Hạt nhân phân hạch.
Xét thấy khả năng đặt tên tệ hại và quái gở của bản thân, Hạ Triều trực tiếp lấy cái tên từ kiếp trước, dùng cho trận đồ trung giai của chính mình.
"Ha ha, phân hạch! Phân hạch! Chính là như vậy, lấy sự phân hạch của phù văn để hình thành phản ứng bùng nổ, uy năng của loại trận đồ hạt nhân trung giai này, nhất định sẽ vượt qua cực hạn!"
Hạ Triều đại hỉ, trong đầu vô số phù văn lướt qua quỹ đạo huyền diệu, cấu thành từng tấm trận đồ khôi hoằng, thâm ảo khó hiểu, huyền diệu vô cùng.
Đây là hắn đang mô phỏng trận đồ hạt nhân phân hạch!
Sau khi đạt tới Đạo Cơ cảnh, nhục thân và thần niệm của con người đã lột xác thăng hoa, độ linh hoạt của tư duy vượt xa quá khứ, vì vậy, chỉ dựa vào khả năng tưởng tượng cũng có thể suy diễn trận đồ trung giai, hơn nữa tốc độ cực kỳ nhanh chóng!
Chỉ trong vòng hai ba tiếng đồng hồ, hắn đã có một phương hướng mơ hồ và cấu trúc cụ thể.
Dựa theo phương hướng này tiếp tục, Hạ Triều dám khẳng định, trận đồ hạt nhân phân hạch này, nhất định có thể suy diễn tới cùng, bộc phát ra uy năng khiến người ta khó lòng tưởng tượng!
"Nếu như có thể suy diễn thành công trận đồ hạt nhân phân hạch này, nghĩ đến thứ hạng trên Thiên Bia, mình cũng có thể thăng hạng rồi."
Tâm thần Hạ Triều lay động, không khỏi mơ tưởng về tương lai.
So với trận đồ hạt nhân sơ giai, trận đồ hạt nhân phân hạch trung giai này thay đổi cực lớn, hiệu quả bạo tăng, sức sát thương không biết đã tăng lên bao nhiêu cấp bậc!
Nếu như có thể suy diễn hoàn mỹ phù văn hạt nhân phân hạch, thứ hạng trên Thiên Bia sẽ đạt tới cảnh giới nào?
Top mười?
Top năm?
Thậm chí là top ba?
Hắn âm thầm có chút mong đợi, tâm thần bạo động, vô số suy nghĩ trôi nổi trong đầu, nhất thời khó lòng bình tĩnh.
Ngay lúc này, giọng điệu lạnh nhạt đặc trưng của cô gái bên cạnh vang lên, như làn gió thanh nhã, tựa tiếng chim dạ oanh.
"Hạ Triều, anh nắm tay tôi, đã nắm suốt ba tiếng đồng hồ rồi."
"À?"
Hạ Triều thoáng sững sờ. Sau đó vội vàng buông ngón tay ra, cười có chút gượng gạo, nói: "Xin lỗi, vừa rồi tôi mải suy nghĩ nên thất thần."
Hắn nói nhẹ tênh, nhưng tinh thần lại đột nhiên căng thẳng. Cơ bắp toàn thân co rút lại.
"Tiêu đời rồi, tiêu đời rồi!"
"Mình thế mà lại nắm tay cái tên cuồng võ đạo này, nắm suốt ba tiếng đồng hồ?"
"Ôi chao, mình đây là đã nghĩ cái quái gì vậy nè?"
Hạ Triều bên này tâm thần nhảy dựng, tim đập nhanh, giống như có ai đó đang không ngừng gõ trống trong lòng.
Những ngày này, hắn và Tần Nhan Kính đã tiến hành không biết bao nhiêu lần võ đạo thí luyện, hiểu rõ sự lợi hại của cô gái này, vậy mà giờ đây chẳng hiểu sao, trước là nhẹ dạ nắm tay đối phương không nói, hơn nữa còn nắm liền ba tiếng đồng hồ!
Cái này thì khác gì đang tự tìm đường chết?
Tâm tình Hạ Triều nhất thời kích động, răng hơi run lên.
Biểu cảm của Tần Nhan Kính vẫn lạnh lùng như mọi khi, không nhìn ra thay đổi trong lòng, ánh mắt chiếu xuống, có chút tò mò hỏi: "Hạ Triều, tôi thấy tâm trạng anh dường như đã hồi phục? Có vẻ như đã có ý tưởng rồi?"
Kiềm chế những suy nghĩ hỗn loạn, Hạ Triều gượng cười: "Cũng có một chút."
"Vậy thì tốt."
Tần Nhan Kính gật đầu. Liền đứng dậy, "Tôi còn có việc, đi trước đây."
Lời vừa dứt, thân hình linh lung lồi lõm của cô đã dần xa khuất trong mắt hắn, hóa thành một đạo tàn ảnh.
Hạ Triều ngồi trên bãi cỏ, hồi lâu không cử động.
Một lúc lâu sau, hắn mới thở dài một hơi thật dài.
"Ngồi với tôi ba tiếng, bây giờ đột nhiên lại có việc sao? Hê hê hê."
Nhếch miệng cười, Hạ Triều thu lại những suy nghĩ xao nhãng, tâm thần đặt lên trận đồ hạt nhân phân hạch.
Hiện tại, những việc lặt vặt khác đều có thể bỏ qua, phải nhanh chóng suy diễn trận đồ hạt nhân phân hạch ra, dùng vào thực tế!
"Khoảng cách tới Nhân Thần Thiên Tài Chiến, chỉ còn lại một tháng nữa."
"Khoảng thời gian này, chắc chắn không đủ để tôi suy diễn trận đồ hạt nhân tới đỉnh phong nhất, trở thành trận đồ cực hạn với năm trăm đạo phù văn, nhưng tôi có thể suy diễn tư tưởng này đến mức chín muồi."
"Không bàn tới việc khai sáng ra pháp trận trung giai năm trăm đạo phù văn, dù chỉ cần khai mở tới hai ba trăm đạo là đủ rồi."
"Bởi vì uy năng trận đồ này của tôi là có thể không ngừng chồng chất."
Trong đầu hắn thoáng qua cảnh tượng liên hoàn bùng nổ lúc thi đấu tân sinh, trong lòng thầm nghĩ: "Trận đồ hạt nhân của tôi, khác với những trận đồ khác, trận đồ khác 1 cộng 1 hiệu quả bằng 2, mà trận đồ hạt nhân của tôi, lại vượt xa con số 2!"
"Ngoài việc tu hành hằng ngày ra, tôi chỉ cần suy diễn trận đồ là được!"
Suy nghĩ đã định, Hạ Triều quay về biệt thự, yên tĩnh bắt đầu suy diễn trận đồ.
Hắn thông báo tin tức mình đã có ý tưởng khai phá cho trường đại học, thượng tầng nhà trường nhất thời kinh hỉ, nhưng nghĩ tới thời gian, lại khẽ thở dài một tiếng.
"Thời gian rốt cuộc quá ngắn rồi."
"Mặc dù Hạ Triều thiên phú trác tuyệt, khai sáng ra trận đồ trung giai của trận đồ hạt nhân, nhưng một tháng thời gian, không đủ để suy diễn tới trạng thái đỉnh phong."
"Đạo trận đồ, khác với võ đạo, chỉ có thể dùng thời gian chậm rãi tích lũy đẩy mạnh, muốn hoàn thiện trận đồ hạt nhân trung giai, ít nhất cần mấy năm, quả nhiên vẫn là đáng tiếc."
Thượng tầng thở dài không thôi, bất lực vì điều đó.
Nhân Thần Thiên Tài Chiến, rốt cuộc vẫn là nguy hiểm.
Không phải không có tuyệt đại thiên tài xuất thế, cũng không phải không cấp đãi ngộ ưu hậu, chỉ là thời gian không cho phép, biết làm sao bây giờ?
Nhưng Hạ Triều lại bất chấp tất cả, vật ngã giai vong, chuyên tâm suy diễn.
Những ngày tháng gian khổ suy diễn thế này hắn đã trải qua rồi, vì vậy vô cùng quen thuộc, tâm tình ngược lại không còn nóng nảy như trước, một mảnh bình tĩnh an tường, thậm chí còn có tâm trạng ngân nga hát khúc ca nhỏ, điều tiết hứng thú.
"La la la, la la la, ta là tay lão luyện về bùng nổ, đại thần đại ma ta không sợ, tống cổ hết bọn chúng nổ bay về nhà..."
Mà với nền tảng và cường độ thần niệm của hắn, tốc độ khai sáng trận đồ nhanh đến mức nào?
Mười ngày sau, Hạ Triều khai phá ra trận đồ hạt nhân phân hạch trung giai đầu tiên, số lượng phù văn là một trăm linh tám đạo.
Mười bảy ngày sau, Hạ Triều lại có tiến triển, khai phá ra trận đồ hạt nhân chứa một trăm ba mươi ba đạo phù văn.
Hai mươi ba ngày sau, Hạ Triều lại có đột phá, số lượng phù văn trận đồ hạt nhân đã đạt tới một trăm năm mươi ba đạo.
Ngày thứ ba mươi.
Thiếu niên lặng lẽ ngồi trong biệt thự của mình, nhắm mắt ngưng thần, im lặng không nói.
Thần niệm của hắn như đại dương mênh mông, cuồn cuộn giận dữ, tựa như thủy triều mãnh liệt, vô số phù văn lướt qua trong lòng, hoặc là lựa chọn, hoặc là bỏ đi, không ngừng hoàn thiện trận đồ hạt nhân.
Ngồi yên lặng một lát, hắn đột nhiên mở bừng mắt.
Trong đồng tử, có một đạo trận đồ huyền diệu lưu chuyển linh quang, tỏa ra sắc thái khôi hoằng, lóe lên rồi biến mất.
"Một trăm tám mươi ba đạo."
Hạ Triều âm thầm thì thầm, nói ra số lượng phù văn của trận đồ.
Chỉ trong vỏn vẹn một tháng, hắn đã suy diễn trận đồ tới một trăm tám mươi ba đạo phù văn!
Mặc dù trận đồ vẫn còn khiếm khuyết, mà một trăm tám mươi ba đạo này cũng còn không gian cải tiến, nhưng không nghi ngờ gì nữa, dùng thì đã có thể dùng được rồi.
Hắn chỉ cần đặt trận đồ này vào trong trường kiếm, dùng thần niệm điều khiển, là có thể hóa thành kiếm khí hạt nhân, oanh sát địch nhân!
"Tuy nhiên, tôi vẫn cảm thấy không thỏa mãn, hoàn toàn có thể tiếp tục suy diễn xuống."
Hắn dùng ngón tay xoa xoa cằm, tính toán thời gian, lại lắc đầu.
"Chà, đáng tiếc, thời gian của Nhân Thần Thiên Tài Chiến đã đến rồi."
Nói xong câu này, Hạ Triều đứng phắt dậy.
Hắn đứng dậy, cơ bắp toàn thân phập phồng, pháp lực lưu chuyển, cuồn cuộn toàn thân, tỏa ra ánh sáng rực rỡ ẩn hiện.
"Trong nửa năm này, tôi khổ tu không ngừng nghỉ, bất kể là thần niệm, pháp lực, nhục thân, đều đã đạt tới sơ giai đỉnh phong của Đạo Cơ cảnh, lại trải qua thí luyện của Tần Nhan Kính, võ đạo tu vi bạo tăng, còn có phi kiếm hạt nhân trong tay, trận đồ hạt nhân phân hạch trong lòng."
"Một người như tôi, thật muốn xem xem, trong Nhân Thần Thiên Tài Chiến, còn ai có thể đấu với tôi một trận?"
"Đã đến lúc để thế nhân chiêm ngưỡng, cái gì gọi là bùng nổ hạt nhân rồi!"