“Tôi đại khái hiểu rồi…”
Sau khi hồi tưởng lại cấu trúc của Thiên Đường Sơn và Thâm Uyên Bách Ngục, Lyon nhíu mày nói:
“Thiên Đường Sơn đại khái là hình nón với đỉnh hướng lên trên, cho nên sau khi các thiên sứ chết trong phạm vi của Thiên Đường Sơn, bộ phận thuộc về ‘linh hồn’ và ‘thiện’ sẽ trôi nổi lên trên, cuối cùng ngưng tụ thành nhục thể trong Tô Sinh Chi Trì ở trên đỉnh núi, rồi phục hồi lại.
Còn Thâm Uyên Bách Ngục là hình phễu ngược, cho nên sau khi lũ ác ma các ngươi chết trong phạm vi của Thâm Uyên Bách Ngục, nhục thể chứa đựng ‘nguyên tội’ sẽ bị phân giải, sau đó không ngừng chìm xuống tầng dưới, cuối cùng ngưng tụ thành ác ma mới trong cái bãi bùn gì đó kia à?”
“Đúng đúng đúng! Chính là ý này mà ngươi nói đấy!”
Sau khi nghe xong miêu tả của Lyon, Dê Đen không nhịn được mà gật đầu liên tục, sau đó còn hiếm hoi nịnh nọt một câu, chậc chậc cảm thán:
“Lợi hại! Rõ ràng ngươi chưa từng đến Thiên Đường Sơn hay Thâm Uyên Bách Ngục, nhưng kết quả chỉ mới nghe ta nói qua, liền hiểu được quy luật vận hành của hai vị diện này, không hổ danh là ngươi!”
Cảm ơn, nhưng tuy rằng bị nịnh, nhưng được một con ác ma mù chữ như ngươi khen có văn hóa, thật sự chẳng có cảm giác thành tựu gì cả…
Đưa tay nắm lấy sừng của Dê Đen, vớt nó ra khỏi nồi hấp, Lyon vừa đổ nước rửa nồi vừa truy vấn:
“Vậy thì sao? Những điều này có liên quan gì đến kiếp trước của Melanie?”
“Liên quan lớn lắm đấy!”
Thấy Lyon vẫn chưa hiểu ý mình, Dê Đen đang bị đặt sang một bên không nhịn được lên tiếng nhắc nhở:
“Em gái ngươi có thể dễ dàng nhìn thấu bản chất của ta, chứng minh đẳng cấp của con bé hẳn là cao hơn ta, ít nhất cũng là Ma Thần nắm giữ một loại nguyên tội.
Nhưng theo quy tắc của Thâm Uyên Bách Ngục, tất cả quyền năng và đẳng cấp đều ngưng tụ trên thân thể, một khi chết đi thì thân thể sẽ chìm xuống, cuối cùng cùng với đẳng cấp bị thu hồi, tái tạo lại thành ác ma mới có linh hồn khác.”
“Rồi sao nữa?”
“Cho nên con bé rất không bình thường!”
Dê Đen sốt sắng khoa tay múa chân:
“Có thể nhìn thấu ta, chứng minh bản chất linh hồn của em gái ngươi ở trên ta, nhưng theo quy tắc của Thâm Uyên Bách Ngục, đẳng cấp của ác ma dựa vào nhục thể để tồn tại, cho nên ác ma có thể nhìn thấu ta nhất định phải có nhục thể cấp Ma Thần! Nhưng em gái ngươi chỉ là một người bình thường! Chuyện này chẳng kỳ quái sao?”
“Còn nữa, cho dù là Ma Thần nắm giữ nguyên tội, sau khi chết thì nhục thể và quyền năng cũng sẽ chìm xuống, còn linh hồn sẽ nằm dưới sự áp chế của quy tắc Thâm Uyên Bách Ngục, trở thành sự tồn tại giống như tiền tệ, có thể bị sử dụng, thậm chí bị hấp thụ nuốt chửng, căn bản sẽ không có linh hồn cấp Ma Thần nào được bảo tồn lại cả.
Mà cường độ linh hồn của em gái ngươi tuy không cao, nhưng đẳng cấp lại là cấp Ma Thần hàng thật giá thật, cho nên con bé nhất định không phải chết trong Thâm Uyên Bách Ngục, mà là chết ở nơi khác, hơn nữa còn bảo vệ thành công linh hồn, ngưng tụ ra nhục thể mới… Nghe đến đây ngươi không thấy quen sao?”
Bảo vệ linh hồn, ngưng tụ nhục thể… Tô Sinh Chi Trì?
Khoan đã?!!!
Nghe đến đây, Lyon cuối cùng cũng hiểu ra, đột ngột quay đầu nhìn về phía Dê Đen, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc:
“Nguyên Tội Đại Ma Thần? Kẻ bị chín vị thiên sứ tiêu diệt, sau đó bị ngâm trong Tô Sinh Chi Trì, làm ô nhiễm toàn bộ Thiên Đường Sơn đó hả?”
“Đúng vậy!”
Gật đầu mạnh một cái, Dê Đen lộ vẻ mặt phức tạp:
“Ma Thần tổng cộng chỉ có bấy nhiêu đó, những Ma Thần mất đi nhục thể chết đi cũng đều có số lượng cả, kẻ duy nhất có khả năng sau khi mất đi nhục thể mà vẫn bảo lưu được linh hồn đẳng cấp cao, ta chỉ có thể nghĩ đến người đó… vị đại nhân kia.”
“Không đúng chứ?”
Lyon suy tư một chút rồi có chút không tin:
“Nếu kiếp trước của Melanie chính là Nguyên Tội Đại Ma Thần kia, thì con bé lẽ ra phải bị ngâm thành thiên sứ mới đúng, nhưng ta đã kiểm tra tình trạng của con bé, Melanie dù là cơ thể hay linh hồn, đều là con người thuần khiết nhất!”
Đồ ngốc!
Nhìn Lyon vẫn còn mê muội, nỗ lực tìm chứng cứ chứng minh kiếp trước của em gái mình không phải là ác ma, Dê Đen không nhịn được hừ hừ:
“Thiên sứ ngâm Tô Sinh Chi Trì sẽ phục hồi thành thiên sứ, đâu có nghĩa là ác ma cũng vậy, hơn nữa trước nay chưa từng có Ma Thần nào chết trong Tô Sinh Chi Trì, ai mà biết Ma Thần chết trong đó sẽ biến thành cái gì?”
“Nhưng cường độ linh hồn…”
“Tô Sinh Chi Trì chỉ phục hồi bộ phận ‘thiện’ đó thôi, bộ phận ‘ác’ không thuộc quyền quản lý của nó.”
Hiểu Lyon muốn nói gì, Dê Đen trực tiếp giải thích:
“Ác ma tuy là hóa thân của ‘ác’, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có sự tồn tại của ‘thiện’, chỉ là nảy sinh rất ít rất ít mà thôi.
Các người là con người, sau khi tiếp nhận năm phần thiện ý, trong lòng có thể ngược lại nảy sinh sáu phần thiện ý, còn đổi thành ác ma, có lẽ chỉ nảy sinh không phẩy một phần thiện ý hoặc ít hơn nữa, hơn nữa rất nhanh sẽ bị ác ý lớn hơn che lấp và bài trừ ra ngoài.”
Giải thích xong tình trạng của ác ma, Dê Đen nheo mắt suy đoán:
“Là Nguyên Tội Đại Ma Thần duy nhất vượt qua cả bảy loại nguyên tội, vị Nguyên Tội Đại Ma Thần chết ở Thiên Đường Sơn kia, lượng ‘thiện’ trong cơ thể mụ taphỏng chừng (ước chừng) đã sớm bị ép đến cực hạn rồi, chỉ còn lại một đơn vị cơ bản nhỏ nhất, tức là cường độ linh hồn của một người bình thường.
Nếu ta đoán không lầm, sau khi bị chín vị thiên sứ dồn vào đường cùng, Nguyên Tội Đại Ma Thần đã trực tiếp gọi Ác Chi Nùng (mủ ác) đâm sầm vào Tô Sinh Chi Trì, rồi chết trong đó, đơn vị ‘thiện’ nhỏ nhất duy nhất còn sót lại của mụ, đã được Tô Sinh Chi Trì còn đang vận hành bình thường phục hồi, trở thành em gái của ngươi.
Mà bộ phận thuộc về ác ma của mụ, thì đã triệt tiêu thân thể thiên sứ mà Tô Sinh Chi Trì ban tặng, dẫn đến cuối cùng chỉ còn lại mức độ người bình thường… cũng chỉ có như vậy, mới có thể giải thích tại sao con bé giữ được đẳng cấp Ma Thần, nhưng cơ thể và linh hồn đều chỉ là con người bình thường.”
“Còn nữa, tình trạng của em gái ngươi ta cũng đại khái nghĩ thông suốt rồi… không phải là cô em gái Đại Ma Thần này, mà là người lớn tuổi hơn kia.”
Lưỡi cuộn lên cổ họng hai cái, lấy ra một bao thuốc lá Goth in hình đầu dê, Dê Đen thuần thục dùng đầu lưỡi khều một điếu ngậm lấy, sau đó hơi nghiêng đầu châm lửa trên bếp, tiếp đó hít một hơi thuốc Goth thật sâu, lỗ mũi phun ra làn khói xanh nói:
“Ngươi và Đổng sự Bảo Bình đời trước, đều cho rằng dị thường vật con bé đó tạo ra, là dưới sự khao khát của người nhà mà cướp đoạt người nhà của kẻ khác, nhưng giới hạn đạo đức của em gái ngươi, thực tế cao hơn ngươi và Bảo Bình đời trước nhiều, dù trong tình cảnh mất đi tất cả, con bé vẫn từ tận đáy lòng kháng cự việc làm như vậy.
Cho nên những mục tiêu bị dị thường vật do con bé tạo ra chọn trúng, và lôi về làm người nhà của con bé, hẳn đều là những người không có người nhà… thậm chí rất khó nói có tính là người của thế giới này không.”
Trong đồng tử co rút đột ngột của Lyon, Dê Đen ngậm điếu thuốc đầy khẳng định:
“Cậu em trai kia của ngươi tuy là huyết mạch của Vương quốc Tạp Lai Văn, nhưng đó chỉ là huyết mạch cơ thể cậu ta, bản chất cậu ta vẫn là chủng tộc đặc thù có thể nhìn thẳng vào căn nguyên, còn cô em gái nhỏ kia của ngươi, thì là trường hợp đặc biệt được ngâm ra từ thiện niệm của Nguyên Tội Đại Ma Thần trong Tô Sinh Chi Trì, cũng rất khó nói là con người.
Còn về phần ngươi… ừm… tuy ta vẫn chưa rõ lai lịch cụ thể của ngươi, nhưng ngươi còn ‘không phải con người’ hơn cả hai đứa nó cộng lại, cho nên mới bị dị thường vật do em gái ngươi tạo ra lôi tới đây.”
Sau khi thầm châm chọc Lyon một câu, nhìn biểu cảm như động đất trong đồng tử của hắn, Dê Đen không nhịn được thong dong nhả một vòng khói, sau đó đầy đắc ý nói:
“Thế nào? Bị sự hiểu biết của ta…”
“Không phải ngươi mù chữ sao?!”
“Con mẹ nó ngươi mới mù chữ! Cả nhà ngươi đều là đồ mù chữ!”
Không ngờ không những không đợi được sự kinh ngạc và khen ngợi, ngược lại còn đợi được câu nói này, Dê Đen lập tức giận tím mặt.
“Ta chỉ là đã quen dùng văn tự ác ma viết bằng linh hồn, lười học mấy thứ văn tự ký hiệu ngu xuẩn của các người thôi! Ai nói với ngươi ta mù chữ?”