Vị tông sư Đan dược học tới lần này tên là Mạc Trầm Thanh.
Người này là đại năng tuyệt đỉnh cảnh giới Nguyên Thần, năm nay đã hơn bảy trăm tuổi, mái tóc điểm chút sương trắng, vận một bộ y phục màu mực nhạt, khí chất vô cùng trầm ổn, đang mỉm cười nhạt với Hạ Triều.
"Tiểu hữu Hạ Triều, lão phu là Mạc Trầm Thanh, tông sư Đan dược học. Trăm nghe không bằng một thấy, cuối cùng cũng được gặp mặt."
Hạ Triều vội vàng đứng dậy hành lễ, nói: "Chào Mạc tiền bối, vãn bối đã nghe danh tiền bối từ lâu, hôm nay được diện kiến chân dung, là vinh hạnh của vãn bối."
Khi lời nói thốt ra, tâm trạng Hạ Triều hơi xao động.
Kể từ sau cuộc trò chuyện với hiệu trưởng Tôn Chính tới nay, tính đến hôm nay chỉ mới vỏn vẹn bảy ngày, mà một đại năng Nguyên Thần cấp bậc tông sư đã vì mình mà tới, sự coi trọng này khiến cậu không khỏi cảm động.
Nói đi cũng phải nói lại, đây là lần đầu tiên Hạ Triều gặp gỡ một vị tông sư khác, khó tránh khỏi cảm thấy một loại cảm xúc kỳ diệu không sao tả xiết.
"Ha ha ha."
Nghe Hạ Triều nói vậy, Mạc Trầm Thanh cười một tiếng, bảo: "Với danh tiếng tiểu hữu mới tạo dựng gần đây, còn rực rỡ hơn lão già này nhiều."
Hạ Triều lại khiêm tốn đáp: "Tiền bối quá khen."
"Đâu có, đâu có. Với thiên phú của tiểu hữu Hạ Triều, ngày sau chắc chắn sẽ trở thành một đại năng thế hệ mới. Đến lúc đó, mong tiểu hữu giúp đỡ nhiều hơn, dù sao ta cũng tốt nghiệp Đại học số 1, có thể coi như hai ta là đồng môn."
Mạc Trầm Thanh chớp mắt, trên gương mặt ôn hòa điềm đạm hiện lên một nụ cười nhạt.
Hạ Triều nghe vậy trong lòng không khỏi lay động.
Đây đã là đại năng Nguyên Thần thứ hai xuất thân từ Đại học số 1 rồi. Người trước là Lý Nguyên Không, nay lại thêm Mạc Trầm Thanh này, đều là người của Đại học số 1. Từ đó suy ra, trong tinh vực Đông Châu hiện nay, thật khó mà tưởng tượng được rốt cuộc có bao nhiêu cường giả tuyệt thế từng thụ giáo tại Đại học số 1.
Mà mỗi một vị cường giả này đều đại diện cho những mối quan hệ rộng lớn sâu sắc, trong các lĩnh vực như vũ khí, kiến trúc, y dược, quân đội, pháp khí, v.v., đều có liên kết cực kỳ mật thiết. Chính vì Đại học số 1, họ mới có thêm một tầng quan hệ bên ngoài, có thể liên lạc, giúp đỡ lẫn nhau. Chắc hẳn vị tiên sinh Mạc Trầm Thanh này cũng vì tầng quan hệ đó nên mới có thể mời tới đây dễ dàng như vậy.
Trong nền văn minh Nhân đạo, thân phận tông sư cực kỳ tôn quý, huống chi lại còn là một tông sư Đan dược học cảnh giới Nguyên Thần.
"Xem ra, con đường sau này chắc chắn phải đi theo hướng của trường đại học rồi."
Ý niệm vừa trôi tới đây, tâm thần Hạ Triều khẽ động, vội nói: "Mạc tiền bối, về vấn đề liệu vãn bối có thể đạt tới cảnh giới Kết Đan hay không..."
Mạc Trầm Thanh ôn hòa nói: "Tiểu hữu yên tâm, ta tới hôm nay chính là vì việc này."
Ông ra hiệu cho Hạ Triều xòe lòng bàn tay ra, ánh mắt liếc nhìn nhàn nhạt.
Ngay lập tức, Hạ Triều cảm giác ánh mắt đối phương như hóa thành thực thể, quét qua tay mình. Da dẻ, cơ bắp, máu huyết, dường như mọi thứ đều bị đối phương nhìn thấu.
Sau khi làm xong động tác này, Mạc Trầm Thanh trầm ngâm vài giây rồi mở lời:
"Tiểu hữu Hạ Triều, tố chất cơ thể này của cậu quả thực không tệ."
"Trong nhục thân của cậu đang lưu chuyển một luồng sinh cơ to lớn và huyền bí. Loại sức mạnh này cực kỳ huyền diệu, lại không có hại, còn đang chậm rãi nâng cao tố chất nhục thân, kích thích căn nguyên cơ thể cậu. Có phải cậu từng ăn vật phẩm thần kỳ siêu phàm nào đó không?"
Hạ Triều không dám chậm trễ, nghiêm túc đáp: "Vãn bối từng dùng Thần Phách Chi Nguyên."
"Ồ, hóa ra là Thần Phách Chi Nguyên, trách không được lại như vậy. Vật này chính là kết tinh sau khi thần ma ngã xuống, mang theo tạo hóa lớn, uy năng lớn, có thể cải tạo nhục thân con người một cách âm thầm, khiến cơ thể đạt tới tầng thứ phi phàm, đúng là có thể gọi là thần vật siêu phàm."
Mạc Trầm Thanh gật đầu.
Hạ Triều không nhịn được hỏi: "Vậy, Mạc tiền bối, người thấy với cường độ nhục thân của vãn bối, có thể đạt tới mức độ thành tựu cảnh giới Kết Đan không?"
Mạc Trầm Thanh im lặng vài giây, chậm rãi lắc đầu, nói:
"Có lẽ là không."
"Cường độ nhục thân của cậu vẫn chưa đủ."
"Dựa theo học thức cá nhân của ta để giả định, nếu tên của cậu mãi dừng lại ở vị trí thứ ba trên Thiên Bia, con đường tu hành không tiếp tục suy diễn nữa, thì cường độ nhục thân của cậu tuyệt đối là đủ. Nhưng nếu còn muốn tiến lên, sợ là vẫn còn thiếu sót."
Mạc Trầm Thanh ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Thần Phách Chi Nguyên tuy lợi hại, nhưng nói thẳng ra, cũng chỉ là tinh hoa còn sót lại của một vị thần ma đã ngã xuống thôi. Mà một thần ma sẽ ngã xuống thì có thể lưu lại bao nhiêu thứ chứ? Cho nên, thế lực của thế giới mà tiểu hữu Hạ Triều nhận thức một khi đã đi tới đỉnh phong, hóa thân trên cả Nguyên Thần, chắc chắn sẽ mạnh hơn xa chư thiên thần ma. Vì vậy, một Thần Phách Chi Nguyên là quá không đủ để nhục thân của cậu đạt tới mức độ chịu đựng được."
"Vậy theo người, làm thế nào mới có thể đột phá?"
Câu hỏi này vừa thốt ra khiến Mạc Trầm Thanh tạm thời im lặng.
Suy tư rất lâu, ông mới chậm rãi nói: "Chuyện này, ta cần phải suy nghĩ kỹ thêm, đợi vài ngày nữa ta sẽ cho cậu một hồi đáp cụ thể."
"Đa tạ Mạc tiền bối."
Hạ Triều gượng cười một tiếng, trong lòng lại càng thêm nặng nề.
Tông sư Đan dược học cảnh giới Nguyên Thần có thần thông vô thượng, học thức uyên bác, khả năng tư duy tính toán vượt xa người thường, bất kể là vấn đề gì hầu như trong nháy mắt đều có thể có đáp án. Thế nhưng vào khoảnh khắc này, Mạc Trầm Thanh lại nói phải suy xét kỹ mấy ngày, từ đó có thể tưởng tượng ra vấn đề của mình khó giải quyết tới mức nào.
"Cậu cũng không cần quá lo lắng."
Dường như nhận ra tâm trạng của Hạ Triều, Mạc Trầm Thanh cười nói: "Tuy tạm thời chưa tìm ra cách, nhưng ta sẽ điều chế riêng một loại đan dược nâng cao giới hạn nhục thân để tăng cường tố chất cơ thể cho cậu, chỉ là giá thành sẽ rất cao, cậu phải chuẩn bị tâm lý trước."
Hạ Triều nhướng mày, hỏi: "Mạc tiền bối, đại khái sẽ là bao nhiêu?"
"Hiện tại chưa nói rõ được, chỉ có thể nói một con số ước chừng."
Mạc Trầm Thanh im lặng hai giây, suy nghĩ một chút rồi nói: "Giá thành đại khái sẽ rơi vào khoảng ba trăm tỷ."
"Ba trăm tỷ?"
Đồng tử Hạ Triều không khỏi co rút.
Cậu đi tới bước này, sở hữu vô vàn phát minh, khó khăn lắm mới tích góp được gần ba trăm tỷ tiền tiết kiệm, kết quả lần dùng thuốc này chỉ riêng giá thành thôi đã lên tới ba trăm tỷ rồi!
Cậu vốn tưởng mình cũng coi như có chút tiền, không ngờ chi phí cho một lần thuốc men lại có thể khiến cậu trực tiếp khuynh gia bại sản.
"Ừm, phải. Trường hợp của cậu quá đặc biệt. Vì có nguyên nhân của Thần Phách Chi Nguyên nên linh vật thông thường đã không còn tác dụng gì với cơ thể cậu nữa, bắt buộc phải dùng những linh vật quý hiếm và đắt đỏ hơn. Cá nhân ta ước tính, ba trăm tỷ vẫn chưa đủ đâu."
"Vậy thuốc đó có phát huy tác dụng không?"
"Yên tâm, chắc chắn sẽ có tác dụng."
Mạc Trầm Thanh nói vậy khiến Hạ Triều cũng an tâm hơn phần nào, cảm kích nói: "Vậy làm phiền Mạc tiền bối rồi."
"Ha ha ha, cậu và ta đều là đồng môn Đại học số 1, đương nhiên nên giúp đỡ lẫn nhau."
Mạc Trầm Thanh cười lớn, vỗ vỗ vai Hạ Triều.
Trong thời gian trò chuyện với tông sư Đan dược học, tâm tư Hạ Triều đã bay tới phi kiếm hạch bạo (bom hạt nhân) rồi.
Cũng không biết nhà trường sẽ bán bằng sáng chế này với giá bao nhiêu, ở chỗ cậu đây, quả thực đang chờ tiền dùng gấp.