Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 285 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 226
Thứ hạng Thiên Bia, chấn động thế nhân!

❊ ❊ ❊

Những thần ma bất hủ, lúc này cũng đang rơi vào cơn cuồng nộ nóng nảy.

Bao năm khổ công gây dựng, vì sự cố của một người mà hoàn toàn tan thành mây khói, chúng sao có thể không hận, sao có thể không giận?

Điều khiến chúng càng thấy run sợ chính là những lời Hạ Triều đã nói trong đấu trường Nhân Thần.

Những lời đó tuy không nhiều, nhưng mỗi chữ đều mang sức mạnh chấn động lòng người, không chỉ quét sạch sự nghi ngờ và dao động của rất nhiều tu sĩ nhân đạo, mà còn ngầm chỉ ra những điểm yếu và khiếm khuyết của chúng.

Chúng có thể cảm nhận được, trong lòng rất nhiều sinh linh tín ngưỡng chúng đã nảy sinh sự dao động.

Đây là điều mà ngoại đạo thần ma tuyệt đối không thể dung thứ!

"Nhất định phải giết chết tên Hạ Triều này!"

"Giết hắn!"

Thần ma phát ra những tiếng gào thét đầy sát khí, chấn động cả hư không vô biên.

Trong khi đó, khi Từ Thiên Cương nghe tin văn minh nhân đạo giành chiến thắng, cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Phải, họ đã thắng!

Hạ Triều không phụ sự gửi gắm của anh, đã thành công mở ra cục diện, giành lấy chiến thắng cuối cùng.

Ngay cả khi thân là thiên kiêu, Từ Thiên Cương cũng phải thừa nhận rằng, nếu không có Hạ Triều ở đây, cuộc chiến Nhân Thần này chắc chắn sẽ kết thúc bằng thất bại.

Nếu không nhờ hàng trăm thanh trường kiếm biết nổ kia, họ làm sao có thể nghịch thiên cải mệnh, giành được thắng lợi?

Cho dù là thiên kiêu tuyệt đỉnh, lòng cao khí ngạo, Từ Thiên Cương cũng không khỏi nảy sinh lòng kính trọng: "Danh xưng thiên tài, quả danh bất hư truyền."

Nghĩ đến đây, anh quay đầu lại, nhìn thoáng qua Tần Nhan Kính.

Lúc này, gương mặt vốn lạnh lùng của cô gái ấy thoáng nét cười, khẽ gật đầu về phía anh.

Trong cuộc chiến thiên tài Nhân Thần lần này, có rất nhiều thiên kiêu trước đây chưa từng nổi danh đã được biết đến, cũng có không ít thiên kiêu vang danh khắp nơi. Thế nhưng trong số những người đủ mọi kiểu loại đó, người chói sáng nhất không nghi ngờ gì chính là cái tên Hạ Triều.

Anh xông thẳng trên bảng xếp hạng chiến tranh Nhân Thần, từ hạng chót vút lên cao, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã bước vào hàng ngũ những cường giả đỉnh cấp!

Sau đó, lại trong tình cảnh cực kỳ bất lợi cho cường giả nhân đạo, anh đã xoay chuyển cục diện, vãn hồi thế cục nghiêng ngả, cưỡng ép đảo ngược tình thế, trở thành người chiến thắng cuối cùng.

Dù cảnh giới chưa đạt tới đỉnh phong, nhưng ánh sáng chói lọi của anh vẫn rực rỡ huy hoàng!

Trong văn minh nhân đạo, vô số người vì điều này mà kinh hô gào thét, tiếng ca tụng và tán thưởng không dứt bên tai!

Nhưng Hạ Triều lại chẳng hề có phản ứng gì với điều đó.

Đến khi kết thúc, anh và vài thiên kiêu nhân đạo đỉnh cấp trao đổi phương thức liên lạc với nhau, rồi mỗi người lên phi thuyền, rời khỏi nơi này.

Trên đường trở về, Trình Việt Long đột nhiên lên tiếng, vẻ mặt có chút cảm thán: "Không ngờ rằng, cuộc chiến thiên tài Nhân Thần lần này, tôi lại gục nhanh đến thế."

Kể từ khi tên tuổi đứng trên Thiên Bia, trong lòng anh đã nảy sinh một chút tự mãn, cứ ngỡ trong đồng lứa, rất ít người là đối thủ của mình. Không ngờ cuộc chiến thiên tài Nhân Thần lần này, thiên kiêu nhiều như sao sa, cường giả lại đông đảo đến vậy.

Đứng trong top 100 Thiên Bia, vậy mà cũng không thể đi đến cuối cùng, thực tế này đã nghiền nát hoàn toàn sự kiêu ngạo của anh.

"Đúng vậy."

Lý Thịnh mang dáng vẻ khá nho nhã gật đầu, đồng cảm nói: "Những thiên kiêu nhân đạo kia quả thực rất lợi hại, có vài người căn bản chưa vào đại học đỉnh cấp, nhưng lại sở hữu thực lực mạnh mẽ hơn cả chúng ta, thật sự là người ngoài có người, trời ngoài có trời."

Triệu Triều Anh thở dài một hơi, ánh mắt không khỏi liếc về phía Tần Nhan Kính.

Thiên kiêu như Tần Nhan Kính, xếp hạng thứ chín trên Thiên Bia, vậy mà cũng không thể chiếm được ưu thế tuyệt đối, chỉ có thể hòa ngang với hậu duệ Vương tộc, nhất thời không phân thắng bại. Trên đời này, rốt cuộc là có bao nhiêu cường giả?

Cô đang nghĩ như vậy, đột nhiên, mày liễu khẽ nhướng lên.

Khoan đã!

Thiên Bia hạng chín cũng chỉ hòa ngang với hậu duệ Vương tộc, tại sao cuối cùng con người lại thắng?

Chẳng lẽ?

Ánh mắt cô đột nhiên ngưng tụ, chuyển sang nhìn Hạ Triều.

"Hạ Triều, có phải thứ hạng Thiên Bia của cậu lại sắp tăng rồi không?"

Sau khi hỏi câu này, Triệu Triều Anh nuốt khan một cái, cổ họng có cảm giác khô khốc âm thầm.

Hạ Triều quay người lại, liếc nhìn cô một cái, gật đầu.

Trong lòng Triệu Triều Anh chấn động mạnh.

Lại sắp tăng rồi?

Cậu ấy không phải người tu hành Võ Đạo, mà là tu sĩ Trận Đồ. Ai cũng biết, con đường Trận Đồ muốn đột phá khó khăn vô cùng, giai đoạn đầu tốc độ chậm hơn người tu hành Võ Đạo rất nhiều, nhưng một khi đã đột phá, chính là sự thay đổi long trời lở đất!

Mà thứ sức mạnh có thể hủy diệt vô số hậu duệ chí cường, thậm chí diệt sạch cả hậu duệ Vương tộc, đủ để chứng minh sức mạnh thế giới mà Hạ Triều lĩnh ngộ khủng khiếp đến nhường nào!

Mà với thứ hạng Thiên Bia hiện tại của Hạ Triều, lại sẽ tăng lên bao nhiêu nữa?

Cô không nhịn được mà lên tiếng, hỏi câu này: "Vậy Hạ Triều, cậu nghĩ bây giờ thứ hạng Thiên Bia của cậu sẽ là hạng mấy?"

Hạ Triều nhướng mày, chuyển ánh mắt sang phía Tần Nhan Kính, khẽ hắng giọng nói: "Hiện tại tôi cũng không tính toán chuẩn được, nhưng chắc là cũng tăng không ít. Dù sao đến lúc đó về đến đại học, sẽ biết ngay thôi."

"Ừm, quả thật là vậy."

Triệu Triều Anh đáp một tiếng, giọng điệu có chút bình thản.

Tuy nhiên, tâm trạng cô lại đang cuồn cuộn như biển gào, dấy lên những cơn sóng dữ, khó mà bình lặng!

Triệu Triều Anh cứ mãi nghĩ, thứ hạng Thiên Bia của Hạ Triều rốt cuộc sẽ xảy ra thay đổi thế nào!

Mười mấy ngày sau, phi thuyền đáp xuống Đại học Số Một.

Bước chân mọi người vừa chạm đất, phía xa Thiên Bia đã ầm ầm rung chuyển, chấn động hào hùng.

Mọi ánh mắt đều đồng loạt nhìn về phía Thiên Bia, cố gắng chứng kiến kỳ tích lần này.

Giữa những ánh sáng chập chờn, trong mạng lưới của trường học lóe lên một đạo linh quang chói mắt.

"Chúc mừng Tần Nhan Kính đã đứng vào hạng sáu trên Thiên Bia."

Biết được sự thật này, mọi người có mặt tại đó đều kinh ngạc thốt lên.

"Trời ạ, vậy mà hạng sáu rồi!"

"Chuyến đi này, sư tỷ Tần Nhan Kính vậy mà tiến bộ vượt bậc, lại có đột phá, đúng là không phải người thường!"

"Thiên Bia hạng sáu, trời đất ơi, thứ hạng này nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ tới!"

Giữa tiếng reo hò của mọi người, khóe miệng Hạ Triều khẽ nhếch, nhìn về phía Tần Nhan Kính.

Cô gái rạng rỡ này khẽ gật đầu, thản nhiên nói: "Trận đại chiến lần này, tôi có chút cảm ngộ, cho nên lại tiến bộ thêm một chút."

Hạ Triều mỉm cười, trong lòng dấy lên vài phần gợn sóng.

Kẻ cuồng Võ Đạo này đúng thật là thiên phú nghịch thiên!

Rõ ràng đã đứng trên đỉnh phong của cảnh giới Đạo Cơ, sắp sửa đột phá, thành tựu Kết Đan, trong tình huống như vậy mà còn có thể bước thêm một bước về phía trước, khiến người ta không thể không thấy chấn động, bội phục vô cùng.

"Tuy nhiên, tôi cũng không phải là mãi không có tiến bộ."

Khóe miệng anh khẽ nhếch nét cười, phía xa, tiếng ầm ầm của Thiên Bia lại vang lên, rung động ầm ĩ, trên bầu trời có ánh sáng chói lọi chảy trôi, tựa như từng đóa vân hà.

Đây là dị tượng khi thứ hạng của Hạ Triều thay đổi!

Khoảnh khắc này, mọi người còn đang chìm đắm trong sự kinh ngạc khi Tần Nhan Kính đạt hạng sáu Thiên Bia, khó mà thoát ra, chỉ có Triệu Triều Anh nhìn Hạ Triều, ánh mắt lấp lánh.

Thứ hạng của cậu ấy, rốt cuộc sẽ đạt đến mức độ nào?

Vài giây sau, nghi vấn của Triệu Triều Anh đã nhận được lời giải đáp.

"Chúc mừng Hạ Triều đã đứng vào hạng ba trên Thiên Bia."

Đạo lưu quang từ mạng lưới trường học quét qua, lập tức khiến tất cả mọi người có mặt tại đó sững sờ.

Cả thế giới đột nhiên yên tĩnh lại, rơi vào một bầu không khí tĩnh mịch khó tả.

Im lặng.

Tĩnh mịch.

Thiên Bia hạng ba?

Trời đất ơi! (Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »