Tần Tư Duệ phải đến nửa đêm mới tới kinh đô, Lý Mặc vốn định đến lúc đó sẽ cùng đi đón cô, nhưng nằm trên giường xem tivi một lát thì không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.
Đến lúc cậu tỉnh lại đã là hơn sáu giờ sáng ngày hôm sau, cậu vỗ vỗ đầu mình, ngoài cửa sổ có người đang nói chuyện. Cậu xuống giường mở cửa phòng, liền nhìn thấy quần áo đã giặt sấy xong, gấp gọn gàng để trên một cái ghế đặt ở cửa.
Mặc quần áo xong, đi ra ngoài sân, liền nhìn thấy Tần lão gia tử đang luyện một bộ Thái Cực Quyền. Quyền pháp của ông hành vân lưu thủy, vừa nhìn là biết ít nhất đã luyện liên tục hơn hai mươi năm.
Ở không xa, một người bảo mẫu đang đứng đó, trong tay cầm một chiếc áo khoác, bên cạnh còn có hai chiếc ghế thư giãn và bàn trà.
Lý Mặc không làm phiền ông, đứng một bên lặng lẽ nhìn ông đánh Thái Cực Quyền xong liên tiếp năm lượt.
"Chúng ta tuổi đã cao nên không ngủ được mới dậy sớm, cậu là người trẻ tuổi sao cũng không thích ngủ nướng?"
"Ông luyện là Thái Cực Quyền, con luyện là Bát Cực Quyền, từ nhỏ đến lớn thật sự chưa từng ngủ nướng. Đồng hồ sinh học đến giờ đó là sẽ tự tỉnh, chỉ là tháng gần đây xảy ra khá nhiều chuyện nên việc luyện quyền cũng bị gác lại."
"Vết đao trên vai cậu thế nào rồi?"
"Đã không sao rồi."
"Đừng buông lơi, gần đây vẫn không nên vận động mạnh, đợi vết thương hoàn toàn khép miệng rồi hãy đưa việc luyện quyền vào lịch trình. Luyện quyền này chính là cần tích tụ một hơi, một khi buông lơi, cậu cũng sẽ không còn tinh khí thần đó nữa, người rốt cuộc sẽ trở nên lười biếng."
"Cảm ơn Tần lão chỉ điểm."
"Những người khác vẫn còn đang ngủ, hai chúng ta có muốn ra ngoài ăn chút điểm tâm sáng kiểu kinh đô cũ không?"
"Được ạ, điểm tâm sáng kiểu kinh đô cũ có nhiều món quá, con vẫn chưa ăn được mấy món. Vậy ông đợi con một chút, con đi rửa mặt cái đã."
Hơn mười phút sau, một già một trẻ liền bước ra khỏi tứ hợp viện, phía sau có hai gã đàn ông vóc dáng tráng kiện đi theo ở khoảng cách không xa.
Tứ hợp viện rất yên tĩnh, nhưng bên ngoài đã trở nên náo nhiệt. Tiết tháng sáu, hơn sáu giờ trời đã sáng choang, không xa ngõ nhỏ là một con phố cũ, các sạp điểm tâm sáng đủ loại đều ngồi đầy người đi đường, đại đa số là dân văn phòng, còn một phần nhỏ là người già.
Lý Mặc tìm một cái bàn trống: "Tần lão, ông giới thiệu cho con vài món điểm tâm sáng đi."
"Ông chủ, cho hai phần gan xào, hai phần bánh bao thịt, thêm một phần lừa hỏa thiêu và một phần canh lòng lừa."
Tần lão gọi xong liền nói với Lý Mặc: "Cậu ăn nhiều, ăn xong không đủ thì gọi thêm, còn có các món điểm tâm sáng đặc sắc khác."
Lý Mặc nhìn quanh bốn phía cười nói: "Ông, con thấy chỉ có ngồi ở đây ăn điểm tâm sáng, mới có khí chất của người kinh đô cũ, mới có hương vị cuộc sống ngõ nhỏ chân chính."
"Cậu nhóc tuy còn trẻ, nhưng tầm mắt đúng là cao. Ở đây không khí cuộc sống rất đậm đặc, không giống những tòa nhà cao tầng bên ngoài, lạnh lẽo ngăn cách khoảng cách giữa người với người."
"Ông, con đưa cho ông một ý kiến nhé."
"Ồ, còn đưa ý kiến cho ta, nói nghe xem, rốt cuộc là ý kiến gì?"
"Ông xem này, ông coi con là bạn vong niên, con rất cảm kích. Nhưng sau này nếu con làm sai chuyện gì, Tần bá bá, Tần cô cô bọn họ nể mặt ông chắc chắn sẽ không trở mặt với con, con cảm thấy thế này không tốt."
Tần lão gia tử nhìn thẳng cậu, trong lòng thầm tán thưởng, ông lập tự cười lên rồi nói: "Cũng đúng, như vậy không có lợi cho sự tiến bộ và trưởng thành của cậu. Như vầy đi, cậu cứ học theo Tư Duệ gọi ta là ông, ta liền gọi cậu là Tiểu Mặc. Chúng ta vừa là bạn vong niên cũng là ông cháu, mối quan hệ này càng thêm gắn kết."
Được thôi, mối quan hệ này lại tiến thêm một bước.
Lý Mặc cười cười, lúc này điểm tâm sáng lần lượt được bưng lên, nóng hổi bốc khói.
"Tiểu Mặc, món gan xào này phải uống xoay vòng quanh miệng bát, bánh bao thịt lớn này trước tiên phải cẩn thận húp hết nước súp bên trong."
Tần lão gia tử bưng bát lên húp, Lý Mặc cũng bắt chước làm theo, khẩu vị món gan xào kiểu kinh đô cũ này đúng là không tệ.
"Không tệ chứ?"
"Độc nhất vô nhị ở kinh đô."
"Từ này dùng hay đấy, nghe thuận tai hơn mấy lời nói quy củ của đám hậu bối kia nhiều."
Tần lão gia tử uống một bát gan xào và ăn một cái bánh bao thịt là đã no rồi, Lý Mặc ăn hết tất cả phần còn lại, gọi thêm hai lồng bánh bao thịt lớn và một bát canh lòng bò.
"Từ nhỏ sức ăn đã lớn thế này sao?"
"Trước kia là sức ăn lớn, bây giờ sức ăn còn lớn hơn."
"Ha ha ha, người luyện võ không chỉ thân thể tốt, cái dạ dày này cũng tốt. Lúc ta còn trẻ sức ăn trong bộ đội cũng nổi tiếng là lớn, nhưng so với cậu thì phải cam bái hạ phong."
"Cho nên con phải cố gắng kiếm chút tiền, bằng không đến lúc đó đừng nói là báo hiếu cha mẹ trưởng bối, nuôi vợ con, chỉ sợ ngay cả bản thân mình cũng không nuôi nổi."
"Ăn no chưa, ăn no rồi thì ông cháu ta dọc theo ngõ nhỏ đi dạo, tiêu thực chút."
"No rồi, chúng ta đi thôi."
Một già một trẻ đi chậm rãi phía trước, Lý Mặc thỉnh thoảng còn ngoái đầu nhìn vài lần, có vài bóng người thoáng qua, hòa vào trong đám người.
"Cậu có thể phát hiện ra họ?" Tần lão gia tử ánh mắt ngạc nhiên, những người phía sau đó đều là người đã qua huấn luyện đặc biệt, tinh anh trong tinh anh.
"Có lẽ do luyện võ từ nhỏ, cảm giác nhạy bén hơn, xung quanh đây ngoài hai người đi theo từ tứ hợp viện ra, ít nhất vẫn còn năm người đang âm thầm theo sát. Họ có ngụy trang tốt đến mấy, nhưng ánh mắt vẫn luôn dán chặt trên người chúng ta, con có cảm giác mơ hồ kỳ lạ đó."
Tần lão gia tử chỉ cười cười, chắp tay đi dạo dọc theo ngõ nhỏ.
Hai người đi dạo xong trở về tứ hợp viện thì đã hơn bảy giờ.
"Cha, đến giờ ăn sáng rồi." Tần Nhã Lệ đang bày bát đũa trên bàn ăn.
"Ta và Tiểu Mặc ở ngoài đã ăn no rồi, Tư Duệ vẫn còn đang ngủ sao?"
"Vừa tỉnh, đang rửa mặt ạ."
Tần Nhã Lệ đi tới nói nhỏ với Tần lão gia tử: "Cha, cha có thời gian đi nói nhị ca một chút, bảo anh ấy đừng có làm càn nữa, tháng trước mới lỗ mất hai mươi triệu, tháng này lại đang đòi tiền Tư Duệ. Nhị ca nhị tẩu lại không hiểu đầu tư, chỉ vì sĩ diện mà đi theo người khác chơi, họ không lỗ thì ai lỗ."
Ánh mắt Tần lão gia tử đột nhiên trở nên sắc bén, giống như một con mãnh hổ phát ra tinh mang nhiếp người, hừ một tiếng nói: "Nó lại đòi Tư Duệ bao nhiêu tiền?"
"Vừa rồi con đi ngang qua phòng ngủ của Tư Duệ, cửa không đóng nên nghe thấy họ đang nói chuyện điện thoại. Nhị ca đòi Tư Duệ năm mươi triệu, nói rằng có một người bạn đang làm một dự án cực kỳ tốt, tỷ lệ hoàn vốn đặc biệt cao, chỉ cần thành công là trước kia lỗ bao nhiêu đều có thể lấy lại quá nửa."
"Làm cha làm mẹ, thế này là đang tự tìm đường chết. Con đi gọi điện thoại cho họ, bảo họ hôm nay bất kể có việc gì cũng lập tức đến đây một chuyến."
Lý Mặc nghe thấy cũng coi như không nghe thấy, xoay người đi ra sân, ánh mặt trời chiếu xuống, mảng giả sơn thạch cảnh, nước chảy nhân tạo trông vô cùng hài hòa.
Tính cách Tần Tư Duệ lạnh lùng như vậy, người khác chớ lại gần, đoán chừng có liên quan rất lớn đến cha mẹ của cô.
Có đôi khi Lý Mặc cũng cảm thấy cha mẹ mình hình như không đáng tin cậy, nhưng từ trên người họ Lý Mặc cũng nhìn thấy rất nhiều mặt cao thượng.
Họ rất ân ái, từ khi cậu biết chuyện đến giờ chưa từng thấy hai người đỏ mặt, cãi vã. Hơn nữa thái độ sống của họ rất lạc quan, bất kể gặp phải chuyện gì đều luôn giữ tâm bình khí hòa đối mặt.
"Lý Mặc?"
Phía sau truyền đến tiếng gọi ngạc nhiên.
Lý Mặc quay đầu nhìn lại, Tần Tư Duệ trong bộ đồ thường ngày màu trắng đang đứng đó, biểu cảm của cô vẫn có chút lạnh lùng, nhưng ánh mắt dường như có thêm vài phần dịu dàng.
"Chào buổi sáng, tiểu thư Tư Duệ." Lý Mặc cười chào hỏi, "Đêm qua về muộn, sao không ngủ thêm chút để dưỡng nhan."
"Công ty có việc gọi điện đến nên bị đánh thức."
Lý Mặc cũng không vạch trần lời nói của cô, chỉ nói: "Nếu cô dậy sớm hơn nửa tiếng, chúng ta đã cùng ra ngoài ăn điểm tâm sáng trong ngõ rồi."
"Phía đầu ngõ có một quán lâu đời hơn bốn mươi năm, chuyên làm bánh hành hẹ, nếu chưa ăn bao giờ thì ngày mai dậy sớm xếp hàng đi."
"Rất ngon sao?"
"Đi muộn là không mua được đâu."