(Một câu chuyện thiếu nhi từ gần 60 năm trước...)

Chiếc Tủ Chè Mất Tích

Lượt đọc: 146 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 5
THEO DẤU CHIẾC XE

❊ ❊ ❊

Ba cô gái nói đến đây thì có tiếng động cơ xe từ ngoài vọng lại. Họ phóng vội ra cửa, suýt nữa va phải những thùng gỗ ở hai bên. Ánh đèn pha xe hơi quét một chùm sáng ngoài cổng. Thu, Minh và Ngọc đã leo lên hết những bậc thang. Họ nhảy vào phòng, đóng ập cửa lại.

Minh thở hổn hển:

- May quá, mình lên đây vừa kịp lúc.

Ngọc hé cánh cửa sổ chừng một phân, nhìn xuống. Chiếc xe Jeep đã vào đến sân trước. Tiếng máy xe chợt tắt, chiếc xe theo trớn vào sân sau, đến trước cửa phòng ông bà Năm thì dừng lại.

Ngọc nói:

- Không ngờ chúng mình lại ở dưới đó lâu như thế đấy chứ. Nhưng khám phá ra được chỗ họ giấu cái tủ thì cũng thích thật nhỉ.

Thu bực dọc:

- Thích với lại không thích. Bây giờ thì kể như mất cái tủ ấy luôn rồi.

Minh vỗ vai bạn:

- Sao lại sớm thất vọng như thế? Tôi cho là họ chỉ đem chiếc tủ ấy đi dấu quanh quẩn đâu đây thôi.

Ngọc nhìn đồng hồ tay, hoảng hốt:

- Gần một giờ rưỡi khuya rồi. Ngủ đi, kẻo mai không làm được việc gì đâu đấy nhé.

Ba cô gái lên giường nhưng cơn xúc động ban nãy làm cho họ cứ trằn trọc mãi. Tới hơn hai giờ sáng họ mới chợp mắt đi được.

***

Tiếng quát tháo của bà Năm từ dưới nhà vọng lên làm họ choàng tỉnh dậy. Chẳng biết ông Năm đã nói hay làm gì khiến cho bà ta nổi trận lôi đình lên như vậy. Những cơn giận thường xuyên của bà Năm đã khiến ông trở thành một người ít khi dám cãi vợ một điều gì. Trước kia, ông có như vậy đâu. Hồi ấy, mỗi lần hai vợ chồng có chuyện cãi lẫy ông thường giữ cái lý của mình cho đến cùng. Nhưng làm như thế chỉ thiệt cho ông mà thôi. Bởi vì mỗi lần đưa ra một điều gì mà không được chồng đồng ý, bà Năm đều lên cơn nóng giận rất tàn khốc. Bà ta thường nghiến răng, bứt tóc, đập đầu vào tường, hai chân đập xuống đất bành bạch, còn miệng thì bù lu bù loa kể lể những điều mà bà ta gọi là “đối xử tàn tệ” của ông đối với bà. Riết rồi ông Năm đâm hoảng. Dần dần ông đã biết khôn ra. Ấy là hễ khi nào bà sắp sửa nổi cơn tam bành thì ông đều áp dụng chiến thuật “câm như hến” và “bất bạo động” ngay lập tức. Nhờ đó, một cái lườm, cái nguýt, cái trừng mắt của bà Năm bỗng trở nên công hiệu vô cùng - dĩ nhiên là chỉ đối với ông ta mà thôi.

Bây giờ thì ở trên gác, ba cô gái đã sửa soạn xong xuôi trước khi xuống nhà, Thu dặn Minh lần chót:

- Này bồ nhớ cho kỹ nhé. Xuống đó đừng có hở môi cho họ biết rằng mình đã thấy họ lấy gì ở nhà kho ra tối hôm qua nghe. Họ mà biết được là mình chỉ còn có nước trở về trường luôn sáng nay thôi đấy.

Minh gật đầu:

- Được rồi, bồ yên trí. Tôi sẽ không để lộ chuyện ấy ra đâu.

Vừa vào phòng ăn, họ đã thấy bà Năm tươi cười:

- Chào các cô, chắc tối vừa rồi các cô ngủ ngon lắm nhỉ. Tôi có để thức ăn sáng lại cho các cô đây.

Ba cô gái cũng tỏ vẻ tươi cười đáp lại, nhưng không ai nói gì hết. Bà Năm nói tiếp:

- Tôi cứ lo chẳng biết tấm nệm giường trên đó có làm cho các cô đau mình không?

Vừa nói bà ta vừa nhìn từng người một, đôi mắt dò xét một cách thật lộ liễu. Thu nghịch ngợm cười lớn tiếng:

- Cám ơn bà, không sao đâu. Giường nệm ấy êm cũng chẳng kém gì trong khu nội trú của chúng tôi cả. Vì thế chúng tôi vào giường là chúng tôi ngủ luôn một mạch đến sáng, chẳng biết trời đất gì nữa.

Bà Năm thở phào, vẻ khoan khoái lộ rõ trên khuôn mặt phì nộn của bà ta. Với giọng vui vẻ, bà giục cô gái:

- Mời các cô ăn ngay bây giờ đi, kẻo thức ăn để lâu nguội hết đấy. Ông nhà tôi đợi các cô hồi sáng để mở cửa phòng chứa thức ăn gia súc cho các cô xem đấy. Xong rồi ông ấy còn phải đi lo công việc nữa.

Không kịp suy nghĩ, Ngọc buột miệng:

- Thưa bà, khỏi cần mở cửa phòng ấy nữa. Chúng tôi đã….

- Các cô đã làm sao? Giọng bà Năm bỗng nhiên hoảng hốt một cách kỳ lạ.

Thu vội lấy vẻ tự nhiên, tươi cười nói lấp liếm:

- Thưa bà, thực ra chúng tôi đều đã tin chắc rằng trong phòng đó - theo như bà cho chúng tôi biết chiều hôm qua - chỉ có mấy bao thức ăn cho gia súc thôi. Tuy nhiên- vừa nói Thu vừa tặng cho Ngọc một cái đá không nhẹ nhàng chút nào dưới gầm bàn - Vâng, thưa bà tuy nhiên để cho hết thắc mắc, chúng tôi cũng rất muốn được vào xem coi trong đó có những gì. Rồi quay sang Ngọc, Thu nói tiếp:

- Bồ chắc cũng còn nhớ rằng hôm qua, lúc mình ở dưới nhà kho thì căn phòng ấy khóa cửa chứ?

Ngọc hiểu ý, gật vội gật vàng mấy cái:

- Phải rồi, tôi nhớ chứ.

Minh bối rối, chăm chú nhìn vào bát xôi đang cầm trên tay. Nàng không biết phải có cử chỉ nào cho thích hợp lúc này hết. Giữa khi ấy thì từ ngoài sân, ông Năm bước vào, tay xóc xóc chùm chìa khóa giọng nói vui vẻ:

- Nào, mời các cô thám tử xuống kho tìm dấu vết với chúng tôi bây giờ chứ! Tôi sắp có việc bận phải đi đây.

     Ba cô gái nuốt vội miếng xôi còn lại trong bát, đứng dậy theo ông Năm về phía nhà kho. Bà Năm cũng đi theo đằng sau, cách họ chừng mấy bước.

Đến cửa phòng chứa thực phẩm gia súc, ông Năm lại lấy giọng bông đùa:

- Đây mời các vị cứ tự nhiên xem xét.

Minh giật mình, Thu và Ngọc cũng suýt bật lên tiếng kêu khi cánh cửa phòng vừa mở. Đêm rồi, trong phòng gần như trống trơn, chỉ có vài cái thùng nhỏ và lớp bụi dầy trên sàn mà thôi. Còn bây giờ thì hoàn toàn đổi khác. Những máng ăn cho heo, gà xếp đặt thứ tự ở sát vách. Độ mười bao thực phẩm gia súc chất cao trong góc nhà. Lại có cả mấy hộp thuốc trụ sinh dành cho loài vật để trên kệ sát cửa ra vào nữa. Sàn nhà cũng đã được quét thật sạch sẽ, chẳng còn dấu vết chi nữa. 

Ông Năm lấy giọng thật thà:

    - Tất cả chỉ có bằng ấy thứ thôi. Nếu các cô muốn, tôi sẽ khuân mấy bao thực phẩm kia xuống để cho các cô xem phía sau có gì không. Nhưng theo tôi thì góc đó không đủ chỗ để kê cái tủ chè quí báu của các cô đâu.

Ba cô gái đứng yên một hồi lâu, chẳng ai nói câu gì hết. Họ lặng lẽ ngắm quanh căn phòng.

Bà Năm từ nãy đến giờ vẫn đứng ngoài cửa nhìn vào- bỗng bước vào, nhìn xuống đất như thể tìm kiếm một vật nào đó.

Ông Năm hỏi:

- Bà tìm cái gì vậy?

Bà ta ngẩng đầu lên

- Ồ, chẳng có gì đâu. Nói rồi bà đứng thẳng lên, lửng thửng bước ra. Ông chồng đưa mắt dò hỏi, bà Năm làm ra vẻ tự nhiên:

 - Tôi bỏ quên một tấm hình không biết ở chỗ nào mà tìm từ hôm qua đến giờ chẳng thấy. Không biết tôi có làm rơi ở trong này không?

 Ông Năm hỏi lại:

- Ảnh gì vậy hả bà?

Bà vợ lừ mắt nhìn ông chồng:

- Tấm ảnh thường thôi. Ông hỏi làm gì?

Ông Năm bắt gặp tia nhìn đe dọa của vợ, vội vàng lảng đi chỗ khác. Rồi cố lấy giọng thân mật, ông ta quay sang hỏi Minh:

- Thế nào, không có cái tủ trong này chứ cô?

Minh chớp mắt, vội đáp:

- Vâng, thưa ông đúng thế. Chúng tôi cảm ơn ông lắm.

   Ông Năm gật đầu tỏ ý hài lòng. Lúc ba cô gái bước ra, ông ta khóa cửa phòng lại rồi nói:

- Thôi bà và các cô ở nhà. Tôi phải đi công việc ngay bây giờ đây.

Vừa nói, ông ta vừa hấp tấp nhảy lên xe, rồ máy lái ra cổng. Bà Năm cũng quay về phía nhà bếp.

Khi họ đã đi khuất, Minh liền nắm tay Thu hỏi nhỏ:

- Tụi mình nên đi ra ngoài cổng nói chuyện kín đáo hơn là ở đây?

Thu đồng ý:

- Phải rồi, à mà hai bồ có để ý thấy vết bánh xe Jeep còn để lại trước nhà kho thật rõ ràng không?

Ngọc khẽ reo lên:

- Hay quá, như thế thì mình có thể dò theo vết xe của ông Năm để tìm ra chỗ ông bà ấy giấu cái tủ được rồi.

Ba cô gái lửng thửng tiến ra phía cổng. Minh nói:

- Tụi mình cứ từ từ mà đi, như thể như đi dạo mát vậy. Vội vã quá bà Năm sẽ sinh nghi đấy.

Thu gật đầu:

- Đúng vậy, mình phải làm như là đã bỏ ý định tìm kiếm cái tủ chè rồi đó. Công việc của mình bây giờ chỉ là hái hoa và xem phong cảnh thôi.

Tuy nhiên, khi họ vừa tiến tới cổng thì bỗng có tiếng gọi giật lại của bà Năm:

- Các cô ơi, các cô đi có lâu không?

Minh đáp:

- Thưa bà, chúng tôi sẽ về sớm cho kịp bữa ăn trưa.

Thu nói thêm:

- Phong cảnh ở đây đẹp quá nên chúng tôi muốn đi xem cho thỏa thích trước khi trở về trường bà ạ.

Ba cô gái chậm rãi đi cạnh nhau trên con đường đất viền cỏ hai bên. Bấy giờ nắng đã lên, chan hòa ánh sáng trên cành cây, ngọn cỏ. Những đóa hoa dại màu đỏ tươi lẫn trong mấy bụi rậm ở mé đường, tiếng gió reo vui trên những chùm lá rung rinh, thấm vào lòng người một niềm vui mênh mang. Ngọc vừa đi vừa nhìn xuống đất, theo dõi dấu vết do bánh xe Jeep để lại… Một lát, cô gái quay sang hỏi Thu:

- Chẳng biết bà Năm có lén theo dõi chúng mình không nhỉ?

Thu vui vẻ đáp:

- Việc ấy đâu có hề gì? Tụi mình chỉ có mục đích duy nhất là dạo mát, ngắm phong cảnh đẹp thôi mà. Ngừng lại mấy giây, Thu quay sang nhìn Minh rồi tiếp:

- Nhưng đối với “Cựu Nữ Hoàng Bát Phố” của chúng mình thì khác đấy nhé! Ông bà Năm mà có hỏi đi đâu đấy là nàng sẽ khai thật hết tất cả ngay đó. Dĩ nhiên là như thế. Bởi vì mới một sáng một chiều mà nàng đã biến thành bà thánh ngay rồi. 

Minh đỏ bừng mặt sau câu nói của Thu. Nàng cố giữ bình tĩnh trả lời:

- Bồ cứ yên chí, chẳng lẽ tôi lại dại dột như vậy sao? Còn danh hiệu “bà thánh” mà bồ vừa gán cho tôi thì tôi không dám nhận đâu. Chỉ có Chúa mới là Đấng Thánh mà thôi. con người chúng ta thì chỉ dám vươn tới sự thánh khiết, chứ chẳng bao giờ trở thành thánh được đâu.

Thu lảng sang chuyện khác:

- Hay lắm, bồ nói đâu có thua gì mấy ông thầy giảng. Nhưng mà thôi, tụi mình đứng lại coi có bị ai theo dõi không. Bà Năm dám đi lối tắt, theo canh chừng tụi mình lắm đó.

Họ dừng lại nhìn quanh. Không có ai lẩn quẩn gần đó hết. Ba cô gái lại đi tiếp, dấu vết do chiếc xe Jeep để lại vẫn in rõ trên mặt đường. Bây giờ họ đang bước vào khu bìa rừng, gần con đường nhỏ phía tay phải mà họ đã thấy hôm trước.

Tới đây hai đường bánh xe tách làm bốn. Hai đường chạy thẳng về quốc lộ, còn hai đường rẽ tay phải, vào con đường nhỏ gồ ghề dẫn tới khu rừng thưa gần đó.

Thu nhận xét:

- Theo tôi thì ông bà năm đã giấu cái tủ trong khu rừng này, ở đây vừa gần nhà, vừa kín đáo, dễ dàng cho việc ngụy trang, đánh lạc hướng những người đi tìm.

Minh gật gù:

- Có thể lắm. Tôi nghĩ rằng trước đây, khi thầy Hồng đến tìm, họ đã giấu cái tủ vào khu rừng này rồi. Lúc thầy Hồng đi khỏi, họ lại đem cái tủ về cất ở nhà. Chắc họ tưởng nhà trường đã bỏ luôn việc tìm kiếm cái tủ ấy rồi nên mới không đề phòng gì cả. Vì thế, khi chúng ta tới, họ đã cuống quít tìm cách đối phó.

Ngọc nói tiếp:

- Và họ chỉ cần giấu kín cái tủ mấy hôm nữa là xong việc. Thời hạn sáu tháng mà bà Phương đưa ra đã gần hết hạn rồi.

Thu cười, khoác tay hai bạn tiến vào cánh rừng thưa:

- Họ cũng sẽ làm tất cả mọi cách để ngăn không cho chúng ta tìm ra nơi giấu cái tủ.

Thu nói bằng giọng tin tưởng:

- Nhưng nếu chúng ta tìm thấy cái tủ, cùng với bằng cớ chứng tỏ rằng đó là cái tủ thật, thì họ sẽ không thể ngăn cản chúng ta được nữa. Chúng ta chỉ việc phóng về trường, báo cho Ban giám đốc biết mà thôi. Phần còn lại, nhà trường sẽ lo hết tất cả.

Ngọc lo lắng:

- Nhưng mà cái khó là ở chỗ làm sao phóng về trường cho trước thời hạn đó mới được. Họ thiếu gì cách để giữ chúng ta ở lại hay làm chậm trễ ngày về của chúng ta?

Thu suy nghĩ một lát rồi nói:

- Ngoài ra còn một vấn đề khác là làm sao cho bà Hiệu Trưởng và ban Giám đốc tin lời mình để họ tới nhận cái tủ về nữa chứ?

Minh tiếp lời Thu:

- Cũng có thể là trong khi mình chạy về trường để báo tin thì ở đây, ông bà Năm lại chở cái tủ đi giấu một nơi khác nữa không biết chừng. Cho nên có lẽ mình sẽ chỉ để một đứa về báo tin thôi, còn hai đứa kia phải ở lại đây canh chừng cái tủ.

Ngọc lại thắc mắc:

- Ở lại canh chừng à? Nhưng nếu họ dùng võ lực với mình- hoặc tử tế nhất là xua hai con chó ấy ra rượt mình- thì làm thế nào?

Thu hăng hái:

- Không biết. Nhưng bằng mọi giá, mình phải làm sao cho họ không thể di chuyển cái tủ ra khỏi chỗ cất giấu hiện nay mới được.

Thu chưa nói dứt câu thì Ngọc đã hốt hoảng nắm chặt cánh tay Minh. Mặt cô gái tái mét, những ngón tay run lẩy bẩy. Lúc ấy họ đang đi dưới những tàng cây rậm rạp. Chỉ trừ một lối đi nhỏ ở giữa, hai bên là những bụi rậm cao gần bằng đầu người. Minh giật mình quay sang:

- Cái gì vậy Ngọc?

Ngọc vẫn ú ớ, nói không ra tiếng. Thu cuống quít hỏi dồn:

- Ngọc, bồ trúng gió hả?

Bấy giờ Ngọc mới run run chỉ vào một lùm cây phía đằng trước, vừa nói vừa thở hổn hển:

- Có… có ai… ở trong bụi cây kia kìa.

Minh cảm thấy miệng mình khô ran. Sức lực dường như đã biến mất khỏi thân thể nàng. Trong một thoáng, nàng cảm thấy tê liệt, không còn kiểm soát nổi tay chân mình nữa.

Mặt Thu cũng cắt không còn một giọt máu, trán nàng rịn ướt mồ hôi:

- Tôi thoáng trông thấy hắn ta, Ngọc nhắc lại, giọng vẫn chưa hết xúc động. Hắn ta ngồi nép trong bụi rậm, nhìn thẳng về phía tụi mình.

Đánh Máy: huytran
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »