Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 285 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 214
Còn ai nữa!

❊ ❊ ❊

Gió núi từng cơn, rít gào không dứt.

Sau tiếng gầm ấy, khí tức của những hậu duệ thần ma đột ngột trở nên sắc lạnh, âm thanh của ngọn gió thổi đến cũng biến đổi, nghe vô cùng chói tai, rít lên từng hồi.

Đông đảo hậu duệ thần ma đều nổi giận.

Hạ Triều ở đây, ai tới chịu chết?

Đây là lời lẽ ngông cuồng đến mức nào?

Vốn là những hậu duệ mạnh nhất của phe thần ma, mang trong mình năng lực huyết mạch, chúng luôn tự phụ mình cao hơn người khác một bậc, nay lại thấy một thiên kiêu nhân đạo buông ra lời lẽ cuồng vọng như vậy, sao có thể nhịn được?

Thế nhưng, dù trong lòng cuồn cuộn cơn giận dữ điên cuồng, các hậu duệ vẫn không hề ra tay, chỉ ngồi một bên quan sát, nghi ngờ bất định.

Luồng sáng từ vụ nổ phi kiếm vừa rồi quá đáng sợ.

Giữa thần quang mênh mông, xung kích lan rộng sáu bảy trăm mét, san phẳng mọi thứ xung quanh, đóa mây nổ bốc lên ngưng tụ thành tầng mù mịt bao trùm lấy tâm trí của vô số sinh linh.

“Đây là… phi kiếm gì vậy?”

“Tốc độ nhanh thế này, sợ là đã đạt đến hơn một ngàn mét mỗi giây rồi nhỉ?”

“Hơn nữa phạm vi sát thương của vụ nổ này lại rộng lớn đến vậy, rốt cuộc đây là loại phi kiếm gì?”

Tâm trí các hậu duệ thần ma cuộn trào, nỗi nghi hoặc dấy lên.

Chúng căn bản chưa từng nhìn thấy loại phi kiếm hung tàn đến vậy.

Phi kiếm hạt nhân mới được chế tạo không lâu, chưa bán ra ngoài, chúng chưa từng thấy trên chiến trường, đương nhiên không biết thông tin cụ thể của phi kiếm, lại càng không biết nên làm biện pháp phòng vệ ra sao. Trong tình trạng mù tịt mọi thứ, các cường giả làm sao có thể mạo muội xuất chiêu, xông lên chém giết?

Không chỉ đông đảo hậu duệ chí cường không dám tiếp tục, mà ngay cả các tu sĩ nhân đạo tìm đến cũng kinh ngạc không thôi, ngẩn người ngồi nhìn.

“Phi kiếm này, rốt cuộc được chế tạo từ khi nào vậy?”

“Nhìn nguyên mẫu, phạm vi sát thương và tốc độ bay của phi kiếm này, rõ ràng là một loại phi kiếm tương đối hoàn thiện, tại sao trước đây tôi chưa từng thấy?”

“Phi kiếm này lạ quá, hoàn toàn không giống với loại phi kiếm trong ấn tượng của tôi.”

Tư tưởng các tu sĩ xoay chuyển, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

Trong số các thiên kiêu nhân đạo có mặt, không thiếu những người có cảm ngộ cực sâu về đạo phi kiếm. Nhưng dù là họ, cũng không nhìn ra được kết cấu thân kiếm cũng như phương pháp trận đồ của phi kiếm hạt nhân này.

Rốt cuộc đây là phi kiếm gì?

Tại sao lại đáng sợ đến thế?

Mây mù nghi hoặc bao phủ, không một ai lên tiếng.

Nhất thời, khí tức từ tám phương cuộn trào nhưng không một tiếng động nào truyền đi, chỉ có gió núi rít gào.

“Ừm?”

Ngồi dưới đất chờ đợi hồi lâu mà vẫn không có cường giả nào tới, Hạ Triều hơi nhíu mày.

Nhờ cảm ứng cực kỳ nhạy bén của bản thân, hắn cảm nhận được phương xa vẫn còn sinh linh đang chạy về phía này, trong đó không thiếu những địch thủ cực kỳ mạnh mẽ.

“Không ổn, nếu số lượng địch thủ quá đông, chỉ cần tiêu hao thôi cũng đủ rút cạn mình, phải lập uy, đuổi hết lũ hậu duệ thần ma này đi mới được.”

“Mình phải tranh thủ thời gian, tiếp tục suy diễn trận đồ trung giai, nếu không, khó đảm bảo sau này sẽ không xuất hiện cao thủ đáng gờm nào.”

Nghĩ tới đây, hắn lấy hơi, lại lạnh lùng quát lớn: “Hậu duệ thần ma, không kẻ nào dám lên đây chịu chết sao?”

Dứt lời, đông đảo hậu duệ thần ma cuối cùng không nhịn được nữa, lớn tiếng gào lên.

“To gan, ngươi chỉ là một tu sĩ nhỏ bé, có tư cách gì mà nhục mạ bọn ta?”

“Bọn ta là kẻ mạnh tự nhiên, dòng dõi quý tộc của thần ma, con người nhỏ bé, ngươi đây là đang tìm chết à?”

“Loài người, ngươi đang khiêu khích uy nghiêm của bọn ta sao?”

Âm thanh hào hùng ầm ầm vang dội, không dứt trong núi, số lượng nhiều đến mức không đếm xuể.

Các tu sĩ loài người đứng ngoài quan sát cũng không chịu thua kém, gào to đáp trả.

“Hậu duệ thần ma? Chẳng qua là một đám cặn bã, gào thét cái gì?”

“Lũ hậu duệ thần ma các ngươi, có cái uy nghiêm gì chứ?”

“Đừng có làm trò cười cho thiên hạ nữa, có bản lĩnh thì ra đây quyết đấu một trận!”

Nghe thấy những âm thanh ồn ào đó, lòng Hạ Triều trầm xuống.

Tiếng gào của lũ hậu duệ thần ma rõ ràng lớn hơn hẳn các tu sĩ loài người.

Điều này có nghĩa là trong số các cường giả còn lại, số lượng hậu duệ thần ma chí cường đông hơn các tu sĩ nhân đạo rất nhiều!

“Chỉ mới bảy ngày mà sự chênh lệch giữa các cường giả đã bộc lộ rồi sao? Tỉ lệ số lượng này, rõ ràng hậu duệ chí cường của thần ma chiếm ưu thế!”

Ý nghĩ cuồn cuộn lướt qua trong lòng, Hạ Triều thầm thấy không ổn, nắm chặt quyền.

Và ngay khoảnh khắc lũ hậu duệ thần ma và các tu sĩ nhân đạo đang gào thét, tiếng gió xung quanh bỗng thay đổi một cách ẩn ý.

Một bóng hình vô hình từ đằng xa lén lút đến gần, lặng lẽ không một tiếng động tiến về phía Hạ Triều.

Nó nhẹ nhàng lướt qua rặng núi, đường đá gập ghềnh không thể gây chút ảnh hưởng nào đến nó, động tác cực kỳ bí ẩn, tốc độ cực nhanh, không ai phát hiện ra, chỉ có tiếng gió khẽ lay động.

Thế nhưng chính sự thay đổi của làn gió này lại bị Hạ Triều với cảm giác vô cùng nhạy bén bắt được.

“Ừm? Tìm chết!”

Chẳng thèm suy nghĩ, Hạ Triều búng nhẹ ngón tay vào chuôi phi kiếm.

Chỉ nghe “vù” một tiếng, phi kiếm vọt lên, một vệt sáng đỏ rực hiện ra giữa không trung, bắn thẳng về nơi tiếng gió thay đổi.

Tốc độ một ngàn bảy trăm mét một giây khiến phi kiếm trong chớp mắt đã tới nơi gió vừa khẽ lay động, tâm ý Hạ Triều vừa động.

“Bùm!”

Vụ nổ lại tái diễn, thần quang vỡ vụn!

Âm thanh như sấm nổ ấy nhấn chìm mọi thứ, tiếng ồn ào cũng bị át đi, trong làn sóng ánh sáng sôi sục cuồng loạn, một cái bóng lặng lẽ biến mất, bị loại khỏi đấu trường.

Đồng thời, trên bảng xếp hạng Nhân Thần Thiên Tài Chiến, một thứ hạng cao trong danh sách đã biến mất.

“Trời ơi, đó là hậu duệ chí cường của tộc Ám Thứ, đứng thứ bảy mươi ba!”

“Tộc đó là sát thủ tự nhiên, có thể ẩn nấp hoàn hảo trong gió, ít ai phát hiện được, nơi nào đi qua đều bách chiến bách thắng. Trong bảy ngày qua, nó đã quét sạch tổng cộng mười cường giả nhân đạo, phong quang vô hạn, vốn tưởng dựa vào thiên phú của bản thân, rất có khả năng lọt vào top mười, không ngờ lại gục ngã ở đây!”

“Đáng sợ hơn là, tên Ám Thứ này còn chưa đột phá được vào trong phạm vi một ngàn mét của Hạ Triều!”

Vô số sinh linh thốt lên kinh ngạc, nhìn Hạ Triều với ánh mắt càng thêm kiêng dè.

Lại là một chiêu miểu sát (miểu sát) bằng một thanh kiếm.

Thiếu niên ấy vẫn ngồi tại chỗ, đến một bước cũng chưa hề nhúc nhích.

Dường như kẻ địch tấn công chẳng có tư cách khiến hắn phải cử động, chỉ xứng để hắn búng tay một kiếm.

Chứng kiến cảnh này, vô số sinh linh tâm trí cuộn trào, hồi tưởng lại cảnh tượng vừa rồi, cố tìm ra sơ hở trong đó.

Muốn đánh bại Hạ Triều, chúng buộc phải đột kích vào trong, oanh sát người này. Thế nhưng, với tốc độ của chúng, còn chưa kịp xuyên vào phạm vi một ngàn mét của Hạ Triều đã bị phi kiếm oanh sát tốc độ cao rồi!

Còn ý định ẩn nấp mà hành động, lẻn tới gần, cũng theo sự diệt vong của Ám Thứ mà tan biến.

Ngay cả tộc sát thủ bẩm sinh còn bị thiếu niên phát hiện ra, huống chi là chúng?

Tâm trí đông đảo sinh linh cuộn trào, thầm nghĩ cách phá giải, còn Hạ Triều nhìn đóa mây nổ đang cuộn dâng kia, cũng vẫn còn cảm thấy sợ hãi.

“May mà mấy tháng nay bị chủ nhiệm rèn luyện cho ra trò, nâng ngũ quan lên mức cao nhất, nếu không, với cảnh giới Đạo Cơ cảnh sơ giai như bây giờ, sợ là khó mà phát hiện ra sự áp sát của Ám Thứ.”

Nghĩ đến đây, gương mặt hắn vẫn bình thản, lạnh lùng nói:

“Còn ai nữa?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »