"Tôi đương nhiên biết mình đang nói gì."
Đối diện với sự chất vấn của Nữ vương Veronica, Lyon chớp mắt, sau đó tiếp tục lên tiếng:
"Hơn nữa, lời của tôi vẫn chưa nói hết. Ngoài lệnh tuyển chọn sĩ quan ra, chẳng phải cô còn chuẩn bị đẩy mạnh đề án mở rộng quyền phổ thông đầu phiếu cho công dân tại cuộc họp nghị hội vào ngày kia sao?
Đề án này ngoài việc làm loãng quyền phát ngôn của các thương nhân, tránh việc họ tiếp tục tranh giành lợi ích quá mức với vương thất và quý tộc ra, thì nó còn thực sự mở rộng quyền lực của nghị hội, tạo cơ hội cho nhiều nhóm người hơn được cất lên tiếng nói.
Tôi có đọc báo rồi, trong những chính sách mà cô thúc đẩy mấy năm nay, cô đại lực phù trì (đẩy mạnh hỗ trợ) ngành năng lượng, giảm thuế cho các tiểu thủ công nghiệp, trợ cấp cho nông hộ, gần đây còn quy định mức lương giờ tối thiểu tại các nhà máy, cho nên các đại thương nhân không ủng hộ cô lắm, nhưng các nhóm khác thì chưa chắc.
Không biết cô nghĩ thế nào, nhưng tôi cảm thấy, một khi dự luật mở rộng quyền phổ thông đầu phiếu được thông qua, một nghị hội mới không còn bị thương nhân hoàn toàn thao túng nữa, e rằng sẽ rất hoan nghênh một vị Nữ vương luôn giúp họ tranh thủ lợi ích như cô."
Chuyện này... vậy mà cũng có thể nhìn nhận như thế sao?
Nhìn vị Nữ vương với đôi môi hồng hào hơi hé mở, thần sắc đầy vẻ sửng sốt, Lyon nói đầy ẩn ý:
"Thật ra, sau khi nghe cô nói xong về lệnh tuyển chọn sĩ quan và đề án mở rộng quyền phổ thông đầu phiếu này, tôi thậm chí đã tưởng rằng cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc để vị quốc vương già thoái vị rồi.
Dù sao thì vương thất cũng sẽ không thực sự ủng hộ cô, mà các sĩ quan cấp trung và cấp dưới của quân đội, cùng với những nghị viên đại diện cho giới thủ công nghiệp, nông hộ và công nhân kia, chỉ có cách lựa chọn ủng hộ cô mới có thể giữ vững được địa vị và quyền lực đã đạt được.
Cho nên chỉ cần đợi thêm một thời gian nữa, thúc đẩy triệt để hai việc này, thì các sĩ quan cấp trung và cấp dưới của quân đội, cùng với các nghị viên mới sau khi mở rộng quyền phổ thông đầu phiếu, sẽ bị trói chặt vào cỗ xe của cô... Nói thật lòng, cô thực sự không phải cố ý làm vậy sao?"
"Tôi... tôi thực sự chưa từng nghĩ đến những điều này..."
Sau khi nghe hết lời của Lyon, Nữ vương Veronica nói với ánh mắt có chút mông lung:
"Mục đích chỉnh đốn quân đội của tôi là vì quân đội bị đám quý tộc cũ thao túng quá mục nát, khiến vũ bị của vương quốc phế bỏ, còn mở rộng quyền phổ thông đầu phiếu cũng là vì nghị viên xuất thân từ thương nhân quá nhiều, các đề án trong hai năm gần đây quá thiên lệch... Cái này... cái này..."
"Điều này chứng minh cô đã chọn vương quốc, và vương quốc cũng ngược lại lựa chọn cô."
Sau khi lên tiếng đúc kết cho sự trùng hợp này, Lyon nhìn chằm chằm vào mắt Nữ vương, thay đổi huy hiệu tương ứng, vẻ mặt nghiêm túc thuyết phục:
"Đừng quan tâm cô là cố ý hay vô tình, nhưng những việc cô kiên trì làm trong mấy năm nay quả thực đã cho cô sự hồi đáp, trở thành chỗ dựa mạnh mẽ nhất của cô!
Cho nên cô hoàn toàn không cần cảm thấy bất an, càng không cần có áp lực tâm lý gì cả, dù sao cô cũng không phải kẻ tham vọng muốn chiếm đoạt quyền lực, cô chỉ là đã làm điều đúng đắn mà thôi."
Mình chỉ là... làm điều đúng đắn sao?
Bị những lời của Lyon làm cho tâm trí rối bời, thầm lặp lại câu nói này hai lần trong lòng, bàn tay Nữ vương vô thức nắm chặt vạt áo, sau đó cắn môi dưới lắc đầu:
"Các sĩ quan cấp trung và cấp dưới cùng các nghị viên mới, họ... họ tuy đúng là sự ủng hộ mạnh mẽ, nhưng dù sao cũng chỉ là ủng hộ, vẫn chưa thực sự nắm giữ quyền lực. Mà trong mấy trăm năm qua, vương quốc vẫn luôn là vương thất và quý tộc chủ đạo mọi thứ, họ tuyệt đối sẽ không dung thứ cho hành vi này.
Nếu tôi thực sự làm vậy, thành công thì tốt, nếu không thành công, toàn bộ vương quốc nhất định sẽ loạn lạc. Mà Băng Nguyên Vương quốc vừa mới trải qua một mùa đông khắc nghiệt, đợi thời tiết ấm lên, lỡ như họ thừa cơ vương quốc nội loạn..."
"Không loạn được đâu."
Lyon lắc đầu, sau đó giơ tay chỉ vào mình:
"Cô quên rồi sao? Tôi chính là quý tộc cũ lớn nhất đây! Cô lo lắng Thượng nghị viện phán quyết ngôi vị của cô vô hiệu, nhưng tôi – vị Sư Tâm Công tước này – mới chính là Phó nghị trưởng của Thượng nghị viện.
Thậm chí nếu cô cần, mối quan hệ của tôi với thành viên cuối cùng của gia tộc Bảo Hoa cũng rất tốt, chắc cũng có thể đòi hỏi sự ủng hộ từ cô ấy, tương đương với việc Nghị trưởng và Phó nghị trưởng của Thượng nghị viện hiện tại đều đứng về phía cô!"
"Không giống thế đâu!"
Đối diện với lời đề nghị của Lyon, Nữ vương không biết vì sao hơi thở có chút dồn dập, vội vàng lắc đầu:
"Trước đây trong đêm đẫm máu của nhà Ryan, những nhân vật chủ chốt của nhà Ryan đã chết rất nhiều, nhà Bảo Hoa lại chỉ còn lại một mình cô Emma đó, hai cột trụ của vương quốc hiện tại đã không còn địa vị như trước nữa.
Mặc dù theo điều luật khi khai quốc, chỉ cần hai nhà các người còn người, thì ghế Nghị trưởng và Phó nghị trưởng bắt buộc phải giữ lại, nhưng thật sự đến lúc đó, hai người các người không quyết định được kết quả đánh giá của Thượng nghị viện đâu."
"Vậy cũng không sao, theo điều luật của vương quốc, Nghị trưởng và Phó nghị trưởng cùng công nhận, thì tương đương với việc thông qua trực tiếp tại Thượng nghị viện. Nếu không thông qua được, thì đó là chính bản thân Thượng nghị viện có vấn đề."
Đã sớm suy nghĩ về vấn đề này, Lyon chớp mắt không hề do dự:
"Nếu Thượng nghị viện trái với ý nguyện của hai vị nghị trưởng, cưỡng ép phán quyết ngôi vị của cô vô hiệu, thì cô cứ cầm lấy điều luật của vương quốc, phán quyết phán quyết của Thượng nghị viện là vô hiệu không phải là được sao?"
"A?"
"Ý tôi là, cô đừng làm theo quy tắc của họ, lúc này nên mỗi bên đánh một kiểu."
Lyon nhìn thẳng vào mắt Nữ vương, chân thành giải thích:
"Cô không cần phải làm cho Thượng nghị viện công nhận ngôi vị của cô, cô chỉ cần chiếm lấy cái lý lẽ nghe được, bắt đầu kéo dài việc tranh cãi qua lại với Thượng nghị viện, khiến họ không thể danh chính ngôn thuận phán quyết ngôi vị của cô vô hiệu, như vậy là đã đạt được mục tiêu rồi.
Dù sao thì chỉ cần ngôi vị của cô vẫn chưa bị phán quyết vô hiệu, thì cô vẫn là Nữ vương trên danh nghĩa, Thượng nghị viện không có quyền điều binh trực tiếp đuổi cô ra khỏi cung điện. Mà cô lại có sự ủng hộ của sĩ quan cấp trung và cấp dưới, hoàn toàn có thể điều binh bao vây ngược lại Thượng nghị viện... dù sao thì họ đã phạm luật rồi, phải không?"
À... ra còn có thể như vậy sao?
Nhìn vị Nữ vương tư duy vẫn chưa hoàn toàn mở mang, vẫn còn đang nghĩ đến việc "làm việc theo quy tắc", Lyon với đôi mắt sáng quắc không nhịn được lên tiếng nhắc nhở:
"Cô đã nói rồi, toàn bộ Vương đô chỉ có cung điện là có một đội quân trú đóng, những chỗ còn lại đều nằm ngoài Vương đô. Đám hộ vệ của các trang viên quý tộc đó dù có tinh nhuệ đến đâu, đối mặt với quân đội có vũ khí hạng nặng, có biên chế chỉnh tề thì có thể làm nên trò trống gì chứ?
Nói lý lẽ thì, theo tình hình hiện tại, nếu cô không quan tâm đến việc danh chính ngôn thuận, thì thậm chí không cần vây Thượng nghị viện, dù sao thế lực của quý tộc cũ có lớn đến đâu, ở trong Vương đô cũng chỉ có một đội hộ vệ mà thôi.
Chỉ cần điều đến hai đội binh sĩ, một đội đi phong tỏa trang viên ở đại lộ Hồng Sam, không cho người bên trong ra ngoài, một đội khác đi chặn hành lang Lao Sắt, tùy tiện tìm cái gì đó chất đống ở lòng sông, thì Thượng nghị viện coi như giải tán tại chỗ rồi.
Dù sao những người có thể nói chuyện trong Thượng nghị viện, ít nhất cũng phải là Tử tước, mà toàn bộ quý tộc từ Tử tước trở lên ở Vương đô cộng lại cũng chỉ có bấy nhiêu người, còn đều sống ở hai con phố đó. Cô bao vây cả nhà bọn họ lại, còn lo bọn họ không nghe lời cô sao?
Nói thẳng ra hơn chút nữa, cô chỉ là muốn kế thừa ngôi vị của cha cô, lại không chuẩn bị lấy mạng của đám quý tộc cũ đó. Cô cảm thấy với mức độ trung thành của bọn họ với vương thất, bọn họ sẽ lấy mạng cả nhà già trẻ lớn bé ra để liều mạng với người có thể điều binh như cô sao?"