đứa mình ngày càng thêm khắng khít.

Minh nắm chặt tay hai bạn, mỉm cười sung sướng.

HẾT

Đánh Máy: huytran
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »