Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 4634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1611
Khí thế ngất trời

❊ ❊ ❊

Tô Trình vẫn luôn ở trong thư phòng thiết kế bản vẽ, trong thời gian đó Anh Lạc và Thúy Mặc đã đến đưa trà nước điểm tâm vài lần, ngoài ra cũng không có ai đến quấy rầy.

Đến tận đêm khuya, Trường Lạc công chúa thấy Tô Trình vẫn chưa quay về, lúc này mới mang theo nha hoàn đến thư phòng của Tô Trình.

"Lang quân tối nay định ngủ trong thư phòng sao? Cho dù lang quân muốn chế tạo ra loại xe có thể tự chạy thì cũng không cần vội vàng nhất thời a." Trường Lạc công chúa nũng nịu nói.

"Được rồi, bản vẽ đều làm xong cả rồi, đây đang chuẩn bị đi ngủ đây!" Tô Trình cười nói.

Làm xong rồi? Đều vẽ ra hết rồi? Trường Lạc công chúa vừa nghe thấy liền tò mò bước tới, từng tờ từng tờ lật xem bản vẽ.

Những bản vẽ linh kiện đó nàng căn bản không xem hiểu, nàng chỉ muốn xem chiếc xe cuối cùng chế tạo ra rốt cuộc trông như thế nào.

Cuối cùng lật đến bản vẽ cuối cùng, dáng vẻ toàn bộ của chiếc ô tô xuất hiện trước mắt nàng, cái miệng nhỏ của Trường Lạc công chúa hơi hé mở, cả người ngẩn ngơ.

Bởi vì chiếc xe vẽ trên giấy này so với những gì nàng tưởng tượng thực sự chênh lệch quá xa!

Thực sự là quá xấu!

Trường Lạc công chúa hé đôi môi nhỏ, cân nhắc nói: "Ừm, trông cũng khá là độc đáo."

"Không cần phải nói uyển chuyển như vậy, trông quả thực rất xấu, ta cũng cảm thấy như vậy, nhưng xấu hay không không quan trọng, thiết thực là được!" Tô Trình cười nói.

Sau khi thiết kế xong, bản thân Tô Trình nhìn vào cũng thấy khá xấu, nhưng điều này không quan trọng, có thể thiết kế ra máy hơi nước bản thân nó đã là một việc rất có ý nghĩa.

Trông quả thực có chút xấu, nhưng Trường Lạc công chúa cũng hiểu ý nghĩa của việc chế tạo ra loại xe này, quan trọng nhất là, đây là chiếc xe mà lang quân của nàng muốn chế tạo.

Trường Lạc công chúa cười nói: "Bây giờ nhìn thì có chút xấu xí, đợi sau khi chế tạo ra chắc chắn sẽ rất đẹp!"

Tô Trình cười nói: "Yên tâm đi, chế tạo ra chắc chắn sẽ còn xấu hơn!"

Thúy Mặc, Anh Lạc nghe vậy không nhịn được mà bật cười khúc khích, ngay cả Trường Lạc công chúa cũng bật cười theo.

Trông chàng còn rất tự hào nữa chứ.

Tô Trình ngáp một cái nói: "Đi thôi, đi ngủ thôi, nghĩ cả một đêm làm ta đau cả đầu."

Tô gia trang phát triển mạnh mẽ, quy mô ngày càng lớn, sớm đã tập hợp được một nhóm thợ thủ công ưu tú, quản gia từ sáng sớm đã tập trung những thợ thủ công ưu tú lại với nhau.

Tô Trình hôm qua rất hao tổn tinh thần, nên hôm nay ngủ đến khi mặt trời lên cao mới lười biếng rời giường.

Đợi khi hắn đến xưởng, trong xưởng đã tập hợp hơn hai mươi thợ thủ công, tất cả đều đang trợn mắt nhìn nhau chờ đợi.

"Mọi người đến cả rồi ha, hôm nay triệu tập mọi người tới là có việc quan trọng, bản công đột nhiên nảy ra ý tưởng, muốn chế tạo một loại xe không cần ngựa kéo, không cần người đẩy, tự mình có thể đi về phía trước, gọi là ô tô hơi nước!" Tô Trình dõng dạc nói.

Đám thợ thủ công nghe vậy không khỏi nhìn nhau ngơ ngác, không cần ngựa kéo, không cần người đẩy, tự mình có thể đi về phía trước?

Vấn đề là, điều này sao có thể chứ?

Không có ngựa kéo, không có người đẩy, xe làm sao có thể tự động?

Đây căn bản là không thể nào! Xe cũng đâu phải vật sống, hô vài tiếng là có thể cử động.

Nếu như người nói lời này là kẻ khác, bọn họ chắc chắn sẽ không chút do dự mà cười nhạo, nhưng người nói lời này lại là Vinh Quốc công a!

Cũng không phải vì Vinh Quốc công có chức cao vọng trọng, mà là vì Vinh Quốc công luôn luôn có thể tạo ra kỳ tích!

Vinh Quốc công thậm chí còn có thể chế tạo ra thần khí quan sát được mặt trăng!

Còn có thể chế tạo ra thần khí có thể bay lên trời!

Cho nên, Quốc công bây giờ nói có thể chế tạo ra loại xe không cần ngựa kéo không cần người đẩy mà vẫn có thể chuyển động cũng không phải là không thể.

"Quốc công, thật sự có thể chế tạo ra loại xe như vậy sao?" Có thợ thủ công kinh ngạc hỏi.

Tô Trình cười giải thích: "Thực ra ngựa kéo hoặc người đẩy, chính là cung cấp động lực cho xe, có động lực thì xe có thể hành động, lắp lên xe một hệ thống động lực, thì xe có thể tự hành động rồi!"

Hệ thống động lực là gì? Đám thợ thủ công nghe xong vẫn là đầu óc mơ hồ, có thể nói là hoàn toàn không có đầu mối.

Tuy rằng hắn giao tiếp với thợ thủ công trong trang rất nhiều, những thợ thủ công này tai nghe mắt thấy nên giỏi hơn thợ thủ công bên ngoài, nhưng Tô Trình cũng biết, những thợ thủ công này vẫn rất khó hiểu.

Tô Trình cười nói: "Các ngươi bây giờ không hiểu cũng không sao, chỉ cần dựa theo bản vẽ của ta mà chế tạo linh kiện, đợi sau khi chế tạo xong xuôi tất cả, các ngươi tự nhiên sẽ hiểu nguyên lý hoạt động của máy hơi nước."

Nói xong Tô Trình lấy ra một xấp bản vẽ bắt đầu phân công.

Đám thợ thủ công dựa theo bản vẽ chia thành mấy nhóm, tuy rằng bọn họ không hiểu đây rốt cuộc là thứ gì, nhưng bảo họ dựa theo bản vẽ mà chế tạo linh kiện, họ vẫn có thể hoàn thành.

"Bản vẽ khá sơ sài, nếu có chỗ nào không hiểu thì cứ hỏi ta, đừng tự ý làm chủ, nếu không xảy ra sai sót lại phải làm lại!" Tô Trình dặn dò.

Đám thợ thủ công vội vàng đáp ứng, sau đó mỗi người tụ lại một chỗ nghiên cứu bản vẽ một cách nghiêm túc.

Tô Trình quay đầu dặn dò quản gia: "Cho tiểu nhị đốt dầu đậu và cành thông, thu gom khói đen."

Mọi người bắt đầu bận rộn một cách ngăn nắp, Tô Trình không hề rời đi, bởi vì những thợ thủ công này nhỡ đâu có thắc mắc gì cần hắn giải đáp.

Hơn nữa luyện cao su lưu hóa vòng đệm piston cũng chỉ có mình hắn làm được, người khác đều không biết.

Công thức cao su và thời gian lưu hóa đều phải chậm rãi thử nghiệm, cho nên Tô Trình đã quyết tâm, khoảng thời gian này sẽ cắm chốt ở trong xưởng, cho đến khi chế tạo ra được ô tô hơi nước mới thôi.

Xe ngựa của Thái Nguyên Vương thị dưới sự hộ tống của hộ vệ đã đến Tô gia trang, đi thẳng về phía xưởng của Quốc công phủ, có lời mời của Tô Trình, nàng liền có thể danh chính ngôn thuận mà đến tìm Tô Trình.

Điều khiến nàng không ngờ tới là, mới chỉ là ngày thứ hai, trong xưởng đã bận rộn khí thế ngất trời.

Quang quang quang, đâu đâu cũng là tiếng rèn sắt, trong xưởng có chút bẩn thỉu lộn xộn, nhưng Vương Thắng Nam cũng không để ý, mà khẽ xách vạt váy bước vào trong xưởng.

Nàng nhìn quanh bốn phía, ánh mắt rất nhanh đã rơi trên người Tô Trình.

Chỉ thấy Tô Trình đang đứng trước hai chiếc trục đá, hai chiếc trục đá dán chặt vào nhau, hai bên mỗi bên có hai tiểu nhị đang ra sức quay trục đá.

Tô Trình cho những miếng cao su đã cắt nhỏ vào giữa hai chiếc trục đá đang quay để bắt đầu luyện cao su, Vương Thắng Nam vẻ mặt tò mò xuất hiện bên cạnh Tô Trình.

Tô Trình quay đầu nhìn thoáng qua, cười nói: "Sao nàng lại vào đây rồi? Ở trong này bẩn lắm!"

Vương Thắng Nam cười nói: "Chàng đường đường là Quốc công còn tự mình động thủ, lẽ nào còn không cho phép ta vào xem sao?"

Tô Trình cười nói: "Không sợ bẩn thì nàng cứ đứng một bên mà xem, đây là đang luyện cao su, trước tiên luyện cho cao su mềm ra, sau đó thêm phụ liệu vào, cuối cùng lúc thêm muội than thì nàng nhất định phải tránh xa ra, nếu không nó làm nàng đen thui đấy."

Vương Thắng Nam gật đầu, sau đó yên lặng ở bên cạnh Tô Trình, thực ra nàng không hề có hứng thú với kỹ thuật luyện cao su, nàng chỉ là thích được ở bên cạnh Tô Trình mà thôi.

Sau một hồi bận rộn, Tô Trình tháo chiếc khẩu trang tự chế xuống, hỏi tiểu nhị bên cạnh: "Đều xem hiểu rồi chứ?"

"Công gia yên tâm, tiểu nhân đều ghi nhớ rồi!" Tiểu nhị vội vàng nói, trong quá trình này hắn cũng đeo khẩu trang, nhìn không chớp mắt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1601
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »