Từ Đại Chủy và Mạnh Xảo Liên ôm mộng được bế cháu, lòng đầy hân hoan trở về nhà.
Ngọc Anh và Tiểu Yến Tử đi phía sau, vừa đi vừa cười đùa với Tiểu Tứ, chẳng mấy chốc đã nới rộng khoảng cách với những người đi trước.
"Anh mời em ăn kem." Tiểu Tứ nhìn về phía tiệm đồ uống lạnh đằng xa vẫn còn sáng đèn, nói với Ngọc Anh.
"Được ạ!" Tiểu Yến Tử là người nhảy cẫng lên trước.
Vì Lâm San San sắp đi, Ngọc Anh sợ Tiểu Yến Tử buồn bực nên đi đâu cũng mang theo, hết lòng dỗ dành cô bé.
Đúng lúc này đang là mùa đẹp nhất ở Đông Bắc, không lạnh không nóng, cũng chẳng có muỗi.
Nhà nhà ăn cơm xong đều dắt tay nhau ra ngoài dạo mát. Tiệm đồ uống lạnh là nơi các bạn trẻ hẹn hò, vô cùng đông đúc.
Ba người Ngọc Anh tìm một vị trí gần cửa sổ. Tiểu Tứ hào phóng gọi cho Tiểu Yến Tử một ly kem lớn. Ngọc Anh giờ đã khác xưa, không dám ăn nhiều đồ lạnh, lần trước tới chỗ bác sĩ Đường còn bị mắng vì tội ham mát, nên cô chỉ gọi ba que kem ăn dần.
"Ôi chao, Tống Ngọc Anh, anh đã bảo chúng ta có duyên mà, không ngờ lại gặp ở đây!" Tiêu Đằng bước vào, đôi chân dài sải vài bước đã tới bên bàn của Ngọc Anh.
Ngọc Anh im lặng thở dài, cảm thấy que kem trên tay bỗng mất ngon. Lần trước mẹ Tiêu Đằng bị cậu ta làm cho một vố, không biết về nhà sắp xếp thế nào mà lại chuyển Tiêu Đằng sang lớp bên cạnh, cậu ta cũng thực sự ngoan ngoãn được mấy ngày. Đúng là oan gia ngõ hẹp.
"Này cậu, nói chuyện thì nhìn quanh xem nào." Tiểu Tứ chậm rãi nói.
"Tại sao phải nhìn quanh?" Tiêu Đằng sững sờ.
"Có anh đây, cậu coi anh là không khí à? Ăn nói với em gái anh kiểu gì thế!" Câu này của Tiểu Tứ nghe rất "đời", không biết học được từ bộ phim nào.
Ngọc Anh suýt chút nữa thì phì cười.
Tiểu Yến Tử cũng nhận ra Tiêu Đằng là ai. Bản tính cô bé vốn hơi "hổ báo", giờ có Ngọc Anh và Tiểu Tứ chống lưng, nói chuyện càng không khách khí:
"Anh tránh xa chị Ngọc Anh của em ra, cái loại như anh đúng là cóc ghẻ đòi ngồi mâm son, không cắn người mà nhìn thôi đã thấy ghê!"
"Đi đi, trẻ con biết cái gì? Chị Ngọc Anh của em thích kiểu người như anh đấy. Phải không? Cái tên Lục Tiêu Dao kia chỉ là khúc gỗ, ai mà để ý tới hắn thì mắt đúng là có vấn đề." Tiêu Đằng vẫn rất tự tin.
"Cậu có lý thuyết gì thế?" Ngọc Anh nhìn bộ dạng vô liêm sỉ đó của cậu ta, cảm thấy hơi giận, muốn dằn mặt một chút.
"Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu, em chưa nghe câu này à? Anh hư hư thế này, chẳng phải rất đáng yêu sao?" Tiêu Đằng được đà lấn tới, nhe hàm răng trắng nhởn tiến lại gần.
"Cậu ấy à, cái này không gọi là hư. Thật đấy, tôi sợ cậu hiểu lầm về chữ 'hư' rồi. Hư cũng cần có bản lĩnh, phải là người thông minh mới hư được. Cái loại được nuông chiều đến hỏng não như cậu, chỉ khiến người ta phát tởm thôi. Điểm này Tiểu Yến Tử nói không sai, tiếng Đông Bắc gọi là 'ghê', nghe hiểu chưa?"
Sát thương của câu nói này thực sự rất lớn. Tiêu Đằng ngượng ngùng cười, nhìn quanh. Cậu ta vốn là người dễ gây chú ý, vóc dáng cao ráo, ngoại hình cũng không tệ, ngoài vẻ lưu manh ra thì ở đâu cũng thuộc hàng khá.
Người xung quanh đều đang nhìn cậu ta, giọng Ngọc Anh không cao không thấp, người ta nghe không sót một chữ, muốn cười mà không dám, đều cố nhịn.
"Được, Tống Ngọc Anh, cô được lắm, cứ chờ đấy cho tôi!" Tiêu Đằng nói rồi đứng dậy định đi ra ngoài.
Vừa tới cửa, cậu ta cảm thấy sau lưng bị va mạnh một cái, lảo đảo vài bước suýt ngã sấp mặt. Chưa kịp quay đầu lại, mông lại ăn thêm một cú đá, lần này thì không giữ được thăng bằng nữa, chúi người về phía trước, nếu không có gốc cây cản lại thì đã ngã nhào ra đường lớn rồi.
Cậu ta vốn muốn ra vẻ "cool ngầu", mặc một chiếc quần trắng, cú này khiến chiếc quần trông thảm hại hẳn, chỗ đen chỗ xám.
Cậu ta hung dữ quay đầu gầm lên: "Đứa nào! Đứa nào làm?"
"Là tao!" Tiểu Tứ nghênh ngang đi tới, chắp tay sau lưng, hất cằm nhìn cậu ta đầy khiêu khích, "Ngay trước mặt tao mà dám bảo em gái tao chờ đấy, mày chán sống rồi à?"
Tiểu Tứ đã nhịn từ lâu, hôm Tiêu Đằng tới gây sự cậu đã muốn đánh rồi, giờ có cơ hội, sao có thể bỏ qua? Đừng nhìn cậu lùn, khí thế thì không hề thua kém ai.
Ngọc Anh và Tiểu Yến Tử cũng từ trong quán bước ra. Tiểu Tứ là một gã béo lùn, nhưng lại là gã béo linh hoạt, đánh nhau khéo lắm.
Ngọc Anh không quá lo cậu bị thiệt, nhưng phòng bị vẫn là cần thiết. Cô đã quan sát kỹ, nếu Tiêu Đằng dám động thủ, cô sẽ xông lên giúp.
Tiêu Đằng biết đây là anh ruột của Ngọc Anh, đắc tội với cậu ta cũng như đắc tội với Tống Ngọc Anh, nhưng không đánh trả thì mất mặt quá. Trong lúc vội vàng, cậu ta lao về phía Tiểu Tứ.
Tiểu Yến Tử cũng không rảnh rỗi, thấy Tiêu Đằng lao tới, sợ Tiểu Tứ bị thiệt, cô bé nhìn thấy cây chổi lau nhà đặt ngoài tiệm kem, liền cầm lấy chọc thẳng vào bụng dưới của Tiêu Đằng.
Sức cô bé nhỏ, chổi lại dính nước rất nặng, nên cô bé nhắm vào bụng dưới, nhưng vị trí chọc lại hơi lệch xuống dưới.
Chỉ một cú thôi đã làm tay cô bé đau điếng, lập tức buông tay ra. Tiểu Yến Tử đứng đó xuýt xoa.
Nhìn lại Tiêu Đằng, không phòng bị nên ăn một cú đau điếng. Cú chọc này tuy không quá mạnh nhưng lại trúng chỗ nhạy cảm, khiến mặt cậu ta co rúm lại.
Người xem náo nhiệt đều là hạng tinh đời, thấy Tiêu Đằng thấp hẳn xuống, ôm bụng dưới rên hừ hừ thì hiểu ngay, từng người cười đến suýt ngất.
Tiểu Tứ còn chưa kịp chạm vào người thì thấy Tiêu Đằng đã đổ gục, có chút ngơ ngác. Ngọc Anh hiểu rõ tình hình, sợ Tiêu Đằng tính sổ với Tiểu Yến Tử nên kéo cô bé ra sau lưng.
"Anh, chúng ta đi thôi, kẻo mẹ lo." Ngọc Anh không muốn làm lớn chuyện, nói nhỏ.
Tiểu Tứ thấy Tiêu Đằng đã phục, không còn sức đánh trả nên cũng không muốn dây dưa, xoay người định đi cùng Ngọc Anh.
"Đứng lại! Giỏi lắm, không nhìn xem đây là địa bàn của ai mà dám đánh người? Chán sống rồi à!"
Từ trong đám đông bước ra một thanh niên tóc vuốt ngược. Ngọc Anh nhìn một cái là nhận ra ngay, đây chẳng phải là Lão Thất, chồng của Nghiêm Tú Tú sao.
Lão Thất lần trước bị Tứ gia chỉnh cho một trận, đuổi khỏi cửa, liền đầu quân cho một kẻ đối đầu với Tứ gia, ở đó cũng coi như được trọng dụng, giờ cũng là một tên tiểu lâu la.
Hắn vốn đang ăn cơm ở khách sạn gần đó, nghe có cãi nhau nên ra xem náo nhiệt. Không ngờ vừa nhìn thấy Ngọc Anh, thấy cô là nhân vật chính, hắn liền muốn can thiệp vào.
Khu này đúng là địa bàn của hắn, hắn vừa xuất hiện, người xem náo nhiệt giảm đi một nửa, ai cũng không muốn rước họa vào thân.
"Chó chê mèo lắm lông." Tiểu Tứ quen hắn, càng không để vào mắt, lườm hắn một cái rồi kéo Ngọc Anh và Tiểu Yến Tử chen ra ngoài.
Lão Thất thấy họ định đi thì sốt ruột, bước tới nắm chặt cổ áo Tiểu Tứ định kéo lại. Tiểu Tứ mặc chiếc áo ba lỗ cũ, hàng ngày ở bếp đổ mồ hôi nhiều, quần áo giặt hằng ngày nên đã mục, vừa bị kéo một cái liền nghe tiếng "xoẹt", lưng Tiểu Tứ lộ ra ngoài.
"Anh làm gì thế, anh làm gì thế!" Tiểu Tứ không chịu nổi nữa, quay đầu đấm liên tiếp hai cú vào ngực Lão Thất. Lão Thất không đề phòng, lùi lại mấy bước.
"Mau tới đây! Thất ca bị đánh rồi!" Có tên đàn em nịnh hót lập tức gào lên.