Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 285 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 258

❊ ❊ ❊

"Để một sinh viên khởi xướng đề tài nghiên cứu, cấp lãnh đạo nhà trường dường như có chút thiếu cân nhắc."

"Để một sinh viên hưởng đãi ngộ của giáo sư kỳ cựu, nhìn khắp lịch sử nhà trường, hình như chưa từng có sự việc như vậy, điều này e rằng không phù hợp với thông lệ nhỉ?"

"Hiệu trưởng bị điên rồi sao? Không biết ông ấy nghĩ gì nữa, tại sao lại đồng ý yêu cầu này?"

Những cường giả Kết Đan Cảnh bàn tán xôn xao, đều tung ra quan điểm của riêng mình.

Có người quan điểm vô cùng cực đoan, có người tư tưởng thái độ ôn hòa, những lời lẽ dùng từ không giống nhau, nhưng đều không hẹn mà cùng biểu đạt chung một quan điểm.

Không công nhận!

Họ đều không chấp nhận việc trao cho Hạ Triều quyền năng như thế này!

Trong mắt họ, quyền lực này trao đi quả thực quá khinh suất.

Từ xưa đến nay, tại Đại học Thứ nhất, chỉ có giáo sư kỳ cựu mới có tư cách sở hữu quyền hạn này. Mà muốn đạt được danh hiệu giáo sư kỳ cựu, tu sĩ phải bắt đầu thăng tiến từ cấp trợ giảng thấp nhất, trải qua ba cửa ải: giảng viên, phó giáo sư, chính giáo sư, chịu đựng sự mài giũa của năm tháng, lại thêm nhiều thành quả khảo nghiệm, mới có thể trở thành giáo sư kỳ cựu, có được quyền khởi xướng đề tài nghiên cứu.

Trải qua vô số năm tháng, tất cả tu sĩ đều từng bước một đi lên như vậy.

Nhưng Hạ Triều lại nhảy qua đủ loại hạn chế, vượt ra ngoài quy tắc do trường đại học đặt ra, trực tiếp vượt cấp lấy được, một bước lên mây!

Hành vi như vậy sao có thể không chịu sự chỉ trích?

Đối mặt với làn sóng nghị luận cuồn cuộn, Hiệu trưởng Tôn Chính không hề phản hồi.

Ông biết rõ, tin tức này một khi tung ra, chắc chắn sẽ dấy lên sóng gió dư luận.

Ông cũng biết, trao cho Hạ Triều quyền năng này không đúng quy củ, đã phá vỡ truyền thống.

Ông càng biết rõ, Hạ Triều hiện tại chỉ là một thiên kiêu Nhân Đạo, thậm chí ngay cả Kết Đan Cảnh cũng chưa đạt tới, hiện tại vẫn đang dừng chân ở Đạo Cơ Cảnh.

Nhưng ông không hề hối hận khi trao quyền năng này.

"Thiên tài thực sự, chung quy vẫn phải có chút ưu đãi."

Đứng trên tầng mây cao vút, Tôn Chính cúi đầu, biểu cảm tĩnh lặng.

"Nếu như Hạ Triều chỉ tạo ra một pháp khí thì thôi, coi như cậu ta gặp may, cái quyền khởi xướng đề tài nghiên cứu pháp khí này, tôi chắc chắn sẽ không cho. Nhưng trong tay Hạ Triều, nào đâu chỉ xuất hiện một món pháp khí?"

"Tử Mẫu Liên Bạo Lôi, Hệ Thống Thủ Hoàn, Hạch Bạo Phi Kiếm, những pháp khí này cái nào không phải là pháp khí đỉnh cao? Cái nào không từng bán ra cái giá gây chấn động thế gian?"

"Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu ta chính là một tuyệt thế thiên tài ngàn năm khó gặp!"

"Là hiệu trưởng, đương nhiên phải phát huy thiên tính của học sinh, khai phá tương lai cho họ. Đã Hạ Triều có thiên phú này, vậy tôi, sẽ cho cậu ấy thiên địa này!"

Nhẹ giọng nói một câu, ông từ trên mây chậm rãi bước xuống, tư thái bình hòa.

Rõ ràng trên bầu trời không hề có vật thể thực chất, nhưng Tôn Chính lại như thể đang giẫm lên bậc thang trên không mà xuống, trong mỗi bước đi đều toát ra một phong độ phi phàm.

Ông cũng chẳng muốn dùng quyền lực của bản thân để cưỡng ép dập tắt làn sóng nghị luận này, bởi vì, thực tế sẽ chứng minh tất cả.

Ông tin vào ánh mắt nhìn người của mình, càng tin Hạ Triều sẽ không khiến ông thất vọng!

---❊ ❖ ❊---

Mà ở một bên khác, sau khi được hiệu trưởng cho phép, Hạ Triều lại thở phào một hơi.

Đối với cậu mà nói, quyền năng khởi xướng đề tài này vô cùng quan trọng, có thể cho phép cậu tùy ý khởi xướng một đề tài nghiên cứu pháp khí, hơn nữa không hề có bất kỳ hạn chế nào.

Đối với một người sáng tạo pháp khí mà nói, đây là quyền năng mơ ước bấy lâu!

"Có được quyền năng này, mình sẽ không còn bị sự việc bên ngoài kiềm chế nữa, có thể tùy ý chế tạo pháp khí rồi."

Cậu thầm nghĩ trong lòng, mừng rỡ khôn xiết.

Hãy nhìn lại những phát minh pháp khí trước đây xem.

Tử Mẫu Liên Bạo Lôi ư?

Đó là do đụng phải nhiệm vụ của chính phủ Nhân Đạo.

Hệ Thống Thủ Hoàn ư?

Cũng là do tình cờ gặp nhiệm vụ chính phủ mà thành.

Còn về Hạch Bạo Phi Kiếm, đó là điều kiện trao đổi mà trường đại học đưa ra.

Những pháp khí này đều là vì nhu cầu bên ngoài mới có thể tạo ra, nếu không, cậu căn bản không có kênh này, cũng không có khả năng tế luyện ra.

Nhưng bây giờ Hạ Triều đã hoàn toàn vứt bỏ được xiềng xích này, có thể tùy ý tung hoành, muốn làm gì thì làm.

"Tuy nhiên, mình cũng không thể vui mừng quá sớm."

Kìm nén lại tâm tư trong lòng một chút, Hạ Triều trầm tĩnh lại, vẻ mặt nghiêm nghị.

Giờ phút này, áp lực dư luận bên ngoài quá lớn.

Trong thời gian ngắn, nếu mình không thể chế tạo ra cái bộ phận phóng phi kiếm đó, e rằng phía Tôn Chính sẽ khó ăn khó nói, mà quyền năng này chắc chắn cũng sẽ bị thu hồi.

Dù sao thì mình vẫn là một sinh viên, chứ không phải giáo sư.

Có thể nhận được quyền năng này đã là kết quả của việc Tôn Chính đặc biệt coi trọng, nếu không lấy ra được thành quả, chắc hẳn mặt mũi hiệu trưởng cũng không được vẻ vang.

"Vậy thì bắt đầu thôi."

Hạ Triều thầm thì trong lòng, lập tức đi tới văn phòng của Từ Chính Dương, bắt đầu bàn bạc việc chiêu mộ các tu sĩ tham gia đề tài của mình.

Chốc lát sau, kẻ cuồng tự bạo Tề Chiếu Hành đã tới!

Hắn mặc một bộ thanh bào, vội vã từ trên không lao nhanh tới, ập tới với một tốc độ phi thường.

"Đề tài của Hạ Triếu tiểu hữu, sao có thể thiếu ta, tại hạ muốn gia nhập?"

Tiếng nói còn chưa dứt, bên cạnh đã vang lên một giọng nói thanh lạnh như trăng.

"Tề giảng viên đến thật nhanh, tuy nhiên, ta cũng đã kịp bắt kịp rồi."

Lời gọi này, chính là giọng nói dịu dàng nhỏ nhẹ của Lâm Thanh.

Nàng khoác một chiếc váy liền áo màu xanh giản dị, tóc dài búi lên, trên mặt không tô điểm phấn son, nhưng lại có một vẻ đẹp thuần trắng quyến rũ lòng người.

Nàng liếc nhìn Tề Chiếu Hành một cái, biểu cảm nửa cười nửa không, sau đó liền chuyển ánh mắt sang Hạ Triều, ôn hòa nói: "Lần đề tài này, còn mong đạo hữu cho phép ta gia nhập."

Hạ Triều nhướng mày, vừa định lên tiếng, thì Tô Vận với vẻ ngoài quyến rũ đã lặng lẽ đi đến, đôi môi anh đào diễm lệ khẽ mở, ánh mắt lưu chuyển, câu hồn đoạt phách.

"Này, thiếu niên, chắc là cậu cũng sẽ cho phép ta gia nhập chứ nhỉ?"

Tốc độ ba người này đến có thể gọi là cực kỳ nhanh, hầu như ngay khoảnh khắc Từ Chính Dương phát tin đi, mấy người này đã đến nơi.

Ở bên Hạ Triều hơn một năm, mấy người này đã nhận được không ít lợi ích, từ một trợ giảng nhỏ bé, đều lần lượt vượt cấp, thành công chen chân vào hàng ngũ giảng viên, đối với vị thiếu niên Hạ Triều này, có thể nói trong lòng đều thầm kín ngưỡng mộ.

Trong mắt người ngoài, Hạ Triều này tuy thiên tài, nhưng điểm nổi bật nhất vẫn là những ý tưởng kỳ lạ đầy sáng tạo, nguồn động lực chế tạo pháp khí vẫn nằm ở các cường giả Kết Đan Cảnh, nhưng trên thực tế, hiện thực lại không phải như vậy.

Trong quá trình chế tạo pháp khí, vai trò của Hạ Triều cực kỳ to lớn!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »