Tôi Là Người Dọn Dẹp!

Lượt đọc: 2892 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1060 Đâm xong mới uống thì cũng tính là lái xe khi say rượu

❊ ❊ ❊

“Sao cô biết được?!!!”

Nhìn người đàn ông chỉ sau khi hỏi hai câu đã đoán ra thân phận và điểm đến của mình, cô nàng người cá không khỏi kinh ngạc trợn tròn mắt.

Mà khi cô kịp phản ứng, nhớ ra thân phận của mình hình như cần phải giữ bí mật, nhìn đôi nam nữ trẻ tuổi đầy vẻ thấu hiểu trước mặt, trong mắt cô nàng người cá không khỏi hiện lên một thoáng buồn bực.

Nhìn biểu cảm của họ, rõ ràng trong lòng đã có đáp án, bây giờ muốn giữ bí mật thì hình như đã muộn rồi...

“Vâng...”

Dứt khoát thừa nhận phán đoán của Lyon, cô nàng người cá nói với vẻ hơi buồn bực:

“Tôi đúng là nữ vương mới của Vương quốc Saeo, mới đăng cơ tại biển Tế Nguyệt vào hôm kia... Nhưng chuyện này hai người biết là được rồi, xin nhất định đừng nói ra ngoài!”

Sau khi nhìn nhau với Lyon bên cạnh, Nữ vương Veronica hơi nghi hoặc hỏi:

“Tại sao không được nói ra? Chẳng lẽ... mấy chi nhánh khác của Hải quốc Thiên Phàm cũng muốn giành ngôi vị, đang truy sát cô?”

“Sao có thể chứ.”

Cô nàng người cá nghe vậy không khỏi bật cười, xua tay lia lịa:

“Tôi là vị vua mới được mọi người công nhận mà, sao có thể bị truy sát chứ? Hơn nữa tôi mạnh lắm, cho dù điều một hạm đội tới cũng chưa chắc đã đánh lại tôi...”

“Nhưng đâm phải tàu người ta nên suýt nữa bị rượu dìm chết?”

“Nói thật, lúc tôi vớt cô lên, cảm giác cô như đã bị ngâm thấm vị luôn rồi, toàn thân đầy mùi nho với quế...”

“Lyon!”

Nhìn cô nàng người cá đang tự hào bỗng cứng đờ mặt, Nữ vương Veronica hơi nhịn không được, véo nhẹ vào mạng sườn Lyon một cái, sau đó nhịn cười lên tiếng:

“Biển Tế Nguyệt cách đây rất xa, ít nhất phải hai ba ngàn hải lý, mà thời gian diễn ra buổi hội họp lại sắp đến rồi, Nữ vương Wendy chắc là sợ không kịp tham gia, hai ngày nay cứ vội vàng lên đường nên mệt quá, mới đâm sầm vào tàu của chúng tôi, có đúng không?”

“Đúng đúng đúng! Chính là như vậy!”

Nhận được bậc thang mà Veronica đưa cho, cô nàng người cá gật đầu liên tục, vẻ mặt nhẹ nhõm:

“Cái buổi hội họp gì đó quan trọng lắm, con tàu họ chuẩn bị cho tôi lại chậm quá, thế nên tôi mới bỏ họ lại, định tự mình tới trước để tham gia hội họp.

Vấn đề là tôi đi từ dưới đáy biển, nhưng hải đồ họ đưa cho tôi toàn là đường trên mặt nước, nên thỉnh thoảng tôi phải nổi lên nhìn một chút để đánh dấu, xác định hải trình, kết quả lúc nổi lên thì vừa vặn đâm phải tàu của mọi người.”

“Vậy lý do xảy ra tai nạn là vì cô lái xe khi mệt mỏi đúng không?”

Mặc dù cảm thấy có thể cũng liên quan một chút đến huy hiệu của mình, nhưng nhớ tới Melanie đang khóc nấc lên trong lòng Anna, Lyon vốn luôn xót em gái vẫn không nhịn được mà trút giận một chút, lên tiếng đòi bồi thường:

“Tàu và hàng hóa của chúng tôi đều bị hư hỏng không nhẹ, những cái này cô định đền bù thế nào?”

Không phải... thế này không đúng nhỉ?

Nhìn Lyon đối mặt với thân phận kép Nữ vương Saeo tộc người cá của mình mà vẫn không chút do dự đòi bồi thường, cô nàng người cá không khỏi chớp chớp mắt, sau đó nhìn về phía Veronica đang không nhịn được cười ở bên cạnh với vẻ vô vọng.

“Nữ vương Wendy, xin đừng để ý, chồng tôi anh ấy... thường ngày khá thích đùa với người khác.”

Sau khi lên tiếng giảng hòa, Nữ vương Veronica cười nói:

“Bồi thường gì đó không cần đâu, tảng băng cô dùng để đi đường đông lạnh không ít cá, rất nhiều loại là cá biển sâu hiếm thấy.

Trong khoảng thời gian trước khi cô tỉnh lại, tôi đã bảo thuyền trưởng tính toán giá trị, phát hiện sau khi trừ đi tiền sửa tàu và bồi thường hàng hóa thì vẫn còn lời, cho nên chuyện lần này cứ tính vậy đi, không cần bồi thường thêm nữa, như vậy được không?”

“Ồ ồ, được được!”

Nghe thấy lời của Veronica, cô nàng người cá lập tức thở phào nhẹ nhõm, gật đầu lia lịa, tỏ ý chấp nhận phương thức bồi thường này.

Mà ngay lúc cô đang mừng thầm vì trước khi xuất phát để được ăn đồ tươi nên đã tiện tay đông lạnh vài đàn cá vào đó, Nữ vương Veronica tò mò hỏi tiếp:

“Nữ vương Wendy, đã không phải vì vấn đề an toàn, vậy tại sao không thể tiết lộ thân phận của cô?”

“Cái này...”

Nghe thấy câu hỏi của Veronica, cô nàng người cá hơi do dự một chút, có vẻ không muốn trả lời câu hỏi này lắm, nhưng nhớ tới hai lần cô ấy giải vây cho mình, lại tỏa ra thiện ý, cuối cùng vẫn lên tiếng trả lời:

“Bởi vì tôi là người cá...”

“Người ở Hải quốc Thiên Phàm, dù sau khi xác nhận huyết mạch đã tiến cử tôi làm Nữ vương Saeo mới, nhưng họ thực ra không biết thân phận người cá của tôi, chỉ nghĩ trước đây tôi đi du lịch khắp thế giới, mà họ... e là không chấp nhận nổi việc một người cá làm nữ vương của họ.”

Thì ra là vậy...

Tuy nhiên, mặc dù có lý do thân phận đã lộ, nhưng chuyện quan trọng như vậy mà tùy tiện nói hết cho vài “người qua đường”, hơn nữa còn bị hành động “đòi nợ” của mình làm cho cứng họng, xem ra vị Nữ vương Saeo mới nhậm chức này, e là thuộc kiểu hơi ngây thơ đơn thuần.

Quan sát đơn giản trạng thái tâm hồn và linh hồn của cô nàng người cá, bất ngờ phát hiện cô ấy có vẻ là người không tệ, Lyon trao đổi ánh mắt với Veronica đang hiểu ý bên cạnh, và nhận được phản hồi, Nữ vương Veronica mỉm cười lên tiếng:

“Yên tâm, tôi sẽ giữ bí mật cho cô... Ngoài ra, Nữ vương Wendy, tảng băng của cô đã bị đâm hỏng rồi, cho nên... có cần chúng tôi chở một đoạn không?”

“Được không?!”

Nhận được lời mời lên tàu kèm lời hứa giữ bí mật từ Veronica, cô nàng người cá lập tức mừng rỡ, ánh mắt nhìn cô ấy lại thêm vài phần thân thiết.

“Cảm ơn! Vô cùng cảm ơn!”

“Không cần khách sáo.”

Mặc dù mục đích chính là muốn lôi kéo đồng minh tiềm năng, nhưng với vị nữ vương nhỏ có tâm tư khá đơn thuần này, Veronica vẫn vô cùng yêu thích, cô vươn tay đỡ lấy cô nàng người cá đang hơi loạng choạng, cười nói:

“Điểm đến của chúng tôi giống cô, cũng là Hoàng Kim Hương của Vương quốc Molna, vừa vặn thuận đường với cô... Còn nữa, số cá cô đông trong tảng băng coi như là tiền vé tàu, tiền thừa tôi sẽ không thối lại cho cô đâu, như vậy được không?”

“A! Được được! Đều cho cô hết!”

Vui mừng khôn xiết gật đầu lia lịa, cô nàng người cá thò tay vào trong chiếc vỏ sò trước ngực mò mẫm, lấy ra một chiếc đồng hồ bỏ túi nhỏ tinh xảo xem giờ và ngày tháng, sau đó có chút ngại ngùng nói:

“Cái đó... nếu được, tôi còn một yêu cầu nhỏ... hai người có phiền nếu tôi gọi vài con sóng, giúp tàu của hai người tăng tốc không?”

Tăng tốc?

Nhìn nhau với Lyon, Nữ vương Veronica gật đầu:

“Tất nhiên không phiền, tàu nhanh hơn một chút chúng tôi cũng rất vui lòng, nhưng tại sao nhất định phải tăng tốc? Với tốc độ hiện tại của chúng ta, chắc không đến nỗi làm lỡ việc cô tham gia hội họp đâu nhỉ?”

“Cái này...”

Cắn nhẹ môi dưới, cô nàng người cá hạ thấp giọng, ánh mắt lộ vẻ kiêng dè:

“Tôi muốn trốn một người... Tuyến đường biển này là con đường tất yếu từ Tây Lục đi tới Hoàng Kim Hương, rất dễ gặp phải anh ta, trước đó tôi chạy đêm đến mức suýt ngủ gục cũng là để đến sớm một chút, cố gắng tránh người đó ra.”

“Ai?”

Cô nàng người cá hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn nâng tay phải lên che một bên miệng, trong ánh mắt tò mò của Lyon, cô ghé sát lại, cẩn thận hỏi:

“Hai người đã từng nghe nói tới Thực Thần của Cục Thanh Lý chưa?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1068
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »