Thu lưỡng lự:
- Tại sao mình phải đi tìm ông ta nhỉ? Đã biết cái tủ rồi, mình chỉ việc về báo cho nhà trường là xong rồi chứ?
Minh giải thích:
- Ồ, như vậy không được. Chúng ta chưa tìm được bằng cớ chứng tỏ rằng đó là cái tủ mà bà Phương để lại cho nhà trường. Làm sao họ có thể tin chúng ta được?
Ngọc tiếp lời Minh:
- Ngoài ra, hai người nhớ rằng bà Hiệu Trưởng là người khó thuyết phục lắm chứ? Mình chỉ nói không thôi, chắc gì bà ấy đã chịu cho người đến đây?
Thu gật đầu ưng thuận:
- Được rồi, vậy thì bây giờ chúng mình chỉ cần tìm bằng cớ, chứng tỏ cái tủ ấy là của gia đình bà Phương thôi. Có thể bà ta đã để bằng cớ ấy lại cho gia đình ông già cất giữ.
Ngọc nói:
- Cần nhất là chúng ta phải hành động mau lẹ, vì kỳ hạn sáu tháng chỉ còn có vài ngày nữa là hết thôi. Nếu chậm trễ cái tủ sẽ đương nhiên thuộc về ông bà Năm và cho dù chúng ta tìm ra bằng cớ thì cũng chẳng có ích gì.
Khi đến gần căn nhà gỗ xiêu vẹo, họ đã thấy ông già ngồi chờ trên một phiến đá trước cổng. Vừa trông thấy ba cô gái ông lão liền đứng dậy ra đón họ. Trông vẻ mặt của ông lão buồn bực khác thường. Đôi mắt lờ đờ hình như sâu hơn, xa vắng hơn. Ông ta lẩm bẩm:
- Mấy hôm trước lấy ra lão còn thấy mà! Chắc chắn vợ chồng Năm Sĩ chứ không còn ai vào đây nữa đâu. Thật là một lũ bất lương!
Minh hỏi ông già:
- Có chuyện gì vậy hả cụ?
Ông ta không trả lời ngay câu hỏi của nàng:
- Lẽ ra khi thấy chúng lẩn quẩn quanh đây, lão đã vác gậy đuổi chúng đi thì đâu có đến nỗi này. Thật tức quá đi!
Thu hỏi với giọng nôn nóng:
- Chuyện gì xảy ra vậy cụ?
Ông lão tiến đến cái ghế dài làm bằng mấy miếng ván thùng ghép lại. Ba cô gái đứng quanh nghe tiếng ông chậm rãi:
- Bà Phương bà ấy bảo lão giữ kỹ cái ấy cho đến lúc các cô tới. Ông già nuốt nước bọt một cách khó khăn. Lão đã giữ hết sức cẩn thận. Lão giấu nó vào một chỗ. Vậy là không hiểu sao bọn chúng cũng rình mò ăn cắp được.
Ba cô gái nhìn nhau, không hiểu gì cả. Cuối cùng Ngọc hỏi:
- Cái ấy là cái gì hả cụ?
Giọng ông lão run run:
- Cuốn Kinh Thánh. Bà ấy đưa cho lão, nói rằng nó quan trọng lắm, đợi khi nào nhà trường cho người đến tìm rồi hãy đưa. Chứ đừng giao cho bất cứ một ai khác. Cũng không được nói cho bất cứ ai biết hết! Thế mà tụi Năm Sĩ lại lấy mất rồi!
Minh thốt lên:
- Cuốn Kinh Thánh sao? Cụ bảo rằng bà Phương nhờ cụ giữ một cuốn Kinh Thánh để trao lại cho nhà trường à?
Ông lão gật đầu một cách khổ sở. Thu nói bằng giọng thất vọng:
- Cuốn Kinh Thánh thì có gì là quan trọng đâu? Bà Phương là người ngoan đạo. Chắc bà ấy muốn nhân dịp này để giảng cho người ta biết về đạo Tin Lành của bà ấy chứ gì?
Ngọc lắc đầu:
- Theo tôi thì mục đích của bà ấy không phải chỉ như vậy đâu. Tôi nghĩ rằng cuốn Kinh Thánh ấy chứa đựng một cái gì quan trọng hơn thế nữa cơ!
Minh nắm chặt tay bạn:
- Phải rồi, Ngọc nói đúng ý tôi đấy. Hai bồ nhớ là hôm trước, vừa về đến nhà là mình thấy ông bà Năm đang đọc cuốn Kinh Thánh chứ? Họ mải mê đọc nên không biết là chúng ta bước vào.
Ngọc tiếp lời:
- Và họ giận ghê gớm khi thấy bị chúng ta bắt gặp.
Ông lão chống cây gậy xuống đất:
- Lão biết mà! Vừa khi thấy mất cuốn Kinh Thánh là lão nghĩ ngay tới vợ chồng Năm Sĩ mà.
Thu nói bằng giọng chua chát:
- Tôi thấy việc này chẳng có gì quan trọng hết. Bà Phương muốn người ta đọc cuốn Kinh Thánh đó. Bà ấy chẳng khác gì Minh đâu… lúc nào cũng muốn cho người ta theo đạo như mình, nên tìm cách để mọi người nghiên cứu kỹ cuốn sách đó mà thôi.
Ngọc nhìn Thu, nghiêm giọng:
- Việc giảng đạo có gì là xấu mà bồ phải gớm ghiếc như thế? Tôi đây tuy chưa phải là tín đồ, nhưng tôi không muốn chế giễu niềm tin của ai hết!
Thu hơi ngượng, liền xí xóa:
- Thôi, thôi, làm gì mà nóng nảy thế. Tôi nói vậy thì nói cứ không có ý chỉ trích hay chế giễu Minh đâu.
Minh vui vẻ:
- Được rồi, không có gì đâu Thu. Bỏ qua hết đi. Bây giờ tụi mình trở lại với công việc. Theo tôi thì cuốn Kinh Thánh ấy không có mục đích giảng đạo đâu. Có lẽ bà Phương muốn cho chúng ta biết một điều gì đó về cái tủ qua cuốn Kinh Thánh ấy.
Thu thắc mắc:
- Nhưng cho biết như thế nào được?
Minh mỉm cười:
- Chính tôi cũng chưa biết. Nhưng đó là điều mà chúng ta phải đoán ra. Bây giờ việc cần thiết là chúng ta phải tìm cách lấy lại cuốn Kinh Thánh đó. Chắc bà Phương có để lại trong ấy một số chứng cớ nào đó về cái tủ. Bởi vì, chính ông bà Năm cũng tin như vậy nên ông ấy mới định hỏi mình ý nghĩa mấy câu Kinh Thánh ấy chứ!
Thu vẫn chưa hết nghi ngờ:
- Có thể lắm. Nhưng coi bộ không dễ dàng gì đâu nhé.
Ngọc nói:
- Được rồi, tôi đã có cách. Hai bồ cứ làm theo lời tôi dặn nhé.
Nói xong, Ngọc liền ghé tai Minh và Thu thì thầm mấy câu. Hai cô gái gật gù, tỏ vẻ hài lòng lắm.
Buổi tối hôm ấy, vừa xuống tới cửa phòng ăn, họ đã thấy ông bà Năm ngồi đợi ở bàn. Ông Năm lên tiếng trước:
- À, bữa nay các cô tìm thấy gì không?
Minh hơi biến sắc, trống ngực nàng đánh thình thịch. Ngọc vui vẻ:
- Chúng tôi đi dạo chơi được nhiều chỗ lắm ạ.
Ông Năm nói:
- May là các cô không bị lạc đó. Chúng tôi không muốn các cô lang thang trong rừng như thế. Chẳng thể đoán được những bất trắc gì sẽ xảy ra. Các cô mà mất tích là chúng tôi cũng liên lụy đấy.
Thu giả bộ không biết gì:
- Thưa ông, chúng tôi chỉ loanh quanh ở mấy nơi gần quốc lộ thôi chứ không dám vào sâu trong rừng đâu. Xin ông bà cứ yên tâm.
Ông Năm nheo mắt:
- Vậy thì chắc các cô đã bỏ ý định tìm kiếm cái tủ chè rồi chứ gì?
Minh đáp:
- Thưa ông, cái tủ chè không có ở đây. Bởi vì nếu có thì chắc ông bà cũng đã tìm thấy rồi chứ.
Ông Năm tỏ vẻ hài lòng:
- Có thế chứ! Nhưng chúng tôi muốn các cô cũng như nhà trường tìm kiếm và tận mắt rằng chúng tôi không hề giấu cái tủ.
Mọi người bắt đầu dùng bữa. Ăn gần xong thì bỗng Thu ôm bụng nhăn nhó, rên la dữ dội. Ngọc đỡ Thu nằm nghiêng dựa đầu trên ngực cô. Ông bà Năm hốt hoảng:
- Cô ấy làm sao vậy?
Ngọc đáp:
- Không sao đâu! Lâu lâu Thu nó lại lên cơn đau bụng như vậy đấy ạ. Giá bây giờ ở nhà có gừng giã nhỏ khuấy với nước nóng, cho nó uống thì đỡ đau ngay thôi… À, mà hình như phía sau nhà, bên cạnh vườn trồng bắp có một liếp rau thơm, hành ngò. Cô gái quay sang Minh.
- Minh thử ra phía sau coi có củ gừng nào thì đào lên đem vào đây đi!
Minh vừa quay lưng định ra ngoài thì bà Năm đã sốt sắng:
- Phải rồi, ở phía sau có gừng đấy. Nhưng trời tối, cô không biết đường ra vườn đâu. Để tôi ra lấy cho.
Ngọc nhanh nhảu:
- Vâng, như thế thì tốt lắm. Chúng tôi cảm ơn bà nhiều.
Ông Năm cũng đứng dậy múc nước vào ấm, bắc lên bếp nấu.
Ngọc kéo ghế của ông Năm cho xây lưng ra phía cửa, chờ khi ông ta ngồi xuống là cô gái bắt đầu vồn vã hỏi thăm về gia đình ông bà Năm và kể lể những chuyện ở nội trú. Trong khi ấy Thu tiếp tục nhăn nhó và kêu la như chưa bao giờ đau thế, làm ông Năm cũng cuống quít cả lên.
Lợi dụng lúc gia chủ bối rối, Ngọc đưa mắt ra hiệu cho Minh, khi đó đang bắc ấm nước vừa sôi xuống. Minh nhìn quanh như thể tìm cái ly đựng nước. Ông Năm mau mắn:
- Cô qua phòng tôi, ngay trên bàn sát cửa ra vào sẽ thấy khay ly ở đó.
Minh mừng rỡ chạy vụt lên nhà trên. Tới bàn để khay, ly tách, Minh dừng lại, đảo mắt nhìn quanh phòng. Cô gái tự hỏi không biết ông bà Năm để cuốn Kinh Thánh ở đâu. Nàng tiến tới mấy bước nữa như thể bị đồ vật trong phòng thu hút lấy. Lướt mắt qua tủ sách một lượt. Không có. Nghiêng mình trong góc phòng, trên giường, quanh bộ ghế salon cũng chẳng thấy.
Minh toan quay ra thì ngay trên đầu tủ gương, một cuốn sách bìa da cũ kỹ hiện ra trước mắt nàng.
Cô gái tiến lại, với tay cầm lấy. Đúng là cuốn Kinh Thánh mà nàng đã thấy ông bà Năm đọc hôm nọ.
Minh hấp tấp liền tay. Cuốn Kinh Thánh thật cũ kỹ, góc và lưng nhiều chỗ đã sờn. Những lằn gạch xanh, đỏ dưới các câu Kinh Thánh, những dòng ghi chú ở hầu hết các trang chứng tỏ chủ nhân đọc không biết bao nhiêu lần.
Vừa lật, Minh vừa run lẩy bẩy. Tay nàng ướt đẫm mồ hôi, vầng trán và hai vành tai nóng ran lên. Hình như có một cái trống đập liên hồi trong đầu cô.
Đã lật xong từ đầu đến cuối cuốn Kinh Thánh mà Minh vẫn chưa thấy gì hết. Nàng bắt đầu tự hỏi không biết cuốn Kinh Thánh này có điều gì quan trọng liên hệ tới cái tủ chè kia chăng? Phải chăng đây không phải là cuốn Kinh Thánh mà bà Phương để lại, hay là…?
Minh như bị cuốn hút vào những ý nghĩ về cuốn Kinh Thánh, cho nên nàng không hề nghe thấy tiếng Ngọc kêu lớn từ phía phòng ăn:
- Minh ơi, tìm thấy ly chưa? Xuống ngay đi!
Dĩ nhiên là nàng cũng chẳng thể nghe thấy tiếng chân ông Năm bước vào phòng. Ông ta gầm lên giận dữ:
- Cô làm cái gì vậy?
Tiếng gầm dữ dội của ông Năm khiến Minh như chết đứng. Cuốn Kinh Thánh trên tay nàng rớt xuống sàn.